Thật trùng hợp, bà Mỹ Quyên cũng tình cờ mời tham gia bữa tối từ thiện trang trọng . Đêm đó, Lâm Kiến Sơ khoác lên bộ lễ phục thanh lịch, tự nhiên khoác tay cùng bước sảnh tiệc lộng lẫy.
Ngay khi đặt chân cửa, những cuộc thảo luận sôi nổi về "Kỷ Nhị thiếu gia" ngừng lọt tai cô.
"Kỷ Nhị thiếu đến, nhưng vẫn mang theo vợ. Kết hôn chớp nhoáng bao lâu mà một xuất hiện cùng vợ công chúng, che giấu sâu thật đấy!"
"Giấu giếm cái gì chứ, cuộc hôn nhân đó chỉ là vỏ bọc thôi, cốt để đối phó với sự thúc giục của gia đình chứ chẳng coi trọng gì cô vợ đó ."
"Phải đấy! Tôi còn bảo cô
thậm chí còn bước chân cửa nhà cũ của họ Kỷ nữa. Chắc chắn là một vợ theo thỏa thuận ! Gia tộc họ Kỷ còn ban lệnh 'tử hình' rằng trong vòng ba năm
sinh cháu trai đích tôn, nếu ..."
Lâm Kiến Sơ những lời đồn thổi ác ý đó mà chỉ khẽ nhếch môi. Cô vốn quan tâm đến chuyện hào
môn thế gia, nhưng cái tên "Kỷ Nhị thiếu" dường
như một sức hút kỳ lạ khiến cô tự chủ mà liếc về phía khu vực VIP.
Bà Mỹ Quyên vỗ nhẹ tay con gái, thở dài: "Kiến Sơ, con thấy đấy, hào môn sâu như
biển. May mà con chọn lính cứu hỏa họ Kỷ , tuy bình thường
nhưng sống thật lòng, chứ dây mấy vị thiếu gia bí ẩn chỉ tổ rước khổ ."
Lâm Kiến Sơ mỉm trấn an , nhưng trong lòng dâng lên một cảm giác bồn
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/chong-tai-sinh-che-toi-toi-cuoi-linh-cuu-hoa-suong-qua-lam-kien-so-luc-chieu-da-hrmk/chuong-86-chi-con-lai-ky-nhi-thieu-va-lam-kien-so-trong-phong.html.]
chồn khó tả. Cô cần tìm Kỷ Nhị thiếu để bàn chuyện mặt bằng kinh doanh, nhưng giữa một đám đông đang soi mói thế , làm để tiếp cận ?
lúc , quản lý sảnh tiệc tiến gần, cung kính với Lâm Kiến Sơ: "Cô Lâm, một vị khách quý mời
cô phòng nghỉ phía để trao đổi công việc."
Lâm Kiến Sơ bất ngờ, cô dặn ở
sảnh theo quản lý. Cánh cửa phòng nghỉ từ từ khép , gian ồn ào bên ngoài triệt tiêu .
Trong căn phòng rộng lớn và yên tĩnh, một bóng cao lớn đang lưng về phía cửa, hướng mắt cửa sổ xuống thành phố rực rỡ ánh đèn. Khí chất , bờ
vai ... quen thuộc đến thế?
Người đàn ông chậm rãi . Dưới ánh đèn chùm pha lê, gương mặt sắc sảo, lạnh lùng của hiện rõ. Lâm Kiến Sơ sững sờ,
chiếc túi cầm tay tay cô suýt chút nữa rơi xuống sàn.
"Kỷ... Kỷ Hàn Tiết? Sao ở đây?"
Người đàn ông mặc bộ đồ bệnh nhân đồng phục cứu hỏa, mà là một bộ suit thủ công cao cấp nhất, toát lên vẻ quyền lực
tột đỉnh. Anh cô, đôi mắt đen sâu thẳm chút gợn sóng, giọng trầm thấp vang lên:
"Đã lâu gặp, Giám đốc Lâm.
TRẦN THANH TOÀN
Hay nên gọi em là... vợ ?"
Lúc , Lâm Kiến Sơ mới bàng hoàng nhận , trong căn phòng thực sự chỉ còn Kỷ Nhị thiếu gia và cô. Mà hai đó, chính là một.