"Không là tham vọng lớn, mà là tay nghề của Tô Đình xứng đáng với mức giá đó."
Bà suy nghĩ mười giây.
"Chuyện liên danh thể thương lượng. mức doanh đạt chuẩn của ba tháng tới sẽ do quyết định."
"Được."
"Doanh một triệu tệ một tháng. Đạt chỉ tiêu liên tiếp trong ba tháng."
Một triệu tệ.
Tô Đình nhỏ bên cạnh : "Một triệu? Doanh thu hiện tại của chúng mới mười lăm vạn thôi..."
Tôi để ý đến .
"Thành giao."
Trần Ngọc Hoa dậy, đưa tay .
"Hợp tác vui vẻ."
Tôi đưa tay bắt.
Sau khi bà rời , Tô Đình bệt xuống ghế.
"Chu Hiểu Hiểu, điên ? Một triệu tệ một tháng? Cậu điều đó nghĩa là gì ? Chúng mở rộng quy mô sản xuất lên hơn gấp ba ! Phải thêm thiết , tuyển , tìm mặt bằng lớn hơn -"
"Tiền là vấn đề."
"..."
"Tớ tiền! mà -"
"Tô Đình."
"Hửm?"
"Cậu tin tay nghề của ?"
Cậu ngẩn một lúc.
"Tin."
"Thế là đủ . Những việc khác cứ để tớ lo."
Tối hôm đó về nhà, Chu Minh Viễn nấu cơm xong xuôi.
Tôi ăn liền một lúc hai bát cơm.
Anh hỏi:
"Hôm nay tâm trạng quá nhỉ?"
"Vâng ạ."
"Có chuyện gì vui ?"
"Đại hỷ luôn."
"Chuyện gì thế?"
"Hôm nào em sẽ cho ."
"Lại hôm nào. Bây giờ em chuyện với chỉ quanh quẩn ba chữ - để ."
Tôi phì .
"Được . Vậy hôm nay em sẽ một chuyện."
"Chuyện gì?"
"Tiệm mì của , em bắt đầu chọn địa điểm ."
Đôi đũa đang gắp thức ăn của bỗng khựng .
"Thật ?"
"Ngay sát vách 'Tiểu Thời Quang'. Mặt bằng đó mới trống, rộng sáu mươi mét vuông, tiền thuê tám mươi nghìn tệ một năm."
Anh đặt hẳn đũa xuống.
"Em thật đấy ?"
"Mai xem ?"
"Anh... còn xin nghỉ việc."
"Cứ xem . Chốt mặt bằng thì việc sửa sang thể thong thả làm. Đợi chuẩn sẵn sàng hãy từ chức."
Anh chằm chằm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/chong-toi-number-1/chuong-18.html.]
Nhìn thật lâu.
"Hiểu Hiểu."
"Dạ?"
"Em là cứu tinh mà ông trời phái đến để giúp ?"
"Em là do dùng hai mươi hai nghìn tệ mua nhẫn cưới rước về đấy."
"Cái nhẫn đó còn mua trả góp đấy chứ."
"... Trả góp thì cũng là do mua."
Anh bật .
Một nụ hạnh phúc rạng rỡ từ tận đáy lòng.
Tôi thầm nghĩ.
Người đàn ông xứng đáng một tiệm mì.
Xứng đáng một cuộc sống hơn.
Xứng đáng rằng vợ hơn ba mươi triệu tệ, nhưng vẫn sẵn lòng trong căn hộ hai phòng ngủ trả góp mỗi tháng bốn nghìn năm trăm tệ để cùng ăn bữa cơm đạm bạc.
những kẻ thấy xứng.
Ba ngày .
Mẹ chồng đến.
Lần bà đến để gây sự.
Mà là đến để "xin ".
"Hiểu Hiểu, chuyện là đúng. Mẹ nên lời chị con bậy bạ."
Tôi rót cho bà một chén .
"Mẹ, gì ạ."
"Con làm ở tiệm bánh, tuy thu nhập ít một chút nhưng dù cũng chỗ định. Mẹ ủng hộ con."
"Con cảm ơn ."
Bà nhấp một ngụm đặt chén xuống.
"Cơ mà chuyện thương lượng với con."
Đến đây.
"Mẹ ạ."
"Dạo vợ chồng chị con sống khó khăn quá. Quốc Cường liệt cái danh sách đen nợ nần gì đó, hai cái thẩm mỹ viện đóng cửa . Chị con cũng thu nhập. Mẹ đang nghĩ..."
"Mẹ ơi, lương tháng của con chỉ năm nghìn tệ thôi."
"Mẹ chứ. Mẹ bảo con đưa tiền . Mẹ chỉ con giúp một tay thôi."
"Giúp gì ạ?"
"Quốc Cường nó mở một cửa hàng mới, đổi sang ngành khác. Chẳng con đang làm ở tiệm bánh ? Nó đến tiệm của con học tay nghề, tự mở một cái."
"..."
Tôi chồng chằm chằm.
"Anh Thái đến học làm bánh ?"
"Phải đó. Quốc Cường , đây nó làm thẩm mỹ viện lông bông quá, giờ tu chí làm ăn nhỏ. Con xem thể với cô bạn một tiếng ?"
Nếu Tô Đình mà thấy câu , chắc cô sẽ ném thẳng cái bánh sừng bò mặt Thái Quốc Cường mất.
"Mẹ ơi, làm bánh học là học ngay . Tô Đình làm ở tiệm bánh sáu năm mới nghề đấy."
"Không cần học lâu thế . Học sơ sơ là ."
"Học sơ sơ thì làm đồ ai mua hả ?"
"Vậy con xem làm ?"
"Nếu Thái thật lòng tu chí làm ăn thì thể đến các tiệm bánh khác làm thuê, bắt đầu từ chân học việc."
"Làm thuê? Quốc Cường đây là ông chủ đấy! Để nó làm thuê ?"
"Trước đây là ông chủ, còn bây giờ là 'lão ' liệt danh sách đen. Anh còn lựa chọn nào khác ?"
Sắc mặt chồng bắt đầu khó coi.
"Hiểu Hiểu, dạo lời lẽ của con càng ngày càng gai góc thế?"
"Mẹ, con châm chọc gì cả. Anh Thái đang nợ một triệu hai trăm ngàn tệ, đóng cửa hai cửa hàng, tài sản tên đều phong tỏa. Anh chịu khó bắt đầu từ con thì dựa mà xoay chuyển tình thế? Học làm bánh một hai tháng mà đòi mở tiệm? Máy móc cần tiền, nguyên liệu cần tiền, mặt bằng cũng cần tiền - những khoản lấy ở ?"