Nghe những lời , Cảnh Thần hề nhượng bộ nhanh chóng như cô vẫn tưởng. Thay đó, tha thiết hỏi .
- Thế còn em bây giờ thì ? Anh kết hôn . Em vẫn còn thích chứ?
- Còn bây giờ ư? Tôi m.a.n.g t.h.a.i con của khác . Anh vẫn còn thích ? - Tô Uyển trả lời thẳng câu hỏi của .
Cảnh Thần đáp lời ngay tắp lự.
- Anh thích chứ. Nếu thể tự đưa quyết định, thì chẳng ai chịu tổn thương vì tình yêu như thế .
Thú thật, khi những lời , tim Tô Uyển bỗng lỡ nhịp. Cảm giác cứ như thể ngay khoảnh khắc cô , cô chỉ thấy ánh nắng rực rỡ của mùa xuân, mà còn thấy cả đàn ông mà cô thầm yêu suốt bao năm qua đang chạy về phía .
Họ tựa như một đôi tình nhân tái ngộ một thời gian dài xa cách; lòng tràn ngập niềm hân hoan và sự mong chờ.
Nước mắt Tô Uyển bất chợt tuôn rơi báo . Cô , chẳng nên nên .
- Anh... thích em ?
- Ừ.
- Anh bắt đầu thích em từ khi nào ...
Tô Uyển vô cùng tò mò. Cô nỗ lực suốt hai năm trời nhưng vẫn chẳng thể thành công. Khi Cảnh Thần gặp Bạch Liên, vẫn chọn Bạch Liên mà chút do dự.
Điều đó chứng tỏ thời điểm , hề tình cảm với Tô Uyển. Bằng , chẳng thể dứt khoát đến thế.
Thế nhưng ngay lúc đây, Cảnh Thần nghiêm túc khẳng định.
- Tình cảm đổi chỉ một đêm. Mãi đến gần đây mới thực sự nhận điều đó. Chỉ cần nghĩ đến việc sẽ mất em thôi là cảm thấy cồn cào, khó chịu vô cùng.
Dòng suy nghĩ của Tô Uyển bỗng khựng . Cô ngập ngừng một lát, gật đầu đáp lời.
- Cảnh Thần , nếu chia tay khi dành quá nhiều thời gian bên bạn bè, cũng sẽ cảm thấy hụt hẫng và khó chịu thôi. Chuyện vẫn khác biệt mà...
Chưa đợi cô dứt câu, Cảnh Thần ngắt lời.
- Không, chẳng gì khác biệt cả. Anh chắc chắn rằng thích em. Chỉ cần nghĩ đến việc sẽ mất em - nghĩ đến cảnh em ở bên một đàn ông khác, nghĩ đến việc đứa bé trong bụng em là con của - là c.h.ế.t sống . Anh kẻ đó biến mất khỏi thế giới của em.
......
Tốt nhất là kẻ đó nên biến mất luôn khỏi cả ký ức của cô thì hơn!
Cảnh Thần câu đó thành lời. Anh cảm thấy sự chiếm hữu lẽ trở nên quá mãnh liệt.
Sau khi những lời đó, cảm xúc trong lòng Tô Uyển chẳng những lắng xuống mà còn dâng trào hơn; tuy nhiên, cô vẫn cố kìm nén, dốc hết sức để bày tỏ những suy nghĩ thầm kín của .
- Cảnh Thần , nếu thời gian thể ngược , chắc em sẽ vui sướng đến mức nhảy cẫng lên mất thôi.
- Vậy tại bây giờ thể?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/chong-cu-them-khat-toi-den-vay-sau-khi-ly-hon/chuong-212-co-manh-lam-khong.html.]
Cảnh Thần tỏ vẻ sốt ruột. Anh Tô Uyển đầy khao khát, như thể thấu tận đáy lòng cô.
Tô Uyển chỉ khẽ lắc đầu, nét mặt vẫn giữ vẻ bình thản, mỉm nhẹ.
- Bởi vì em thể vui nữa , Cảnh Thần .
Gánh nặng đè nén lên vai cô quá lớn, khiến cô gần như nghẹt thở.
Cái định mệnh nghiệt ngã - rằng cô sẽ chẳng bao giờ thoát khỏi sự đeo bám của Bạch Liên - cứ thế lớn dần lên trong tâm trí cô, bành trướng một cách điên cuồng. Cô chỉ ước thể xóa bỏ tất cả những chuyện , coi như thứ từng xảy .
Nếu kết cục sẽ , Tô Uyển chẳng bao giờ đồng ý kết hôn với Cảnh Thần thuở .
Việc đạt điều mong vốn chẳng đáng sợ. Điều đáng sợ nhất chính là đ.á.n.h mất nó khi từng nắm giữ trong tay. Khi , thứ duy nhất còn đọng chỉ là những ký ức nhuốm màu đau thương.
Tô Uyển sống trong nỗi đau đớn dằn vặt suốt phần đời còn . Chẳng Bạch Liên vẫn luôn khao khát Cảnh Thần ?
Nếu sự của cô thể mang sự bình yên cho tất cả , thì tại làm chứ?
Cảnh Thần định thêm điều gì đó, nhưng Tô Uyển ngăn . Cô đưa ngón trỏ lên chạm nhẹ môi, khẽ thổi một , lắc đầu.
Cảnh Thần lập tức dừng lời, lặng lẽ cô.
Tô Uyển vươn tay nắm lấy bàn tay , siết chặt . Cô khẽ khàng cất lời.
- Chúng về thôi.
Cảnh Thần thêm bất cứ điều gì nữa. Anh chiều theo ý Tô Uyển, bước theo cô với vẻ ngoan ngoãn đến lạ thường.
Những xung quanh tờ giấy chứng nhận ly hôn tay Cảnh Thần với vẻ đầy ngạc nhiên.
- Hiếm thấy cặp đôi nào ly hôn mà êm thấm, hòa thuận đến thế .
- Chẳng chúng cũng y hệt ? Dù trong lòng chẳng hề , nhưng vẫn đang phối hợp với cô đấy thôi, đúng nào?
- Câm miệng , cái gã khốn nạn nhà ! Tôi ngay kẻ đó chắc chắn là một gã tồi mà! Nếu thì làm cô ly hôn chứ? Còn phụ nữ nữa, đúng là nhu nhược hết chỗ . Cô xinh đến thế cơ mà; chắc chắn bao nhiêu đàn ông đang theo đuổi cô chứ!
Người đàn ông đầy ẩn ý về phía hai vẻ quen mặt , mỉm đầy vẻ thản nhiên, như đang chế giễu những lời lẽ nực của phụ nữ bên cạnh .
Người phụ nữ đ.â.m bực bội vì thái độ của . Cô vỗ cánh tay , giận dữ .
- Sau sẽ chẳng phụ nữ nào thèm thích ! Cứ đợi đấy mà xem!
- Cô bảo là kẻ tồi tệ còn gì. rõ ràng là trai cơ mà. Đằng bao nhiêu phụ nữ xếp hàng dài đấy chứ?
Người phụ nữ trừng mắt , hừ một tiếng bỏ .
Người đàn ông thản nhiên theo bóng lưng cô, khẽ khúc khích. Anh bước theo , lắc đầu đầy vẻ bất lực.
Nếu cô ly hôn, thì cứ chiều ý cô .
Chẳng lẽ mối quan hệ giữa họ tan biến chỉ vì một tờ giấy ly hôn ? Cái giấy chứng nhận rốt cuộc quyền năng to lớn đến thế ư?