Tô Vãn Di lập tức rút một cây bút từ trong túi đưa cho cô, quên càm ràm: "Mình mang theo đây. Bây giờ chẳng khác gì bảo mẫu cho Phó Tư Niên cả, cái tên đó lười chảy thây, việc gì cũng đùn đẩy cho ."
Lâm Kiến Sơ cầm lấy bút, nhanh thoăn thoắt xuống vài địa chỉ ở trang cuối của tập tài liệu, đồng thời thản nhiên hỏi: "Cậu và làm hòa ?"
Tô Vãn Di thở dài, tựa lưng lan can ban công: "Làm gì chuyện hòa giải. Mình cần một công việc ở văn phòng luật, còn thì đang thiếu trợ lý. Bọn ký thỏa thuận , chỉ cần làm việc cho một năm, sẽ đưa gặp cha nuôi."
Lâm Kiến Sơ rõ về cha nuôi của Tô Vãn Di. Đó là một cặp vợ chồng nông dân chất phác ở một ngôi làng vùng sâu vùng xa. Dù năm xưa Tô Vãn Di bọn buôn bắt cóc bán , nhưng đôi vợ chồng đối xử với cô như con đẻ. Cái tính cách bướng bỉnh, chẳng sợ trời sợ đất của Tô Vãn Di, một nửa là do đám trẻ trong làng bắt nạt mà thành, nửa còn là do cha nuôi chiều chuộng vô điều kiện.
Lúc mới làm bạn với cô, Tô Vãn Di kể về những tháng ngày tự do tự tại ở làng quê, chứ chẳng màng gì đến vinh hoa phú quý nơi thành thị. cha ruột của cô coi quá khứ đó là một vết nhơ, họ thô bạo cắt đứt liên lạc của cô với cha nuôi. Điều thực sự quá bất công với Vãn Di.
Trong lúc miên man suy nghĩ, Lâm Kiến Sơ xong dòng cuối cùng. Cô đưa tập hồ sơ cho bạn: "Năm địa điểm đều là bất động sản mà cha mua cho con bà ."
"Nhiều thế ư?!" Tô Vãn Di cầm lấy tài liệu, kinh ngạc trợn tròn mắt, "Làm những chuyện ?"
Lâm Kiến Sơ chỉ nở một nụ gượng gạo, giải thích gì thêm. Những điều cô điều tra từ kiếp , khi Lâm Thành Nguyệt thâu tóm bộ tập đoàn của cô. Những tài sản cất giấu cực kỳ kín kẽ, chẳng trách Tô Vãn Di và những khác tìm dấu vết.
Tô Vãn Di những cái tên khu nhà giấy, hít một lạnh: "Trời đất, những chỗ giá hề rẻ ! Xem lão lén lút tuồn ít tiền của con để nuôi dưỡng hai con hồ ly tinh suốt bao năm qua! là đồ cầm thú!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/chong-tai-sinh-che-toi-toi-cuoi-linh-cuu-hoa-suong-qua-lam-kien-so/chuong-218-gan-day-anh-ay-song-cung-toi.html.]
Chửi bới xong, cô mới nhận sự im lặng của Lâm Kiến Sơ. Tô Vãn Di cất tài liệu , cẩn thận chạm nhẹ cánh tay bạn: "Kiến Sơ, ... chứ?"
Lâm Kiến Sơ mặt , đôi mắt lạnh lùng bỗng trở nên sáng rực trong đêm tối. Cô bất ngờ mỉm : "Mình mà, thứ đang đúng hướng , thấy hạnh phúc."
Lâm Kiến Sơ thật lòng. Ở kiếp , cô cha lừa gạt, Lục Chiêu Dã dối gian, sống như một trò đùa. Còn kiếp , cô chẳng còn hy vọng gì ở họ nữa. Bây giờ, cô đang từng bước lấy những gì thuộc về và , chuyện đều đang lên, cô thực sự thấy mãn nguyện.
Tô Vãn Di chằm chằm cô hồi lâu, cuối cùng cũng thở phào: "Được , thế chắc là đang giả vờ . À mà , lúc đến căn hộ của lấy quần áo, ga giường mới thế? Với cả, thấy quần áo của họ trong tủ nữa... Hai , là 'gạo nấu thành cơm', thực sự chung sống ?"
Vành tai Lâm Kiến Sơ đỏ bừng, cô ngượng ngùng cúi đầu: "Ừm... Gần đây sống cùng ."
Tô Vãn Di trợn mắt: "Cậu lợi hại thật đấy! Thực sự cưa đổ tảng đá lạnh lẽo đó lên giường luôn! Thế nào, trải nghiệm tệ chứ hả?"
Lâm Kiến Sơ vô thức nhớ đầu tiên với Kỷ Hàn Tiết, thắt lưng bỗng cảm thấy mỏi. Cô khẽ ho một tiếng để chuyển chủ đề: "Đến giờ , lấy t.h.u.ố.c cho đây, cùng ?"
Tô Vãn Di bĩu môi trêu chọc: "Xì, thừa nhận tức là trải nghiệm ." cô vẫn khoác tay bạn cùng ngoài.
Vừa đến cửa quầy thuốc, cả hai tình cờ chạm mặt Bạch Vũ đang cầm hai túi t.h.u.ố.c . Kể từ vụ một tiểu thư nhà giàu gã công t.ử nào đó quấy rối khi y tá đang đưa thuốc, bệnh viện quy định nhà trực tiếp đến lấy thuốc.
Lâm Kiến Sơ thậm chí chẳng thèm liếc Bạch Vũ lấy một cái. Tô Vãn Di thì nhịn , mỉa mai một câu: "Ồ, nhiều t.h.u.ố.c thế mà vẫn tự vận động ? Lục Chiêu Dã , nỡ để vợ làm mấy việc vặt vãnh ?"