Chồng Cũ Thèm Khát Tôi Đến Vậy Sau Khi Ly Hôn - Chương 180: Anh Ấy Không Được Phép Đi

Cập nhật lúc: 2026-04-23 10:51:54
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chỉ đến khi nụ hôn kết thúc, Cảnh Thần mới thỏa mãn dậy. Tô Uyển ăn chút cháo nào ? Cô chỉ mới nếm chút hương vị của món cháo mà thôi.

Chỉ thôi đấy.

Còn là để ăn cho no ư? Cách quả thực quá rườm rà và kém hiệu quả.

Có lẽ Cảnh Thần - tốn bao công sức - cũng nhận điều .

Tiếng chuông điện thoại ngừng reo. Anh vội bắt máy ngay. Thay đó, cất giọng gọi lớn.

- Triệu Lâm.

Triệu Lâm bước .

- Cảnh thiếu gia, đây ạ.

- Đi chuẩn một chiếc ống hút mang đây.

Triệu Lâm một tiếng chuẩn .

Tô Uyển lườm nguýt Cảnh Thần và bực bội .

- Làm thế thật thừa thãi!

Cảnh Thần tỏ vẻ đắc ý, chỉ mỉm chứ đôi co với cô. Thay đó, nhướng mày và .

- Đây là phần thưởng cho việc em chịu hợp tác với . Lát nữa sẽ để em ăn bữa sáng một cách thoải mái.

- Thật ấu trĩ!

Tô Uyển nhắm mắt vì giận. Cả khuôn mặt cô đỏ bừng lên nụ hôn của , cô nóng ran. Còn thì ngược , trông thật thảnh thơi và thỏa mãn. Anh vỗ tay cái tách thản nhiên bỏ . Thật là tức c.h.ế.t !

Sau khi ống hút, Cảnh Thần kiên nhẫn kiểm tra nhiệt độ của cháo. Sau khi xác nhận vấn đề gì, cắm ống hút bát và đưa lên sát miệng Tô Uyển. Anh chìa ống hút .

- Nào, ăn chút cháo .

Tô Uyển giữ nguyên tư thế, nhúc nhích suốt hai phút liền. Cảnh Thần cũng yên ở đó suốt hai phút . Anh chẳng hề vội vàng, nhưng Tô Uyển cảm thấy vô cùng bực bội những cử chỉ nhỏ nhặt của khi cứ chọc chọc môi cô.

Cô bèn mở miệng, c.ắ.n mạnh lấy chiếc ống hút và bắt đầu húp cháo.

Cô dán mắt bát cháo. Hương vị của món cháo quả nhiên vô cùng tuyệt hảo. Nó ngon hơn hẳn bữa sáng mà bệnh viện chuẩn . Chẳng ai tự làm hại sức khỏe của cả, nhất là khi trải qua chuyện bắt cóc.

Quan niệm càng ăn sâu bám rễ trong tâm trí Tô Uyển hơn bao giờ hết.

Cảnh Thần cô đầy thích thú, môi nở một nụ nhạt. Tô Uyển cảm thấy hoang mang. Cô một lúc, lòng đầy thắc mắc. Chẳng vốn chẳng hề thích cô chút nào ? Thế nhưng, tại ánh mắt của luôn khiến trí tưởng tượng của cô bay xa đến thế?

Tô Uyển nhớ chuyện đính hôn từ hai năm , cảm giác như một chiếc xương cá đang mắc nghẹn trong cổ họng. Cô vờ như thấy, chôn chặt nỗi lòng xuống đáy tim, dốc sức tìm cách quên .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/chong-cu-them-khat-toi-den-vay-sau-khi-ly-hon/chuong-180-anh-ay-khong-duoc-phep-di.html.]

Tất cả chỉ là diễn kịch mà thôi.

Điện thoại reo lên. Nếu Tô Uyển nhớ lầm, thì đây thứ tư chiếc điện thoại đổ chuông . Nó cứ rung lên bần bật và reo vang mãi thôi. Tô Uyển cau mày tỏ vẻ khó chịu.

Cảnh Thần nhận thấy điều đó, nhưng vẫn yên nhúc nhích. Mãi đến khi Tô Uyển ăn xong bát cháo, chiếc điện thoại của - vốn vẫn đang rung - mới tạm ngưng một chút, và lúc đó mới bắt máy.

Hai gần , nên Tô Uyển rõ mồn một giọng của phụ nữ ở đầu dây bên .

Vẫn là giọng của Bạch Liên.

Thế nhưng, chuyện giờ đây khác xưa. Trước , mỗi khi thấy giọng Bạch Liên, Tô Uyển chẳng hề bận tâm chút nào. Thái độ thờ ơ, chẳng màng đến bất cứ điều gì của cô khi thể hiện vô cùng rõ nét. giờ đây, trong lòng cô chỉ còn sự căm ghét tột độ.

Căm hận!

Nếu như đối với Cảnh Thần, Tô Uyển chỉ dừng ở mức trách cứ, thì đối với Bạch Liên, cô chỉ c.h.ế.t quách cho rảnh nợ!

loại "bạch liên hoa" thánh thiện giả tạo; nếu kẻ nào ức h.i.ế.p cô mà còn mong chờ cô tỏ cao thượng, bao dung, thì kẻ đó quả là đang mơ giữa ban ngày.

Cảnh Thần chỉ ừ hữ đáp vài tiếng với vẻ mặt nặng trĩu, cúp máy.

Anh lặng lẽ Tô Uyển, dậy.

Lần , Tô Uyển chủ động mở lời . Cô cố gắng hết sức kìm nén cảm xúc, bình tĩnh hỏi.

- Anh định tìm Bạch Liên ? Cô gặp chuyện gì ?

Cảnh Thần khựng một chút. Anh nghĩ rằng hai họ nên thành thật với , nên giấu giếm quá nhiều chuyện. Có như , Tô Uyển mới thể tin tưởng hơn. Dẫu thì chuyện cũng chẳng gì đáng hổ cả.

Giữa và Bạch Liên trong sạch.

Vào khoảnh khắc , Cảnh Thần cảm thấy vô cùng may mắn và nhẹ nhõm khi nhớ rằng: hồi Bạch Liên mới trở về - cái lúc mà dành sự quan tâm cho cô nhiều nhất - vẫn giữ vững lý trí và hề làm bất cứ điều gì vượt quá giới hạn với cô. Bằng , nếu giờ đây , chính bản cũng sẽ chẳng thể nào chấp nhận nổi chính .

Chính vì lẽ đó, khi trả lời Tô Uyển lúc , cân nhắc và lựa lời vô cùng cẩn trọng.

- Khi cô ngoài để thư giãn, cô chỉ trỏ và bắt nạt ngay tại trung tâm thương mại. Anh sẽ đón cô về.

Nghe những lời , Tô Uyển lộ rõ ​​vẻ khinh miệt.

- Chỉ vì cô chỉ trỏ mà định đích đón ? Thế thì cần gì đến trợ lý của nữa?

Ngày , khi cô hãm hại thê t.h.ả.m đến mức đó, cô gọi cho , nhưng chẳng hề bắt máy!

Còn bây giờ, chỉ vì Bạch Liên đời dèm pha, lập tức định chạy đến bên cô !

Tô Uyển cảm thấy vô cùng bất mãn!

Dưới ánh mắt đầy thâm ý của Cảnh Thần, ánh mắt cô càng trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Cô nhất quyết chịu nhượng bộ chút nào!

- Uyển Uyển , đừng giở trò nữa. Anh sẽ về ngay thôi. Ngoan nào. Anh chỉ đang làm tròn bổn phận giúp đỡ cô mà thôi.

Loading...