Tô Uyển cảm thấy Cảnh Thần đang cố tình chọc tức cô đến c.h.ế.t.
Cô kén chọn chuyện ăn uống chứ? Cô chỉ đơn giản là Cảnh Thần đút cho ăn thôi.
Nhìn thấy vẻ mặt đầy miễn cưỡng của Tô Uyển, Cảnh Thần nở một nụ trông thật khó coi. Nụ chút đáng sợ. Ít nhất là trong mắt Tô Uyển, điều đó thật khó tin nổi. Cô cảm thấy tâm trạng trở nên tồi tệ .
Đó đúng là sự thật. Không chỉ tâm trạng Cảnh Thần đang , mà vẻ mặt còn tệ hại hơn gấp bội.
- Tô Uyển , ngoài , em còn tìm ai khác thể đút cho em ăn nữa ?
Tô Uyển mím chặt môi, nghiến răng ken két.
- Tôi cần bất cứ ai đút cho cả.
- Vậy thì em làm thử xem, xem em sẽ ăn bằng cách nào đây. - Cảnh Thần đầy ẩn ý.
Cứ như thể chỉ cần cô chịu ăn, sẽ chịu buông tha cho cô .
Tô Uyển nghiến răng. Rõ ràng là đang cố tình làm khó cô. Chỉ cần cử động nhẹ một chút thôi cũng đau thấu xương , gì đến chuyện vươn tay để tự ăn.
- Tôi thể nhờ y tá đút cho mà. - Tô Uyển hừ lạnh một tiếng.
Cảnh Thần gật gù vẻ suy tư, đầy thâm ý.
- Nếu là thì em vẫn còn đủ tư cách đấy, nhưng hiện tại, chính là chi trả cho căn phòng bệnh của em. Đội ngũ y tế chắc chắn sẽ ưu tiên làm theo ý . Anh yêu cầu em dùng dung dịch dinh dưỡng, thế nên họ sẽ chẳng còn lựa chọn nào khác .
Mắt Tô Uyển mở to trừng trừng vì giận dữ!
Cô nhận rằng Cảnh Thần chẳng hề cô mau chóng bình phục chút nào. Anh chỉ chọc tức cô đến c.h.ế.t mà thôi!
Hễ dính tay , dù là bệnh gì nữa cũng chỉ nước ngõ cụt!
- Cảnh Thần , sống đời ngần năm trời mà thật sự sống hoài sống phí quá mất. Tư duy của đúng là vẫn chỉ như một đứa trẻ con !
Thật ấu trĩ và nực .
Ánh mắt Cảnh Thần tối sầm , cô đầy vẻ hoang mang.
- Việc chấp nhận ... khó khăn đến thế ?
Tô Uyển chìm im lặng. Chấp nhận của ngày xưa ư? Không, cô thể như thế . Bởi lẽ, đó từng chính là giấc mơ của cô trong quá khứ.
giờ đây, chính Cảnh Thần là cướp sinh mạng của đứa con chung giữa hai .
Dù cho Bạch Liên gây bao nhiêu rắc rối nữa, thì ai thể thấu hiểu những tổn thương vô hình đang gặm nhấm tâm hồn cô đây? Tất cả đều là tại Cảnh Thần.
Anh quá chậm chạp trong chuyện ly hôn; cô càng ly hôn sớm bao nhiêu thì càng sớm tự do bấy nhiêu. Con của cô cũng sẽ c.h.ế.t.
Tô Uyển cũng tự căm ghét chính vì đủ dứt khoát.
Cuối cùng, Tô Uyển đành lùi một bước.
- Lấy cho một cái ống hút . Tôi thể tự ăn cháo mà. Chắc bác sĩ chỉ cho phép ăn thức ăn dạng lỏng thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/chong-cu-them-khat-toi-den-vay-sau-khi-ly-hon/chuong-179-don-gian-la-khong-dung-ong-hut.html.]
Cảnh Thần liếc bát khoai lang nghiền. Nó nguội bớt và còn bốc khói nữa. Sắc mặt dần trở nên tái nhợt.
- Khoai lang nghiền mềm lắm, ăn mà.
- Tôi ăn .
- Bác sĩ đồng ý .
- Nếu ăn thì tức là ăn . Tôi chỉ ăn cháo thôi. - Giọng điệu của Tô Uyển cũng kiên quyết, hề ý nhượng bộ chút nào.
Thái độ của Tô Uyển khiến Cảnh Thần suy nghĩ đăm chiêu. Anh càng cau mày chặt hơn.
- Tô Uyển, em ăn cháo ư? Được thôi, nhưng ở đây ống hút .
Nói , khẽ nhướng mày.
- Em thể chọn một trong hai cách: để đút bằng thìa, hoặc để đút bằng miệng. Cách nào cũng dễ hơn mà, ?
Ánh mắt Tô Uyển lạnh băng.
- Anh thấy ghê tởm ?
- Anh thì thấy bình thường thôi.
Thấy Tô Uyển vẫn ngoan cố, Cảnh Thần kiên nhẫn chờ đợi cô một lúc. Khi nhận thấy cô ý định nhượng bộ, liền nghiêm túc bưng bát cháo gần. Anh dùng thìa khuấy đều cháo múc một muỗng nhỏ. Sau đó, Tô Uyển và mỉm .
Ý tứ của quá rõ ràng.
Tô Uyển với vẻ mặt đầy mâu thuẫn, nét mặt hiện rõ sự cự tuyệt.
Thế nhưng, Cảnh Thần cúi xuống và hôn cô. Tô Uyển nghiến chặt răng, cố gắng chống cự đến cùng để bảo vệ ranh giới cuối cùng của bản .
Cảnh Thần bình thản cô, khẽ nhướng mày, ngầm ý cô chủ động đón nhận.
Làm Tô Uyển thể chấp nhận chuyện đó chứ?!
Ánh mắt Cảnh Thần trở nên tối sầm . Anh vươn tay, bóp lấy cằm Tô Uyển. Khi khẽ dùng lực, Tô Uyển liền trợn trợn mắt, trừng mắt đầy giận dữ!
Cô chống cự, nhưng nỗi đau thể xác buộc cô lùi bước.
Cảnh Thần từ từ tăng thêm lực ở tay đang giữ cằm cô, ép buộc Tô Uyển mở miệng . lúc cô định cất lời, ngụm cháo ngọt ngào, sánh mịn bỗng ập đến cùng một nụ hôn đầy mãnh liệt.
Tô Uyển nhất thời chẳng thể nào chống cự nổi. Cô ngờ rằng ngay khi áp sát, Cảnh Thần khẽ c.ắ.n nhẹ lên môi cô. Khi đẩy chút cháo miệng cô, còn nấn ná, trêu đùa trong khoang miệng cô một hồi lâu.
Tô Uyển vốn chẳng ăn chút nào; trong lòng cô tràn ngập sự phản kháng. Khi cô định dùng lưỡi đẩy cháo , Cảnh Thần liền c.ắ.n nhẹ lấy đầu lưỡi cô.
Cô sững sờ, khẽ bật một tiếng rên khe khẽ. Trong lúc đang giằng co với Cảnh Thần, Tô Uyển cảm thấy đôi môi như tê dại. Cô chẳng còn liệu nuốt trôi ngụm cháo là "ăn" luôn cả nụ hôn của Cảnh Thần nữa.
Một điệu nhạc du dương bỗng vang lên, kèm là tiếng rung từ chiếc điện thoại của Cảnh Thần.
Tô Uyển khẽ nhướng mày, hiệu cho rằng đang cuộc gọi đến.
cô ngờ rằng, Cảnh Thần chẳng hề ý định bắt máy chút nào. Thay đó, càng siết chặt nụ hôn hơn nữa, khiến Tô Uyển trở nên mơ màng, ngây dại. Đầu óc cô trở nên cuồng vì thiếu dưỡng khí, chỉ còn khẽ lắc đầu một cách yếu ớt.
Nếu lắc đầu quá mạnh, cô sẽ dễ choáng váng. Cô Cảnh Thần bằng ánh mắt ngây dại, mà chẳng hề rằng chính vẻ mặt của quyến rũ đến nhường nào.