Tô Uyển đột nhiên cảm thấy buồn nôn dữ dội!
Lông mày của Tô Uyển nhíu chặt. Cô cố gắng hết sức để lộ , nhưng mặt cô lập tức tái mét. Cháo trong miệng, cô thậm chí thể nhổ , chứ đừng đến nuốt. Thật là một tình huống khó xử.
Tô Uyển cảm thấy buồn nôn dữ dội. Trước khi kịp phản ứng, cô và nôn mửa.
Cô giường và bắt đầu nôn ọe.
Cảnh Thần nhanh chóng đặt bát cháo xuống và lo lắng .
- Sao em khó chịu thế? Em ốm ?
Nói xong, lấy cho Tô Uyển một tờ giấy và rót cho cô một cốc nước. Tô Uyển để ý đến bất cứ điều gì khác và nhanh chóng lau miệng. Cô súc miệng vài khi bình tĩnh .
Tô Uyển với vẻ áy náy.
- Em xin , em chỉ khỏe nên cảm giác thèm ăn thôi.
- Anh sẽ đưa em đến bệnh viện kiểm tra.
Lời của Cảnh Thần khiến mí mắt Tô Uyển giật giật. Cô lập tức từ chối .
- Em ốm. Ngủ một giấc em sẽ thôi.
- Được , thì nghỉ ngơi cho nhé.
Thấy cô như , Cảnh Thần rằng đây lúc thích hợp để về chuyện .
Tô Uyển ngủ từ lúc nào, nhưng khi ngủ, cô vẫn thấy tiếng ai đó dọn dẹp. Sau khi dọn dẹp xong, họ còn xịt cả nước hoa khử mùi. Tô Uyển ngửi thấy mùi, cảm thấy thư giãn và ngủ .
Khi tỉnh dậy, cô cảm thấy một cái chạm ấm áp lòng bàn tay. Khi mở mắt , cô thẳng một lồng n.g.ự.c trắng nõn.
Tay Tô Uyển đang đặt đó…
Tim cô run lên. Cô ngước lên và tình cờ thấy một ánh mắt tối sầm. Lúc , Cảnh Thần đang cô chăm chú. Rõ ràng, ngờ Tô Uyển đột nhiên tỉnh dậy.
Thoạt , cô thậm chí còn thấy mắt lóe lên.
- Em tỉnh ? Anh làm cho em chút gì đó ăn nhé? - Cảnh Thần dậy chuẩn đồ ăn cho cô, định mang lên cho Tô Uyển ăn.
Tô Uyển nắm lấy tay và .
- Em khẩu vị.
- Em đói ?
Tô Uyển mím môi. Cô sợ bụng sẽ kêu réo ngay lập tức. Thực , cô đói, nhưng khó chịu. Cô thực sự khẩu vị, nhưng trực giác mách bảo cô rằng cô thể tiếp tục như thế .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/chong-cu-them-khat-toi-den-vay-sau-khi-ly-hon/chuong-90-em-hoi-ngoc.html.]
Cuối cùng, cô .
- Em đói. Em một cốc nước. Có lẽ lát nữa em sẽ ăn .
- Em vẫn khỏe khi ngủ dậy ? - Cảnh Thần nhanh chóng rót nước cho cô. Nước ấm , thích hợp để uống.
Tô Uyển uống hết cốc nước và cảm thấy dễ chịu hơn nhiều. Cô từ từ thở phào nhẹ nhõm.
- Không. Tốt hơn .
Tô Uyển Cảnh Thần, hết lòng chăm sóc cô. Cô cảm thấy Cảnh Thần trở với vẻ ngoài của trong hai năm qua. Điều đó khiến cô xúc động và tim cô đập thình thịch như vỡ tung.
- Cảnh Thần, cảm ơn chăm sóc em, nhưng cần . Em tự làm mà.
Lời của Tô Uyển mang một ý nghĩa sâu sắc hơn. Thực , cô thể chấp nhận những gì Cảnh Thần làm cho . Cô cảm thấy tội khi Cảnh Thần cố ý làm , cũng để bắt nạt cô.
Tất cả là vì ông nội. Tô Uyển lập tức tha thứ cho Cảnh Thần và thậm chí bắt đầu hiểu .
Khi ở nhà Hạ Tĩnh, cô suy nghĩ nhiều về chuyện, vì trong thời gian , cô chấp nhận việc nhanh hơn.
Tuy nhiên, khi thấy Cảnh Thần định gì đó nhưng kìm nén, Tô Uyển kìm mà hỏi.
- Thật , Cảnh Thần, nên cho em về ông nội. Em yếu như tưởng. Nếu cho em , lẽ em sẽ cảm thấy hơn và nhiều thời gian hơn để ở bên ông nội.
Nếu tất cả những điều , Tô Uyển chắc chắn sẽ đến nhà Hạ Tĩnh mấy ngày đó.
Và cô sẽ dễ dàng chấp nhận hành động của Cảnh Thần hơn.
Cô thể nào trách Cảnh Thần .
Ánh mắt Tô Uyển trở nên yếu ớt. Cô thở dài.
Nghe , Cảnh Thần liền đáp.
- Anh e rằng chuyện của ông nội sẽ ảnh hưởng đến em…
Tô Uyển bối rối hỏi.
- chuyện của ông nội sớm muộn gì cũng sẽ ảnh hưởng đến em. Nếu em thì chỉ khiến em đau khổ hơn thôi, đúng ? Nếu cho em và em vẫn giấu kín như , nếu em thì ?
Cảnh Thần khăng khăng.
- Em sẽ . Hồi đó em liên hệ chuyện của ông nội với bản . Rõ ràng là em cứ tự trách như chút nào.
“—”
Tô Uyển im lặng . Cảnh Thần đúng…
Như thể cảm nhận điều đó, Cảnh Thần lặng lẽ cô, như thể đang : Em ngốc đấy.