Cô cảm thấy Cảnh Thần khác với những gì Tô Uyển .
Phản ứng khiến Bạch Liên sững sờ.
Cô im lặng một lúc. Thấy Cảnh Thần vẫn giữ nguyên thái độ, hề tỏ xúc động vui mừng.
Bạch Liên cảm thấy thất vọng. Cô do dự một lúc khi kìm mà hỏi.
- Cảnh Thần, vẫn còn thích em, ? Nếu chỉ đang cố dạy em một bài học, thì em học . Anh thể cho em để em yên tâm ?
Cảnh Thần đang bận xử lý giấy tờ trong thời gian . Vì gần đây nhiều chuyện xảy , tình hình hiện tại khẩn cấp. Ngoài những việc cần thiết và việc đến nhà cũ, Cảnh Thần thường bận rộn ở công ty.
Khi ở công ty, hầu hết thời gian đều im lặng.
Lời của Bạch Liên khiến nhíu mày và tò mò hỏi.
- Sao em đột nhiên nghĩ ?
Dường như suy nghĩ của phụ nữ thú vị.
Giống như Tô Uyển . Anh sẽ bao giờ đoán phụ nữ đó đang nghĩ gì.
Bạch Liên mím môi, đầu óc cuồng. Cô nên với rằng Tô Uyển tìm cô ?
Vì mối quan hệ của họ đang vấn đề, chẳng sẽ hơn nếu cô đổ thêm dầu lửa ?
- Tô Uyển đến tìm em. Có vẻ như cô hề thích cô , Cảnh Thần, nên cô bối rối. Rồi… cô đến tìm em, chế nhạo em, rằng em, một kẻ tàn tật, dám nghĩ đến . Cô chỉ em tự rời .
Giọng Bạch Liên đầy uất ức. Mắt cô đỏ hoe khi Cảnh Thần với vẻ đáng thương.
Chỉ cần khẽ nghiêng đầu, Lâm Tú hiểu ý Bạch Liên.
Cô lập tức đẩy xe lăn về phía Cảnh Thần.
Cảnh Thần đặt tập tài liệu xuống và bắt đầu suy nghĩ về ý nghĩa đằng lời của cô.
Anh thể sốc. Anh thậm chí còn tức giận với Tô Uyển vì tự ý quyết định, nhưng liệu Tô Uyển thực sự ý như những gì Bạch Liên ? Sau một hồi suy nghĩ, quả thực là .
Ánh mắt Cảnh Thần trở nên sâu thẳm.
Bạch Liên thấy vẻ mặt cau của và cảm thấy vui. Cô cảm thấy đây là một nước khôn ngoan.
Cô đưa tay đặt tay Cảnh Thần, chân thành.
- Cảnh Thần, em ý trách Tô Uyển. Thực em khá vui. Khi cô thích em, em tin. Phản ứng của đối với em trong thời gian quá lạnh lùng. Điều đó thực sự khiến em buồn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/chong-cu-them-khat-toi-den-vay-sau-khi-ly-hon/chuong-94-em-khong-the-lua-anh.html.]
Cảnh Thần lập tức rụt tay và Bạch Liên. Anh thành thật .
- Thành thật mà , bây giờ đang nghi ngờ tình cảm của dành cho em, nên chắc chắn.
“—”
Bạch Liên sững sờ trong giây lát. Một chút kinh ngạc thoáng hiện trong mắt cô, nhưng sự nghiêm túc trong lời của Cảnh Thần thuyết phục hơn lời của Tô Uyển.
Cô hoảng sợ trong giây lát.
- Còn và Tô Uyển thì ? Anh còn thích cô nữa, như cô ?
Không ngờ, Cảnh Thần im lặng.
Sau một hồi lâu, Cảnh Thần trả lời câu hỏi của cô.
- Thực , đang tự hỏi liệu đây là trò của em nữa . Anh thực sự thể nghĩ lý do tại Tô Uyển tìm em. Nói cho , nếu em thể làm điều đó, chẳng em sẽ dễ dàng thực hiện một trò nhỏ như ?
Lời của Cảnh Thần như sấm sét đ.á.n.h ngang trời, khiến Bạch Liên c.h.ế.t lặng. Cô với vẻ tin nổi và phản bác.
- Không, Cảnh Thần, như . Tại nghi ngờ em như thế? Chẳng em thừa nhận tất cả những gì làm ? Em sẽ bao giờ thừa nhận điều gì từng làm!
Cảnh Thần đầy ẩn ý.
- Đó là những gì em khi tìm em đêm đó. Bạch Liên, đôi khi tự hỏi tại tình cảm của dành cho em đổi và những do dự. Có lẽ bây giờ hiểu .
- Từ đêm đó, một cái khác về em.
“—”
Môi Bạch Liên run rẩy. Cô sợ bất cứ điều gì, nhưng cô sợ mất Cảnh Thần.
Cô run rẩy khi lấy đoạn chat WeChat với Tô Uyển.
Đó là tin nhắn từ Tô Uyển.
Bạch Liên đưa điện thoại cho và nghiến răng.
- Nhìn , tự xem . Em thể giả vờ . Chỉ cần nhấp là sẽ thấy của Tô Uyển.
Cảnh Thần liếc trả điện thoại cho Bạch Liên mà cần nhấp bất cứ thứ gì.
Anh với vẻ tự tin.
- Em thậm chí thể làm cho một đoạn ghi âm giả trông như thật. Em lừa bằng giao diện chat ?