- Vậy thì khi nào mới sắp xếp chuyện hôn sự của chúng đây?
Bạch Liên chẳng bận tâm đến bất cứ điều gì khác.
Suy cho cùng, chỉ cần cô làm ầm ĩ lên và chịu đưa t.h.u.ố.c giải cho Tô Uyển, thì đàn ông buộc thỏa hiệp.
Bằng , cô sẽ mặc kệ Tô Uyển sống c.h.ế.t, và quyết chiến một phen đến cùng!
Đó là những gì Bạch Liên thầm nghĩ trong lòng, và ánh mắt cô cũng tự nhiên bộc lộ điều đó. Khí thế của cô lập tức bùng phát, còn vẻ thận trọng dè dặt như nữa.
Uy h.i.ế.p Cảnh Thần thì , nhưng hãm hại Tô Uyển là một chuyện lớn.
Chỉ cần chuyện liên quan đến Tô Uyển, Bạch Liên thể bất cứ điều gì!
- Hãy nhớ kỹ lời đây, Bạch Liên. Tôi cho theo dõi nhất cử nhất động của Tô Uyển. Nếu cô dám động đến cô , thì đó chính là ngày tàn của cô đấy.
Cảnh Thần thốt những lời một cách bình thản, ánh mắt sắc lạnh dõi theo từng cử chỉ của Bạch Liên.
- Em đụng chạm gì đến cô . Cần gì làm thế chứ? Chỉ cần em đưa t.h.u.ố.c giải, em cũng thể g.i.ế.c c.h.ế.t cô . Đừng lo, chừng nào em còn sống yên , thì Tô Uyển của vẫn sẽ bình an vô sự thôi.
Bạch Liên nở một nụ xí đầy mỉa mai, giọng điệu lạnh băng.
- đừng hòng đ.á.n.h trống lảng sang chuyện khác. Cảnh Thần , em kết hôn với . Nếu chuyện hôn lễ tiến triển gì, thì đừng hòng em đưa t.h.u.ố.c giải cho Tô Uyển! Anh làm gì thì tùy.
- Cứ tự nhiên. Em ngủ đây.
......
Bạch Liên ngáp dài một cái miễn cưỡng rời .
Chưa kể đến việc cô lỡ mất giấc ngủ dưỡng nhan, rốt cuộc cô cũng chẳng đạt chút lợi lộc nào. Trước khi bước khỏi cửa, cô ngoái Cảnh Thần một nữa khẽ thở dài đầy cảm thán. Giá mà cô thể bắt đàn ông hầu hạ một đêm nhỉ.
Chuyện đó là thể, đúng ?
Dù thì cô cũng chẳng vội. Cô cứ việc chờ đến khi Tô Uyển phát bệnh, lúc đó mới đưa yêu sách của .
Nghĩ đến đó, Bạch Liên tự nhiên cảm thấy vô cùng đắc ý.
…
Trong suốt mấy ngày qua, Tô Uyển vẫn sống khá thoải mái trong căn biệt thự. Chỉ là mùa đông sắp sửa gõ cửa, và nơi vùng biển càng lạnh hơn, nhất là ban đêm.
Một đêm nọ, Tô Uyển thể chịu nổi nỗi cô đơn khi sống một , bèn nảy ý định ngoài dạo một chút lúc sáng sớm.
Thế nhưng, ý định đó của cô những cơn gió biển lạnh buốt về đêm dập tắt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/chong-cu-them-khat-toi-den-vay-sau-khi-ly-hon/chuong-250-buoc-anh-ta-phai-lo-dien.html.]
Chỉ những giờ khắc tờ mờ sáng như thế thì mới chẳng còn bóng qua . Rốt cuộc, cô vẫn đành chịu thua những cơn gió biển lạnh lẽo.
Cô đành ngủ tiếp.
Tô Uyển chiếc điện thoại của . Cô xóa bỏ bộ thông tin liên lạc mà từng sử dụng đây. Trước khi xóa, cô kịp gửi một tin nhắn cho Hạ Tĩnh, Lâm Vũ và những khác để trấn an họ rằng họ cần lo lắng cho cô.
Ngoài tin nhắn đó , chẳng còn tin nhắn nào khác nữa.
Còn về việc cô nhận những lời hồi đáp nào họ gọi cho cô bao nhiêu cuộc, Tô Uyển chẳng dám xem. Cô sợ rằng nếu xem, cô sẽ thể kìm nén cảm xúc mà kể hết chuyện cho Hạ Tĩnh .
Thế nên, cô tháo luôn chiếc SIM điện thoại .
Việc thực sự khiến Hạ Tĩnh vô cùng sốt ruột. Rõ ràng hai giao kèo với rằng nếu Tô Uyển rời , cô tuyệt đối giấu giếm Hạ Tĩnh.
Thế nhưng rốt cuộc, Tô Uyển lặng lẽ bỏ mà chẳng báo một lời.
Sau đó, Hạ Tĩnh nhận tin từ Lâm Vũ báo rằng cuối cùng mà Tô Uyển gặp gỡ đêm hôm đó chính là Cảnh Thần!
Ngay khi tin, Hạ Tĩnh lập tức xông thẳng đến công ty của Cảnh Thần mà chẳng chút do dự!
Vừa đặt chân đến Tập đoàn Cảnh, thậm chí còn kịp bước bên trong, cô thấy Bạch Liên đang sải bước về phía tòa nhà công ty đôi giày cao gót, dáng vẻ kiêu sa, ngẩng cao đầu đầy vẻ tự phụ.
Bạch Liên tuy thể gặp trực tiếp Cảnh Thần, nhưng tất cả nhân viên trong công ty đều mặt cô. Họ chẳng dám ngăn cản cô lấy một lời, chỉ dám lén lút xì xầm chế giễu lưng. Chỉ duy nhất Triệu Lâm là dám phản bác Bạch Liên ngay mặt .
Anh cũng là duy nhất đủ tư cách để làm điều đó.
Anh thể làm mà Bạch Liên cũng chẳng dám ôm hận gây khó dễ gì cho .
Bạch Liên cũng thấy Hạ Tĩnh, nhưng cô chỉ hừ mũi khinh khỉnh một tiếng ngang nhiên bước thẳng trong cùng với hộp cơm trưa tay.
Hạ Tĩnh đảo mắt khinh bỉ nghiến răng ken két.
- Cái cặp đôi gian phu dâm phụ đó! Cảnh Thần dám cả gan tìm Uyển Uyển nữa ? Hắn lấy tư cách gì mà dám làm thế chứ?!
Hạ Tĩnh thực sự nổi trận lôi đình. Tiếng giày cao gót của cô nện lạch cạch.
Thấy Bạch Liên gặp trở ngại gì, Hạ Tĩnh định bước theo thì chặn …
- Xin chào cô. Cô đang tìm ai ạ?
Hạ Tĩnh chẳng buồn bận tâm đó là ai. Tính khí của cô vốn chẳng hiền lành chút nào! Cô quát thẳng mặt nhân viên lễ tân.
- Tôi còn thể tìm ai nữa chứ? Tất nhiên là tìm cái kẻ họ Cảnh ! Cảnh Thần ? Bảo cút đây ngay!
Thấy , cô nhân viên lễ tân lập tức lùi và cúi gằm mặt xuống.