"Không điều tra." Tôi bước tới mặt , "Chỉ là cảm thấy chút quá ngây thơ ."
"Ý cô là ?"
"Anh nghĩ tên công ty là sẽ êm xuôi chắc?" Tôi rút điện thoại , mở một đoạn ghi âm, "Anh đoán xem đây là cái gì?"
Phó Ngô Việt đại biến sắc mặt: "Cô..."
"Đây là đoạn hội thoại giữa Vương Minh và một vài quan chức." Tôi mỉm , "Nội dung , chẳng qua cũng chỉ là mấy chuyện trao đổi lợi ích thôi. Thế nào, thử ?"
Anh bất ngờ túm chặt lấy tay : "Rốt cuộc cô làm cái gì?"
"Tôi ," thẳng mắt , " làm là vì cho công ty thôi. Loại đối tác sớm muộn gì cũng sẽ mang rắc rối cho chúng ."
"Ninh Vãn Vãn, cô đổi ." Anh chằm chằm , "Trước đây cô như thế ."
" thế." Tôi gạt tay , "Trước đây quá ngu ngốc khi lúc nào cũng tin tưởng . Còn bây giờ thì..."
Tôi lạnh một tiếng: "Tôi chỉ tin chính thôi."
Nói xong, lưng rời : " , đống bằng chứng nộp cho cơ quan chức năng . Anh nhất nên nghĩ cách mà cứu vãn ."
16
Quả nhiên, ngay ngày hôm Vương Minh đưa điều tra.
Giá cổ phiếu của Tập đoàn Phó Thị lập tức lao dốc, giá trị vốn hóa bốc hàng tỷ tệ.
Tôi trong văn phòng, biểu đồ chứng khoán trượt dài mà lòng chút gợn sóng.
Lúc , Lâm Vân gọi điện tới: "Xong nhé."
"Bao nhiêu?"
"Hai mươi phần trăm cổ phần." Cô , "Bây giờ giá đang thấp kỷ lục, đúng là thời cơ vàng để gom hàng."
Tôi mỉm : "Tốt lắm."
Cúp điện thoại, tới bên cửa sổ, dòng qua tấp nập lầu.
Ba năm , khi gả cho Phó Ngô Việt, cứ ngỡ tìm thấy tình yêu đích thực của đời .
Giờ nghĩ , đúng là nực thật.
Buổi tối về đến nhà, Phó Ngô Việt đợi ở phòng khách từ bao giờ.
"Đây chính là mục đích của cô?" Anh lạnh lùng , "Lợi dụng lúc giá cổ phiếu lao dốc để thu mua cổ phần ?"
Tôi : "Chẳng chính dạy ? Thương trường như chiến trường, hễ thấy cơ hội là nắm bắt lấy."
"Cô..." Anh tức đến mức nên lời.
"Đừng giận mà." Tôi bước tới, bóp vai cho : "Tôi đang giúp dọn dẹp nội bộ đấy thôi? Loại như Vương Minh, giữ sớm muộn gì cũng là tai họa."
Phó Ngô Việt hất tay : "Ninh Vãn Vãn, từ bao giờ cô trở nên thâm độc như ?"
"Thâm độc?" Tôi lạnh lùng thốt lên, "Thế lúc lén lút qua với Hứa Niệm Hạ lưng , tự thấy thâm độc ?"
Anh ngẩn : "Cô vẫn còn để bụng chuyện đó ?"
"Không để bụng." Tôi bưng chén lên, chậm rãi , "Chỉ là cho , đời ai cũng thể tùy ý chà đạp ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/chong-va-nguoi-dan-ba-do-dem-muon-khong-ve/chuong-7.html.]
Nói xong, đặt chén xuống: " , đơn ly hôn nhờ luật sư soạn một bản khác. Ngày mai sẽ gửi tới công ty, xem qua ."
"Cô cái gì?" Anh đột ngột phắt dậy.
"Ly hôn chứ gì nữa." Tôi mỉm : "Sao thế, cam lòng ? Hay là để cả thế giới rằng Tổng giám đốc Tập đoàn Phó Thị quan hệ bất chính với đối thủ kinh doanh?"
Mặt Phó Ngô Việt lập tức tái mét.
"Đừng căng thẳng chứ." Tôi tiến gần , "Chỉ cần hợp tác, sẽ tiết lộ một chữ nào về đống bằng chứng ngoài. nếu dám giở trò..." Tôi lạnh, "Hậu quả thế nào tự hiểu."
17
Ngày hôm , đơn ly hôn gửi đến văn phòng của Phó Ngô Việt.
Tôi đối diện, quan sát lật xem từng trang một.
"Cô cổ phần?" Anh ngẩng đầu lên hỏi.
" thế." Tôi gật đầu, "Hai mươi phần..."
"Cô cổ phần?" Anh ngẩng đầu lên.
" ." Tôi gật đầu, "Hai mươi phần trăm cổ phần, coi như là bồi thường cho ."
Phó Ngô Việt khẩy: "Cô nghĩ chuyện đó khả năng xảy ?"
"Tại ?" Tôi tựa lưng ghế, "Chẳng lẽ để thiên hạ đường đường là Tổng giám đốc họ Phó mà chỉ bao che cho đối tác hối lộ, còn tằng tịu với cả đối thủ kinh doanh?"
Sắc mặt trở nên cực kỳ khó coi: "Cô đang đe dọa đấy ?"
"Không đe dọa." Tôi dậy, chậm rãi bước tới mặt , "Tôi chỉ đang đòi khoản bồi thường xứng đáng cho thôi. Dù thì cũng hy sinh cho ròng rã ba năm thanh xuân còn gì."
"Ninh Vãn Vãn..." Anh hít sâu một , "Giữa chúng còn một chút đường lui nào nữa ?"
"Có chứ." Tôi , "Chỉ cần ký tên, chúng vẫn thể làm bạn mà."
Phó Ngô Việt trân trân: "Cô đổi thật ."
" ." Tôi gật đầu, "Cuối cùng cũng trưởng thành . Không còn là cô gái nhỏ ngốc nghếch luôn chờ đợi hồi tâm chuyển ý nữa."
Nói xong, ngoài: "Nghĩ kỹ thì báo cho . Có điều..." Tôi ngoảnh một cái, "đừng để lâu quá. Kiên nhẫn của hạn thôi."
18
Ba ngày , Phó Ngô Việt ký đơn ly hôn.
Tôi chính thức trở thành cổ đông lớn thứ hai của Tập đoàn Phó Thị.
Cánh phóng viên giống như lũ cá mập ngửi thấy mùi máu, kẻ tiếp bước kẻ xông tới khai thác tin tức.
cả và Phó Ngô Việt đều tỏ vô cùng bình thản, tuyên bố với bên ngoài là chia tay trong hòa bình.
Ngược , Hứa Niệm Hạ là yên nữa.
Chiều hôm , cô xông thẳng văn phòng của : "Ninh Vãn Vãn, cô hài lòng ?"
"Hài lòng cái gì cơ?" Tôi thậm chí còn thèm ngẩng đầu lên, vẫn tiếp tục xem tài liệu.
"Chẳng cô chỉ tiền thôi ?" Cô khẩy, "Bây giờ toại nguyện , cũng nên dừng tay ?"
Tôi đặt tập tài liệu xuống, cô : "Hứa tiểu thư, cô đang hiểu lầm gì ?"