"Rầm!"
Cánh cửa đóng sầm ngay mặt .
"Kỷ Lẫm Xuyên!" Lục Chiêu Dã nghiến răng kèn kẹt, gầm lên với cánh cửa vô tình: "Nếu Lâm Kiến Sơ mất một sợi tóc, nhất định sẽ khiến hối hận!"
Bên trong lấy một lời đáp . Đội vệ sĩ áo đen hai bên lập tức tiến lên một bước, phong tỏa lối . Anh trợ lý thong thả chỉnh măng sét áo sơ mi, khẽ mỉm với Lục Chiêu Dã, nhưng giọng điệu lạnh thấu xương:
"Dám khiêu khích nhị thiếu gia đến mức , Lục tổng quả là đầu tiên đấy. Mời cho."
Lục Chiêu Dã tựa lưng tường, đôi mắt u ám chằm chằm cánh cửa đóng chặt. Anh bắt đầu nảy sinh nghi ngờ: Lâm Kiến Sơ... thực sự ở bên trong ? Với sự sạch sẽ và phong thái kén chọn gần như cực đoan của Kỷ Lẫm Xuyên, quả thật khó tin việc giấu một phụ nữ trong phòng riêng.
trực giác đàn ông mách bảo rằng cô đang ở đó! Chẳng lẽ là ảo giác? Người đàn ông thực sự dễ chọc . Ở kiếp , dù Kỷ Lẫm Xuyên về thừa kế gia nghiệp nhưng vẫn luôn là đối thủ khiến đau đầu nhất. Anh là kẻ ham , chẳng ai thực sự gì. Một như mới là đáng sợ nhất.
Lâm Kiến Sơ nếu còn chút não thì nên đường mà tránh xa loại ! Vậy mà cô đến cầu xin , cầu xin đàn ông ! Lục Chiêu Dã chỉ bổ đầu đàn bà ngu ngốc xem bên trong chứa cái gì!
"Chiêu Dã, thế ?" Bạch Vũ vội vàng chạy tới.
Lục Chiêu Dã buông bàn tay đang ôm n.g.ự.c , giọng lạnh lùng: "Không ." Anh chằm chằm cô , hỏi: "Tìm thấy Lâm Kiến Sơ ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/chong-tai-sinh-che-toi-toi-cuoi-linh-cuu-hoa-suong-qua-lam-kien-so/chuong-91-khieu-khich-ky-nhi-thieu-chac-chan-la-dua-voi-lua.html.]
Ánh sáng trong mắt Bạch Vũ tối sầm , cô thất vọng lắc đầu: "Không tìm thấy. em thấy dì Thẩm về , dì vẻ chẳng lo lắng gì cho Kiến Sơ cả. Em nghĩ Kiến Sơ chắc ... là cố tình trốn chúng ?"
Sắc mặt Lục Chiêu Dã lập tức trở nên tồi tệ hơn: "Hừ. Uổng công lo lắng tìm, cô thì , vì để tránh mặt mà dám dây dưa với Kỷ Lẫm Xuyên!"
Sống một đời, thủ đoạn của Lâm Kiến Sơ quả nhiên ngày càng cao tay! Cô định mượn tay Kỷ Lẫm Xuyên để chèn ép ? Để trả thù và Bạch Vũ, cô thực sự từ thủ đoạn nào!
Lục Chiêu Dã khoác tay lên vai Bạch Vũ, dồn phần lớn trọng lượng cơ thể lên cô : "Đi thôi, về ."
Bạch Vũ vội vàng đỡ lấy , ánh mắt đầy lo lắng: "Chiêu Dã, thương ở ? Hay chúng đến bệnh viện nhé?"
"Không cần." Anh ngờ Kỷ Lẫm Xuyên trông thư sinh thế mà sức bật mạnh khủng khiếp đến .
Lâm Kiến Sơ, đàn bà ngu ngốc đó, nếu cô dám lợi dụng Kỷ Lẫm Xuyên, một khi gã đàn ông tâm tính khó đoán đó nhận và trở mặt, cô sẽ mất nửa cái mạng. Anh nhất định nhắc nhở cô rằng: Khiêu khích Kỷ Lẫm Xuyên chắc chắn là trò đùa với lửa!
Khi Lâm Kiến Sơ tỉnh dậy, trời là trưa ngày hôm . Cô cử động đôi môi khô khốc một cách khó khăn, ngay lập tức một cốc nước ấm đưa đến tận miệng.
Giọng lo lắng của Tô Vãn Ý vang lên: "Sơ Sơ, tỉnh ? Khát lắm đúng , uống chút nước ."
Lâm Kiến Sơ mở mắt, uống cạn nửa ly nước, đầu óc hỗn loạn dần trở nên minh mẫn. Những hình ảnh đứt quãng bắt đầu ùa về trong tâm trí. Cô nhớ đang phân tích thiệt hơn cho Kỷ nhị thiếu, đó thì... đầu óc choáng váng, nóng hừng hực. Tiếp đó, hình như cô ngã nhào xuống, đó nữa... hôn ?
Lâm Kiến Sơ giật bật dậy. Ngoài nụ hôn nóng bỏng đó, trong đầu cô còn sót hình ảnh dội nước lạnh. Cô dường như còn túm lấy góc áo của đàn ông, lóc cầu xin ... giúp ?