Tô Uyển đó lâu nhưng vẫn thể chợp mắt. Tâm trạng cô dạo gần đây cứ lên xuống thất thường. Cô cảm thấy bế tắc, chán nản và chẳng nương tựa .
Cơ thể cô chỉ dám thẳng đơ, sợ rằng cơn đau bụng sẽ ập đến bất cứ lúc nào.
Cô chịu đựng quá nhiều nỗi đau.
Thế nên, cuối cùng Hạ Tĩnh cũng sắp xếp xong lịch trình bận rộn của để gạt Chu Lâm sang một bên, vội vã đến bệnh viện thăm Tô Uyển.
Có thể cô vô cùng sốt ruột, nhưng khi thấy hình Tô Uyển quấn đầy băng trắng, cô kìm nỗi xót xa trong lòng. Cô lo lắng Tô Uyển trách móc.
- Sao chuyện tày trời thế giáng xuống đầu chứ? Lúc sự việc xảy , thậm chí còn chẳng báo cho tớ một tiếng nào. Để đến tận mới kể, làm tớ lo c.h.ế.t !
Tô Uyển mím chặt môi. Ngay khi tai họa ập đến, điều đầu tiên cô nghĩ đến là Hạ Tĩnh liên lụy gặp nguy hiểm; lẽ dĩ nhiên, cô nghĩ đến việc báo tin cho cô bạn .
khoảnh khắc , Hạ Tĩnh tỏ khá bất mãn. Dù lòng đau thắt vì thương Tô Uyển, nhưng vẻ mặt cô lộ rõ sự tủi .
- Cậu chẳng . Khi tớ tin , tớ sợ c.h.ế.t khiếp ! May mà cuối cùng vẫn bình an vô sự!
- Tớ thật may mắn vì vẫn còn sống sót. - Tô Uyển mỉm ; nụ gương mặt cô nở rộng hơn, đôi mắt cong lên tựa vầng trăng khuyết. Cô cố gắng hết sức để tỏ rằng vẫn đang .
Thế nhưng, chỉ cần liếc mắt một cái là Hạ Tĩnh thấu sự giả tạo . Cô thở dài .
- Uyển Uyển , chuyện đứa bé...
- Không . Tớ chẳng cần gồng tranh đấu nữa . Tớ cũng chẳng còn gánh nặng nào vai nữa, đúng ? - Tô Uyển nở một nụ rạng rỡ, cứ như thể chuyện đứa bé còn ảnh hưởng gì đến cô nữa .
Chính Chu Lâm là kể hết chuyện cho Hạ Tĩnh . Nếu , cô sẽ chẳng thể nào rằng Tô Uyển mất đứa con của .
Trên mạng xã hội cũng chẳng hề bất kỳ tin tức nào về chuyện .
Chứng kiến cảnh Tô Uyển cố tỏ mạnh mẽ, Hạ Tĩnh cảm thấy vô cùng xót xa và bức bối. Cô lập tức lên tiếng đầy bất bình.
- Uyển Uyển , nếu Cảnh Thần dám ức h.i.ế.p , nhất định cho tớ đấy nhé! Tớ sẽ giúp dạy cho con ả Bạch Liên một bài học nhớ đời! À, . Nhắc mới nhớ, Bạch Liên tống trại tạm giam và đó suốt nửa tháng đấy!
Tô Uyển tỏ vẻ ngạc nhiên. Nửa tháng trong trại tạm giam vẻ dài, nhưng thực tế vô cùng giày vò. Để thể khiến Bạch Liên chịu cảnh giam giữ, xem Cảnh Thần thực sự hạ quyết tâm . Nếu rằng cô chút cảm động thì quả là dối.
Cô cũng nhắc đến chuyện đứa bé, nên nhân cơ hội để chuyển sang chủ đề .
- Nhắc mới nhớ, dạo gần đây Cảnh Thần bỗng nhiên quan tâm đến tớ hơn hẳn. Tớ cũng chẳng hiểu rốt cuộc là chuyện gì đang xảy nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/chong-cu-them-khat-toi-den-vay-sau-khi-ly-hon/chuong-189-ha-ha-da-den.html.]
- Hả? Ý là ? - Hạ Tĩnh cau mày, vẻ mặt đầy khó hiểu.
Dù đang chuyện về Cảnh Thần, nhưng trong lòng cô vẫn giữ sự cảnh giác nhất định.
Không vì bất cứ lý do nào khác, mà bởi lẽ tuy mạng hề thông tin gì về sự việc hôm nọ, nhưng Hạ Tĩnh rõ ngọn ngành thông qua Chu Lâm. Chính vì thế, cô vẫn còn canh cánh trong lòng chuyện Cảnh Thần chọn cứu Bạch Liên vì cứu Tô Uyển.
Tô Uyển kể tường tận chuyện cho cô , đồng thời bày tỏ những nỗi băn khoăn đang chất chứa trong lòng.
- Cậu nghĩ tại như ? Hồi thế . Tại đột nhiên đổi ý định chứ? Thật là kỳ lạ quá mất...
- Tớ e rằng là vì lợi dụng đấy thôi? Uyển Uyển , tâm tư của những đàn ông thuộc đẳng cấp như họ khó mà đoán định . Cách nhất cho chúng là đừng nên dây dưa chọc họ! Cậu hãy mau chóng tĩnh dưỡng cho khỏe , khi bình phục thì hãy rời xa nhé, ?
Hạ Tĩnh ân cần hỏi han. Cô vẫn luôn cảm thấy xót xa mối tình đơn phương đầy đau khổ của Tô Uyển. Hạ Tĩnh cũng sợ rằng dù Tô Uyển dốc hết tâm can, cô cũng sẽ chẳng nhận một cái kết trọn vẹn.
Chỉ cần nghĩ đến điều đó thôi cũng khiến cô cảm thấy nghẹt thở.
Tuy nhiên, Tô Uyển chỉ im lặng một lát, gật đầu, lòng hạ quyết tâm.
- Cậu đúng. Tớ thể sa ngã thêm nữa .
- Phải đấy! Cậu yêu thương bản hơn một chút chứ, hiểu ? Nhìn cứ tổn thương mãi thế , tớ đau lòng lắm. - Hạ Tĩnh lo lắng .
Nghe nhắc đến chuyện , Tô Uyển mới nhớ rằng đây là đầu tiên Hạ Tĩnh đến thăm cô một thời gian dài như .
Mặc dù lúc đầu Tô Uyển kể ngay cho Hạ Tĩnh .
đó, Tô Uyển vẫn kể cho Hạ Tĩnh , thế nhưng Hạ Tĩnh chẳng hề hồi âm cho cô suốt hai ngày liền.
Lần đến thăm, cô cũng chẳng hề báo cho Tô Uyển một tiếng nào.
Tô Uyển chằm chằm cô . Vừa bước phòng mà cô vẫn tháo cặp kính râm khổ lớn xuống, cổ còn quàng một chiếc khăn len dày cộp. Trời vẫn đông, tiết trời mùa thu vô cùng mát mẻ, chẳng lý do gì để diện những bộ trang phục dày dặn đến thế.
Đối diện với ánh mắt đầy nghi hoặc của Tô Uyển, Hạ Tĩnh thoáng khựng theo phản xạ tự nhiên mà lảng tránh ánh đó.
Tô Uyển lập tức nhận điều bất thường. Ánh mắt cô trở nên lạnh lẽo.
- Tiểu Hạ, dạo ? Đến cả điện thoại cũng buồn ?
Hạ Tĩnh khựng . Cô ngờ Tô Uyển đột nhiên hỏi han chuyện riêng của như thế. Cô vội vàng gãi đầu, nở một nụ đầy gượng gạo.
- Tớ xin nhé, Uyển Uyển. Dạo tớ đang bận phim. Tớ mệt rã rời luôn . Tớ cứ làm việc quần quật từ sáng đến tối mịt. Tối về đến nhà là tớ lăn ngủ ngay tắp lự. Tất cả là của tớ mà! Tớ hứa sẽ tái phạm nữa ! Tớ thề đấy!