Chồng Tôi Number 1 - Chương 25

Cập nhật lúc: 2026-05-04 08:39:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Thế còn thì ?"

Chị chỉ tay chính .

"Chồng là kẻ nợ nần chây ì, thì việc làm, nợ nần chồng chất đầu. Các tận ba mươi sáu triệu tệ, mà một xu cũng chịu giúp ?"

"Chị."

"Đừng gọi là chị nữa! Cậu thấy với ? Hồi nhỏ nhịn ăn nhịn tiêu để mua đồ dùng học tập cho . Cậu học đại học, cũng bỏ năm mươi nghìn tệ. Bây giờ tiền ngoắt nhận ?"

Chu Minh Viễn lẳng lặng chị .

"Chị, năm mươi triệu tiền học phí, em trả xong . Hai mươi triệu em đưa chị ngay từ năm đầu tiên làm. Còn ba mươi triệu còn -"

Anh rút một chiếc phong bì từ trong túi .

"Trong là ba mươi triệu. Tiền mặt."

Anh đặt nó lên bàn.

"Kể từ hôm nay, em còn nợ chị bất cứ thứ gì nữa."

Chu Minh Lệ chằm chằm chiếc phong bì đó.

Chị cầm lấy.

Cũng một lời.

Đôi môi chị khẽ run rẩy.

"Vậy còn một trăm năm mươi triệu cho Quốc Cường vay đó thì ?"

"Một trăm năm mươi triệu đó, coi như xong . Em đòi nữa."

"Cậu -"

" sẽ bao giờ chuyện đó nữa . Chị, em hận chị. Chị là chị của em, em sẽ bao giờ chối bỏ . em sẽ tiếp tục chi trả cho những khoản nợ của chồng chị nữa."

Mẹ chồng bật .

Không vì tức giận.

Mà dường như bà đang điều gì đó chạm đến trái tim.

"Minh Viễn... từ bao giờ con trở nên..."

"Trở nên thế nào ạ?"

"Trở nên giống hệt bố con ngày xưa ."

Chu Minh Viễn sững một lát.

Sau đó, vẻ mặt dịu xuống.

"Bố mất sớm. Nếu ông còn sống, chắc chắn sẽ để bào mòn con như thế ."

Câu khiến cả căn phòng chìm im lặng.

Rất lâu .

Chu Minh Lệ mới cầm lấy chiếc phong bì.

Chị mở .

Chỉ nắm chặt nó trong tay.

"Ba mươi triệu."

"Vâng."

"Chừng thì làm cái gì cơ chứ."

"Đủ để chị bình tâm và suy nghĩ xem nên sống thế nào."

Chị Chu Minh Viễn.

Nhìn hồi lâu.

Rồi bước .

Chị sập cửa rầm một cái như khi.

Mà chỉ nhẹ nhàng khép .

Đây là đầu tiên kể từ khi chị , thấy chị sập cửa khi rời .

Ba ngày khi Chu Minh Lệ rời .

Chị gọi một cuộc điện thoại.

Không gọi cho Chu Minh Viễn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/chong-toi-number-1/chuong-25.html.]

Mà là gọi cho .

"Hiểu Hiểu."

"Dạ, chị."

"Tiệm bánh ngọt của các em... còn tuyển ?"

Tôi bất ngờ.

"Chị gì cơ ạ?"

"Chị bảo là - tiệm các em còn thiếu ? Lễ tân, đóng gói, chạy vặt, việc gì chị cũng làm ."

"Chị nghiêm túc đấy chứ?"

"Chị chuyện với Quốc Cường . Nợ của lão thì lão tự mà nghĩ cách. Cái gì cần bán thì bán, cần trả thì trả. Chị quản nữa. bản chị một công việc để thu nhập riêng."

Đầu dây bên im lặng một chút.

"Những chuyện chị làm đây... là đúng. Chị ."

"Chị ."

"Em đừng để bụng chuyện cũ nhé."

"Em để bụng ."

"Vậy - các em tuyển chị ?"

Tôi suy nghĩ trong ba giây.

"Chị đến làm . Lương tháng bốn ngàn rưỡi. Thử việc ba tháng. Nếu làm sẽ tăng lên sáu ngàn."

"Được."

"Ngày mai đến nhận việc nhé."

"Được, chị ."

Tôi cúp máy.

Tô Đình bên cạnh thấy bộ câu chuyện.

"Cậu điên ? Cho bà đến làm việc ? Trước đây bà đối xử với như thế nào quên ?"

"Hiện tại chị đang thực sự cần một công việc."

"Cậu sợ bà gây chuyện ở tiệm ?"

"Nếu chị dám gây chuyện, tớ sẽ cho chị cuốn gói trong vòng ba ngày. Trong hợp đồng ghi rõ quy định ."

"Cậu..." Tô Đình lắc đầu cảm thán, "Rốt cuộc là Bồ Tát sống là một con cáo già ?"

"Đều . Tớ chỉ cảm thấy -"

"Cảm thấy gì?"

"Một chịu hạ để hỏi xin một công việc, đáng tôn trọng hơn nhiều so với kẻ chỉ vểnh mặt lên đòi hỏi năm trăm triệu."

Tô Đình suy nghĩ một lát gật đầu.

"Cũng đúng."

"Hơn nữa, chị đến đây làm thì chồng tớ cũng yên tâm hơn. Mẹ yên tâm thì Minh Viễn cũng nhẹ lòng. Mà Minh Viễn nhẹ lòng thì quán mì của mới buôn bán ."

"Cậu đúng là cách tính toán thật đấy."

"Làm kinh doanh thì tính toán đường dài chứ."

Chu Minh Lệ chính thức làm.

Ngày đầu tiên, chị ở quầy lễ tân suốt tám tiếng đồng hồ.

Đón khách, nhận đơn, đóng gói và thu ngân.

Chị làm thạo lắm, nhưng nghiêm túc.

Không hề lười biếng, than vãn nửa lời, cũng hề tỏ thái độ khó chịu với ai.

Ngày thứ hai, ngày thứ ba, ngày thứ tư.

Chị đến đúng giờ, về đúng lúc mỗi ngày.

Một tuần , Tô Đình ghé tai nhỏ với .

"Chị chồng của ... hình như đổi ."

"Thay đổi thế nào?"

"Hôm nay chị chủ động tăng ca một tiếng để giúp đóng gói một trăm hộp bánh macaron. Đóng gói nữa nhé."

Loading...