Chồng Cũ Thèm Khát Tôi Đến Vậy Sau Khi Ly Hôn - Chương 183: Đây Lại Là Một Cái Giá Khác

Cập nhật lúc: 2026-04-23 12:15:18
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

như lời hai họ , Bạch Liên chỉ đang diễn kịch mà thôi!

Cả cô lẫn Tô Uyển đều nổi tiếng. Cho dù Tô Uyển tạo dựng chút tên tuổi trong giới giải trí nhờ gia tộc Cảnh, thì cô cũng chẳng những hâm mộ cuồng nhiệt sẵn sàng phạm pháp vì . Suy cho cùng, Tô Uyển vốn chẳng hề cố tình duy trì sự nổi tiếng đó; chẳng lý do gì để bận tâm chú ý đến cô trong một thời gian dài cả.

Chính vì thế, Bạch Liên bỏ tiền thuê dàn dựng nên tất cả những chuyện .

Cô chỉ Cảnh Thần tìm đến và ở bên cạnh .

Nào ngờ, xuất hiện là Triệu Lâm!

Làm thể tức giận cho ?

Cô thậm chí lôi cả cảnh sát cuộc. Nơi đang lưu gần bệnh viện ! Anh thể mặt chỉ trong vài phút, thế mà Cảnh Thần chẳng hề xuất hiện! Còn Triệu Lâm thì cũng thật chậm chạp!

gọi gọi mấy cuộc mới thể liên lạc với !

Càng nghĩ về chuyện đó, Bạch Liên càng thêm giận dữ!

Triệu Lâm liếc Bạch Liên lên tiếng.

- Cô cần chúng phối hợp ?

Cảnh sát Lâm mỉm và đáp.

- Tôi sẽ cử kiểm tra camera giám sát . Còn cô đây, xin mời cùng về đồn cảnh sát để lấy lời khai.

Nghe cảnh sát Lâm xong, Bạch Liên lộ rõ ​​vẻ bất mãn, giọng điệu trở nên thiếu thiện chí.

- Tôi cả! Họ đúng đấy! Tôi đáng đời lắm mà! Giờ thì chẳng còn lấy lời khai gì sất nữa! Tôi sẽ hết! Trợ lý Triệu, Cảnh thiếu gia dặn đến đón cơ mà. Đi thôi, đưa gặp ngay!

Nếu chịu đến tìm cô, thì cô sẽ tự tìm !

Nói , Bạch Liên kéo tay Triệu Lâm định bỏ .

Triệu Lâm Bạch Liên với vẻ mặt đầy khó xử. Anh sững , hề nhúc nhích.

Vẻ mặt của cảnh sát Lâm thậm chí còn tỏ khó xử hơn cả Triệu Lâm. Đây là đầu tiên gặp một nạn nhân tỏ thái độ bất hợp tác như , nên lập tức lên tiếng với giọng điệu kiên quyết.

- Cô bắt buộc lấy lời khai. Cô Bạch, xin hãy hợp tác.

Cảnh sát Lâm nhấn mạnh rõ từ "bắt buộc". Việc báo cảnh sát là chuyện đùa.

Bạch Liên lập tức nổi trận lôi đình ngay tại chỗ. Cô trừng mắt cảnh sát Lâm.

- Đi tìm cái kẻ gọi cảnh sát ! Tôi gọi . Tôi chẳng khai báo gì sất! Cũng chẳng đến đồn cảnh sát làm gì! Bắt mấy kẻ đó thì ích gì chứ? Cùng lắm thì đưa giáo d.ụ.c cải tạo vài ngày thôi chứ gì? Tôi chẳng thèm quan tâm!

Sau khi trút hết nỗi bực dọc, Bạch Liên lập tức sang Triệu Lâm với vẻ giận dữ quát tháo.

- Anh chịu đây?!

Triệu Lâm , mỉm nhạt với cảnh sát Lâm. Anh chỉ tay về phía hai phụ nữ đang trò chuyện khe khẽ cách đó xa .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/chong-cu-them-khat-toi-den-vay-sau-khi-ly-hon/chuong-183-day-lai-la-mot-cai-gia-khac.html.]

- Thưa cảnh sát Lâm, thể tìm gặp hai . Chính họ là giúp gọi cảnh sát đấy ạ.

Cảnh sát Lâm hiểu ý, liền bước tới chỗ hai phụ nữ . Sau vài câu trao đổi, dẫn họ rời .

Bạch Liên trở với vẻ mặt hầm hầm, trông cực kỳ khó coi. Quan trọng hơn cả là việc Triệu Lâm đưa cô đến bệnh viện! Điều đối với cô mà thể chấp nhận !

- Tôi bảo đưa gặp Cảnh Thần cơ mà! Tại đưa đến cái nơi ?

Triệu Lâm ngoan ngoãn đáp lời.

- Đây là ý của Cảnh thiếu gia ạ.

- Trợ lý Triệu! Anh cũng chẳng mất kiểm soát cảm xúc nhỉ? Anh vẫn đưa Cảnh Thần đến đây gặp đấy! Hay là tự rước thêm rắc rối ?

Dĩ nhiên là Triệu Lâm quá thấm thía cái khả năng gây rối của Bạch Liên . Nếu cô kiềm chế cảm xúc, thì lãnh đủ hậu quả chính là chứ còn ai đây nữa.

Triệu Lâm đành bất đắc dĩ giải thích.

- Cảnh thiếu gia hiện đang ở trong bệnh viện. Khi nào giải quyết xong công việc, sẽ đến tìm gặp cô Bạch ngay.

- Anh đang ở chỗ con khốn Tô Uyển đó ? - Đôi mắt Bạch Liên trợn trừng lên vì giận dữ, trông còn đáng sợ hơn cả lúc nãy.

Thấy , Triệu Lâm liền dừng bước.

- Tôi mong cô Bạch đừng làm cạn kiệt chút kiên nhẫn cuối cùng mà Cảnh thiếu gia vẫn còn dành cho cô.

Sắc mặt Bạch Liên thoạt đầu xanh mét, chuyển sang đỏ bừng, và cuối cùng là tối sầm . Giọng điệu của cô lúc còn đơn thuần là khó chịu nữa.

- Triệu Lâm, nghĩ tư cách để đe dọa ?

- Tôi chỉ nhắc cô nhớ rằng vẫn còn việc làm. Tôi đây. Cô cứ tự nhiên nhé, cô Bạch.

Nói xong, Triệu Lâm liền rời . Anh còn đó canh chừng ngăn cản cô rời như nữa; đó, để mặc cô làm gì thì làm. Ý tứ của quá rõ ràng: Dù Bạch Liên hành động , cô sẽ tự gánh chịu hậu quả.

Sau khi Triệu Lâm rời , Bạch Liên cảm thấy lạc lõng và bối rối.

Ngồi trong phòng bệnh, cô cảm thấy lồng n.g.ự.c như thắt . Những gì đạt chẳng thể nào bù đắp nổi cho những mất mát. Sau một hồi gây chuyện, rốt cuộc cô chẳng thu chút lợi lộc nào.

Thậm chí, cô còn tự rước thêm rắc rối .

lúc đó, chiếc điện thoại trong tay cô rung lên liên hồi, khiến Bạch Liên chẳng còn lựa chọn nào khác ngoài việc bắt máy.

Vừa nhấc máy lên, cô thấy một giọng đầy giận dữ, mang theo một thái độ kiên quyết thể chối cãi.

- Cô Bạch , cô hứa với chúng là sẽ báo cảnh sát cơ mà. Thế mà giờ cảnh sát liên hệ và yêu cầu lên đồn làm việc! Cô trả thêm tiền bồi thường nữa! Đây chính là cái giá mới mà cô trả đấy!

Bạch Liên cau mày, đôi tay cô bất giác siết chặt thành nắm đấm. Cô kiên nhẫn đáp lời.

- Tôi thậm chí còn hề nộp đơn tố giác vụ việc. Các đừng hòng giở trò lừa đảo nữa!

Cô - nạn nhân - thậm chí còn chẳng hề đến đó. Làm cảnh sát thể trực tiếp thụ lý vụ án chứ? Dù thế nào nữa, họ cũng sẽ liên hệ với cô tiên.

Loading...