Nghe những lời của Cảnh Thần, Bạch Liên chỉ một cách nực , với vẻ mặt ngây . Đôi mắt cô tràn ngập sự điên cuồng và chế giễu. Cô từng nghĩ đến chuyện .
Bản báo cáo ngay mặt Cảnh Thần, mà đàn ông vẫn còn đang tìm cớ bao biện cho cô !
Cảm giác thật ngột ngạt.
Bạch Liên suýt chút nữa ngừng thở. Tại đàn ông thể chỉ thuộc về riêng cô?!
Tại chứ!
Khi cất lời nữa, giọng điệu của Bạch Liên trở nên tàn nhẫn, từng câu từng chữ đều sắc bén như dao.
- Cảnh Thần , vì thấy khó hiểu nên em nhờ đến bệnh viện kiểm tra. Chắc chắn kiểm tra đúng ? Hay là chỉ kiểm tra qua loa mà chịu điều tra sâu hơn?
- Có chuyện gì ?
Cảnh Thần Bạch Liên định gì, nhưng chẳng hề ý định lắng . Một tia giận dữ xuất hiện trong mắt , cứ thế luẩn quẩn tan.
Cảnh Thần - vốn dĩ trông vẻ trầm mặc và tĩnh lặng - thực chất đang vô cùng chấn động.
Bạch Liên thấu điều đó chỉ bằng một cái liếc mắt.
Cô thẳng thừng.
- Khi đứa con của Tô Uyển ba tháng tuổi, cô nhờ bác sĩ làm xét nghiệm huyết thống. Cô chỉ làm xét nghiệm với , mà còn làm với một đàn ông khác là Trần Thiệu. Bản xét nghiệm làm với hiện đang trong tay em. Em nghĩ câu trả lời chứ? Đó là con của .
- Tô Uyển cũng chẳng ngu ngốc chút nào. Em tham khảo ý kiến bác sĩ . Việc làm xét nghiệm huyết thống khi đứa bé đủ ba tháng tuổi sẽ gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến t.h.a.i nhi; nhưng một khi t.h.a.i nhi ba tháng, thể thực hiện chọc ối để lấy mẫu xét nghiệm. Phương pháp an đáng tin cậy. Cô chuẩn sẵn sàng để tìm gặp ngay nếu đứa bé đúng là con của .
- Thật may, đứa bé đó con của .
"..."
Khi Bạch Liên những lời , lòng cô thắt vì đau đớn; bởi lẽ, đàn ông đang mặt cô thể chấp nhận sự thật . Điều đó đồng nghĩa với việc thực sự quan tâm đến đứa bé .
Cảnh Thần hề nổi trận lôi đình.
Bạch Liên cảm thấy thất vọng.
Cô từng khao khát rằng Cảnh Thần thực chẳng hề bận tâm nhiều đến Tô Uyển đến thế. Ít nhất thì, khi rõ chuyện , phản ứng của lẽ nên như thế .
Nghe , Cảnh Thần chậm rãi gấp bản đang cầm tay nhét chiếc túi giấy màu nâu. Sau đó, ngước Bạch Liên.
- Còn bản gốc đang ở chỗ cô thì ? Đưa nó cho luôn .
- Nếu nó, Cảnh Thần, đồng ý với một điều kiện.
Cảnh Thần lắc lắc bản trong tay.
- Dù bản , thì chỉ riêng bản cũng quá đủ đối với .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/chong-cu-them-khat-toi-den-vay-sau-khi-ly-hon/chuong-188-den-benh-vien-phu-san.html.]
- Cảnh Thần, sẽ làm thế . Anh chắc chắn vẫn bản gốc của riêng . - Thật bất ngờ, Bạch Liên tỏ vô cùng kiên quyết về chuyện .
Cảnh Thần cô đầy ẩn ý, lạnh lùng với vẻ mặt vô cảm.
- Tôi sẽ điều tra rõ chuyện . Tốt nhất là cô đừng giở trò gì, nếu , sẽ tước đoạt tất cả thứ từ tay cô đấy.
- Vốn dĩ, chẳng thứ gì trong thuộc về cô cả.
Bạch Liên thể tin nổi rằng đối xử như , chỉ vì cô thương lượng với . Cô thậm chí còn cảm thấy thật khó để chấp nhận sự thật . Cô Cảnh Thần với ánh mắt đầy bi thương, hình khẽ run lên.
- Cảnh Thần , chẳng lẽ thậm chí còn chịu lắng ? Đó là chuyện gì quá khó khăn chứ.
Cảnh Thần cảm thấy vô cùng chán ghét vẻ yếu đuối giả tạo đột ngột của Bạch Liên.
Anh bỏ mà chẳng thèm thêm một lời nào.
Về phía Bạch Liên, cô sụp đổ. Cô ngờ rằng Cảnh Thần bỏ thẳng thừng như thế. Cô đuổi theo bằng giá, nhưng những viên cảnh sát vẫn luôn túc trực phía kịp thời ngăn cô .
Cô vẫn đang chịu sự giám sát, và quyền tự ý bước ngoài.
Bạch Liên trừng mắt theo bóng lưng Cảnh Thần, hét lên bằng tất cả sức lực.
- Cảnh Thần! Cứ việc về phía cô ! Anh đúng là kẻ chẳng hề chút nguyên tắc giới hạn nào cả! Dù tận mắt chứng kiến những điều , vẫn cứ mãi nghĩ về cô mà chẳng chịu tin lời em ! Anh bao giờ nghĩ đến tất cả những gì em hy sinh vì ? Anh bao giờ nghĩ đến việc em hề thấy lừa dối đến nhường nào ?!
Giọng của Bạch Liên vẫn cứ vang vọng mãi trong tai Cảnh Thần.
Khi cả hai bước lên xe, gian bỗng chìm sự tĩnh lặng tuyệt đối.
Thế nhưng, Cảnh Thần cảm thấy thứ xung quanh vẫn vô cùng ồn ã, náo loạn.
Anh lặng lẽ ngắm tất cả những gì đang diễn ngay mắt . Triệu Lâm ở ghế lái, Cảnh Thần qua gương chiếu hậu. Anh ý định quấy rầy chủ.
Cho đến tận nửa tiếng .
Họ trong xe suốt nửa tiếng đồng hồ. Ngay cả Triệu Lâm cũng cảm nhận bầu khí áp lực bao trùm xung quanh, khiến gần như thể chịu đựng nổi. Suy tính , cuối cùng đành lên tiếng hỏi.
- Cảnh thiếu gia, chúng đang ?
Dù chờ đợi bao lâu nữa, thì vẫn buộc mở lời.
Nếu Triệu Lâm cứ khăng khăng chờ đợi đến khi Cảnh Thần tự lên tiếng , thì quả thực quá ngây thơ .
Cảnh Thần phớt lờ , ánh mắt vẫn dán chặt lối của sở cảnh sát.
lúc Triệu Lâm đang thầm nghĩ như ...
Cảnh Thần rốt cuộc cũng cất lời.
- Đến bệnh viện phụ sản.