Chủ nợ là cha là mẹ - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-03-08 12:29:41
Lượt xem: 8

1

 

Chú cảnh sát gật đầu, thở dài: “Là con gái Dư Quang Huy, tên là Dư Lộ. Chúng tìm thấy ở hội chợ, đứa bé cha chơi trốn tìm với nó biến mất.”

 

Người đàn ông vết hằn cổ tay, ánh mắt hung dữ, giống như con hổ nhốt trong lồng ở sở thú. Mùi t.h.u.ố.c lá nồng nặc khiến rụt .

 

Hắn cúi xuống, chằm chằm mắt , giọng trầm khàn: “Có cha mày còn dắt theo một thằng con trai ?”

 

Tôi nắm chặt chiếc mặt nạ, gật đầu.

 

Em trai tên là Bảo Nhi, cha em là báu vật tương lai của gia đình.

 

Người đàn ông khẩy, thẳng dậy với cảnh sát: “Đừng đợi nữa, bọn họ sẽ .”

 

“Ý ?” Chú cảnh sát nhíu mày.

 

“Dư Quang Huy nợ một khoản tiền, hẹn hôm nay trả. Hắn mang theo vợ con bỏ trốn , vứt đứa con gái làm gánh nặng .”

 

Lời của hiểu lắm.

 

Thế nào là bỏ trốn? Thế nào là gánh nặng?

 

Tôi chỉ , cha nhất định sẽ đón . Cha từng là Lộ Lộ ngoan nhất mà.

 

Tôi ngẩng đầu đàn ông hung dữ, lí nhí : “Cha cháu sẽ , họ sẽ bỏ rơi cháu .”

 

Hắn liếc một cái, gì, rút điếu t.h.u.ố.c châm lửa ngoài.

 

Tôi chiếc ghế lạnh lẽo, hai chân đung đưa mãi mà chạm đất.

 

Trong đồn cảnh sát kẻ tấp nập, cô rót nước nóng cho , còn một chị gái cho một viên kẹo. Kẹo vị dâu tây, ngọt. nỡ ăn, cứ nắm chặt trong tay, định đợi cha đến sẽ chia cho em trai một nửa.

 

Trời dần tối, bên ngoài bắt đầu mưa.

 

Tôi ghé sát cửa sổ từng chiếc xe chạy qua, nhưng chiếc nào là xe của cha.

 

Người đàn ông hung dữ , quần áo ướt sũng, tóc vẫn còn nhỏ nước. Hắn đưa tờ giấy ký cho chú cảnh sát tới mặt .

 

“Đi theo tao.”

 

Tôi sợ hãi ôm chặt chiếc mặt nạ nữ hoàng Elsa lòng, lắc đầu nguầy nguậy: “Cháu , cháu đợi cha .”

 

Hắn dường như còn kiên nhẫn, nhíu mày, xách lên khỏi ghế như xách một con mèo nhỏ.

 

“Cha mày nợ tao tiền.” Hắn lạnh lùng : “Từ giờ trở , mày theo tao để gán nợ.”

 

2

 

Tôi nhét một chiếc xe bán tải tồi tàn.

 

Trong xe cũng nồng nặc mùi t.h.u.ố.c lá, ghế còn thủng một lỗ lòi cả mút xốp màu vàng ngoài. Tôi bao giờ chiếc xe nào như thế . Xe của cha to sáng bóng, bảo chiếc xe đó còn đắt hơn cả căn nhà của chúng .

 

Xe chạy nhanh, ánh đèn ngoài cửa sổ biến thành những vệt màu loang lổ.

 

Tôi dám , chỉ vùi mặt chiếc mặt nạ nữ hoàng Elsa. Mặt nạ lạnh ngắt áp mặt, dường như làm thì sẽ là Dư Lộ nữa, chính là nữ hoàng Elsa.

 

Nữ hoàng Elsa thì sẽ bao giờ .

 

Xe chạy lâu dừng ở một khu tập thể cũ kỹ. Đèn cầu thang hỏng cứ chớp tắt liên tục, tường vẽ đầy những hình thù kỳ quái.

 

Nhà của đàn ông đó ở tầng ba. Cửa mở , mùi mì tôm liền xộc thẳng mũi.

 

Căn phòng nhỏ và bừa bộn. Quần áo vứt đầy ghế sô pha, bàn la liệt vỏ chai bia. Nơi chẳng giống nhà chút nào. Nhà đèn chùm pha lê lấp lánh, cả một phòng đồ chơi dành riêng cho em trai.

 

Hắn lấy từ tủ lạnh chai coca, vặn nắp uống một ngụm lớn.

 

Sau đó , như thể mới nhớ trong nhà thêm .

 

Hắn chỉ sô pha: “Mày, ngủ ở đó.”

 

Rồi chỉ nhà vệ sinh: “Tự rửa mặt mũi , làm ?”

 

Tôi gật đầu. Mẹ từng dạy việc của tự làm, vì dành bộ thời gian để chăm sóc em trai.

 

Nhà vệ sinh cũng nhỏ, bồn rửa chỉ một chiếc bàn chải đ.á.n.h răng lông tòe hết cả. Tôi lên chiếc ghế nhỏ, hứng nước vội vàng lau mặt.

 

Khi , đàn ông đang bên mép sô pha hút thuốc. Hắn gạt đống quần áo ghế xuống đất, dọn một chỗ trống cho .

 

“Ngủ .” Hắn dụi tắt điếu t.h.u.ố.c gạt tàn, giọng vẻ mệt mỏi.

 

Tôi cởi giày, ôm chiếc mặt nạ, dè dặt xuống sô pha. Ghế cứng, còn ngửi thấy cả mùi t.h.u.ố.c lá .

 

Tôi nhắm mắt, thầm nhủ trong lòng: Ngủ Lộ Lộ, ngủ một giấc dậy là cha sẽ đến đón thôi. Đây chỉ là một giấc mơ.

 

3

 

Nửa đêm, đói làm tỉnh giấc.

 

Bụng réo ùng ục như sấm. Từ lúc ở hội chợ đến giờ, chỉ ăn một viên kẹo và uống nửa cốc nước.

 

Tôi rón rén trèo xuống khỏi sô pha, chân trần dẫm lên sàn nhà lạnh lẽo.

 

Cửa phòng đàn ông khép hờ, bên trong tối om, thể thấy tiếng thở đều đều.

 

Tôi nhón chân bếp. Trong bếp chỉ một nồi cơm điện và một ấm đun nước. Tôi mở tủ lạnh, bên trong trống trơn, chỉ vài chai bia và một gói củ cải muối.

 

Tôi thất vọng đóng cửa tủ lạnh.

 

lúc , thấy nóc tủ bát một túi bánh mì. Mắt sáng lên, bê chiếc ghế nhỏ tới, cố gắng rướn với lấy.

 

“Mày đang làm cái gì thế?”

 

Giọng bất thình lình vang lên lưng làm giật b.ắ.n , trượt chân ngã khỏi ghế.

 

Mông đau điếng, nước mắt trào .

 

Người đàn ông bước tới, bật đèn bếp. Hắn , túi bánh mì, cau mày hỏi: “Đói ?”

 

Tôi c.ắ.n môi, ngậm nước mắt gật đầu.

 

Hắn thở dài, gì, lấy túi bánh mì từ tủ xuống, lấy thêm hộp sữa trong tủ lạnh, cắm ống hút đưa cho .

 

“Ăn .”

 

Tôi nhận lấy bánh mì và sữa, lí nhí : “Cảm ơn chú.”

 

Hắn “ừ” một tiếng, dựa khung cửa ăn.

 

Tôi gặm từng miếng bánh mì nhỏ, uống từng ngụm sữa. Đây là đầu tiên uống cả một hộp sữa, ở nhà sữa đều dành cho em trai. Mẹ bảo con trai uống nhiều sữa mới cao lớn .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/chu-no-la-cha-la-me/chuong-1.html.]

 

Tôi ăn xong, cầm vỏ hộp và túi nilon ném thùng rác.

 

“Về chỗ ngủ .” Hắn .

 

Tôi ngoan ngoãn trèo lên sô pha, co thành một cục.

 

Một lát , tới, ném một chiếc chăn mỏng ám mùi t.h.u.ố.c lá lên .

 

Chăn nặng, nhưng ấm.

 

Đây là đầu tiên cảm thấy, hóa đàn ông hung dữ hình như… cũng xa đến thế.

 

4

 

Sáng hôm , đ.á.n.h thức bởi tiếng ồn ào.

 

Trong phòng khách mấy đàn ông mặc đồ đen giống . Có một béo, cánh tay xăm hình con rồng.

 

Thấy , gã béo sững hỏi: “Anh Hổ, con nhóc thế?”

 

Hóa đàn ông hung dữ đó tên là Hổ.

 

Anh Hổ lấy điếu t.h.u.ố.c khỏi miệng, thản nhiên : “Con gái Dư Quang Huy, bỏ trốn , vứt đứa bé cho tao.”

 

Gã béo đập bàn cái rầm: “Mẹ kiếp thằng Dư Quang Huy! Nợ em năm mươi vạn mà dám ném cái thứ của nợ gán nợ ? Coi bọn là chỗ thu phế liệu chắc?”

 

Một gã gầy khác : “Anh Hổ, con bé trông cũng đấy chứ, là… bán xuống phía Nam, chắc cũng giá.”

 

Tim thót lên tận cổ họng.

 

Bán ? Bọn họ định bán ?

 

Giống như lợn con bà nội nuôi, lớn lên là bán lấy tiền.

 

Tôi sợ hãi tột độ, chân tay lạnh toát, nắm chặt lấy mép chăn.

 

Sắc mặt Hổ sa sầm xuống. Hắn ném mạnh điếu t.h.u.ố.c xuống đất, dùng chân di di.

 

“Chu Bái Bì, tao nữa.” Giọng lạnh như băng: “Chúng đòi nợ, bọn buôn .”

 

Gã gầy tên Chu Bái Bì rụt cổ , dám ho he.

 

Gã béo giảng hòa: “Được , Hổ bớt giận. Thế con bé tính ? Chẳng lẽ nuôi mãi ? Anh em còn sắp c.h.ế.t đói đến nơi .”

 

Anh Hổ im lặng, với ánh mắt phức tạp. Tôi cảm nhận sự do dự của .

 

Tôi trượt xuống khỏi sô pha, chạy tới mặt , túm lấy ống quần. Giọng nức nở, run rẩy: “Chú ơi, đừng bán cháu… cháu, cháu sẽ ngoan mà, cháu rửa bát, quét nhà, việc gì cháu cũng làm …”

 

Tôi bán . Tôi sợ bán đến một nơi thật xa, lúc đó cha sẽ thực sự tìm thấy nữa.

 

Chú Hổ lâu.

 

Ngay khi tưởng sẽ mềm lòng, xuống, gỡ từng ngón tay đang bám chặt lấy quần .

 

Giọng chút ấm.

 

“Tao nuôi nổi mày.” Hắn .

 

“Hôm nay tao sẽ đưa mày đến một nơi, ở đó cơm ăn, chỗ ở, hơn theo tao nhiều.”

 

Tôi c.h.ế.t lặng, nước mắt như những hạt châu đứt dây thi rơi xuống.

 

Nơi là ở ?

 

5

 

Nơi chú Hổ đến là “Trại trẻ mồ côi Xuân Lôi”.

 

Hôm , trời tạnh mưa nhưng vẫn âm u.

 

Suốt dọc đường chú Hổ lời nào, chỉ hút t.h.u.ố.c liên tục. Cửa sổ xe mở, gió lùa làm mặt lạnh buốt.

 

Trước khi xuống xe, đột nhiên tạt một quán bánh bao, mua cho một cái bánh bao thịt. Bánh bao nóng hổi, nhân thịt thơm phức, mỡ thấm đẫm cả lớp vỏ trắng.

 

Tôi nâng niu chiếc bánh bao, ăn từng miếng nhỏ, dám ăn quá nhanh, sợ ăn hết thì sẽ thực sự chia tay.

 

Cổng trại trẻ mồ côi là cổng sắt màu xanh lá cây, cao, bên còn những chông nhọn.

 

Một phụ nữ hiền hậu bước , cô họ Vương, gọi là Viện trưởng Vương.

 

Viện trưởng Vương xoa đầu , mỉm : “Đứa bé đáng yêu quá, tên là Lộ Lộ ?”

 

Tôi gật đầu, nuốt miếng bánh bao cuối cùng, lòng bàn tay đầy dầu mỡ.

 

Chú Hổ đưa chiếc ba lô nhỏ của cho Viện trưởng Vương, đó là chiếc ba lô cha mua, hình chú thỏ màu xanh.

 

Từ đầu đến cuối , chỉ cúi đầu dặn dò Viện trưởng Vương điều gì đó.

 

“… Giấy tờ đều ở đây, bên cảnh sát cũng báo cáo .” Giọng khàn đặc.

 

Viện trưởng Vương gật đầu: “Yên tâm , chúng sẽ chăm sóc cho đứa bé.”

 

Phải .

 

Tôi tạm biệt với chú Hổ. chân như đóng đinh xuống đất, nhấc nổi.

 

Hắn , bóng lưng cao lớn che khuất ánh sáng.

 

Tôi ngước những sợi râu lởm chởm cằm , nước mắt lưng tròng.

 

“Chú ơi…” Tôi lí nhí gọi.

 

Bước chân khựng một chút nhưng đầu.

 

“Sau lời.”

 

Nói xong, mở cửa xe, trèo lên chiếc bán tải cũ nát. Xe nổ máy nhanh chóng biến mất cuối con đường.

 

Tôi kìm nữa, òa nức nở, chiếc mặt nạ nữ hoàng Elsa rơi xuống đất.

 

Viện trưởng Vương ôm lòng, nhẹ nhàng vỗ về: “Đừng , đừng Lộ Lộ, đây sẽ là nhà của con.”

 

Tôi càng to hơn.

 

Đây nhà của .

 

Nhà của mất .

 

Loading...