"Không cần ." Chu Minh Lệ dán mắt tấm áp phích, "Các hợp tác với Thực phẩm Hoa Ngọc ?"
"Vâng ạ. Bộ sưu tập liên danh sẽ mắt tháng ."
"Thực phẩm Hoa Ngọc... cái tập đoàn thực phẩm doanh thu hàng năm một tỷ tệ đó ?"
" thế ạ."
Chu Minh Lệ sang .
Ánh mắt cô đổi.
Không còn là kiểu soi mói, bề như nữa.
Mà là-
Một sự đ.á.n.h giá .
"Cô chỉ là một nhân viên làm thuê lương tháng năm triệu bạc, mà cái tiệm của các thể hợp tác với Hoa Ngọc ?"
Tô Đình định mở miệng gì đó, kịp thời ấn nhẹ lên cánh tay .
"Là vì Tô Đình giỏi thôi chị ạ. Tay nghề của xuất sắc nên bà Trần của Hoa Ngọc mới để mắt tới. Không liên quan gì đến em ."
"Thật sự liên quan?"
"Em chỉ là phụ việc chạy vặt thôi."
Chu Minh Lệ chằm chằm suốt năm giây.
Cô gì thêm.
Lẳng lặng kéo chồng rời .
Chờ họ xa , Tô Đình mới sang .
"Sao cho tớ ?"
"Nói cái gì? Nói tiệm là do tớ mở ? Rồi để cô chắc chắn rằng tớ một khoản tiền lớn, đó tìm tới để đòi tiền ?"
"Vậy định giấu đến bao giờ?"
"Giấu cho đến khi cô còn cần tiền nữa."
"Đến lúc nào thì cô mới cần tiền?"
"Đợi đến khi nợ nần của Thái Quốc Cường giải quyết xong xuôi. Đợi đến khi cô học cách tự đôi chân của ."
Tô Đình lắc đầu cảm thán.
"Cậu đúng là đại lượng hơn cô nhiều."
"Không rộng lượng, mà là lười so đo với chị . Thay vì tốn sức tính toán, để thời gian đó kiếm tiền còn hơn."
Vào ngày sản phẩm liên danh chính thức mắt, đưa một quyết định.
Đó là kể hết chuyện cho Chu Minh Viễn .
Kể tất cả chuyện.
Tối hôm đó, khi quán mì đóng cửa, chúng trong tiệm.
Anh uống bia, còn uống nước ô mai.
"Minh Viễn."
"Hửm?"
"Có một chuyện bấy lâu nay em vẫn luôn giấu ."
"Lại nữa hả?"
"Thương hiệu 'Tiểu Thời Quang' do Tô Đình mở . Là em và cùng hợp tác đấy."
Anh đặt lon bia xuống.
"Em là cổ đông lớn, cũng là bỏ vốn."
"..."
"Cửa hàng đầu tiên em đầu tư ba mươi vạn tệ.
Cửa hàng thứ hai đầu tư bốn mươi lăm vạn tệ. Việc hợp tác với Hoa Ngọc là do em đàm phán, chuyện làm sản phẩm liên danh cũng là điều kiện do em đề xuất. Hiện giờ, tổng doanh thu của cả hai cửa hàng cộng với đơn hàng từ Hoa Ngọc rơi một triệu rưỡi đến hai triệu tệ mỗi tháng."
Anh mà há hốc mồm.
"Sau khi trừ hết chi phí, lợi nhuận ròng hằng tháng bốn mươi đến năm mươi vạn tệ."
"..."
"Cộng thêm căn nhà gần trường điểm mua đó tăng giá mười lăm phần trăm, các khoản đầu tư tài chính lãi suất định ở mức bốn phẩy năm phần trăm, quỹ đầu tư tư nhân cũng lợi nhuận. Hiện giờ tổng tài sản của vợ là-"
Tôi mở điện thoại tính toán một chút.
"Ba mươi sáu triệu tám mươi vạn tệ."
Lon bia từ tay trượt xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/chong-toi-number-1/chuong-23.html.]
Nó rơi xuống đất, lăn lông lốc gầm bàn.
Anh chẳng buồn nhặt.
"Ba mươi sáu..."
"Triệu tám mươi vạn tệ."
Anh bật dậy.
Rồi xuống.
Xong lên nữa.
"Em... một em... trong hai tháng ..."
"Gần ba tháng ."
"Một em làm bấy nhiêu việc ?"
"Cũng hẳn là một . Còn Tô Đình, luật sư và cả quản lý tài chính giúp đỡ nữa. quyết định đều là do em đưa ."
Anh trong tiệm ba vòng.
Đến vòng thứ tư thì dừng .
"Vậy còn thì ?"
"Anh làm là làm ?"
"Anh mở một quán mì, doanh thu mỗi ngày hai nghìn tệ. Còn em một tháng làm những hai triệu tệ."
"Quán mì là ước mơ của , còn hai triệu tệ là vận may của em. Ước mơ của đáng giá hơn vận may của em nhiều."
"Em đừng an ủi nữa."
"Em hề an ủi . Nếu câu ' nuôi em' ngày đó của , em sẽ bao giờ đủ dũng khí để làm những việc ."
Anh đăm đăm.
"Thật ?"
"Hôm câu ' nuôi em', lương tháng của chỉ tám nghìn năm trăm tệ, tiền tiết kiệm tới hai mươi nghìn. Vậy mà nuôi một vợ mà tưởng là mới thất nghiệp. Lúc đó hề do dự lấy một giây."
Anh im lặng.
"Minh Viễn, là nhất mà em từng gặp. Không vì thể cho em thứ gì, mà là vì ngay cả khi chẳng gì trong tay, vẫn sẵn lòng trao tất cả."
Vành mắt đỏ hoe.
Đây là thứ hai .
Lần đầu tiên là khi thấy quán mì .
Còn là khi những lời .
"Cái cô ," giọng khàn đặc, "chỉ khéo lời bùi tai."
"Em thật lòng mà."
"Thì bởi vì là lời thật lòng nên mới bùi tai nhất."
Anh bước tới, bế bổng lên.
Xoay một vòng.
"Thả em xuống mau!"
"Không thả."
"Cái lưng của đang đau đấy!"
"Vẫn gánh tuốt."
Anh xoay đến ba vòng mới chịu đặt xuống.
Vừa vững, cả hai chúng đều thở hổn hển.
"Chu Hiểu Hiểu."
"Ơi."
"Em nợ một quán mì."
"Thì em đưa cho còn gì."
"Em còn nợ một sự thật."
"Em cũng cho đấy thôi."
"Em vẫn còn nợ một-"
"Một cái gì?"
Anh ghé sát .
Đặt một nụ hôn lên trán .
"Một cuộc sống thật hạnh phúc."