Chồng Cũ Thèm Khát Tôi Đến Vậy Sau Khi Ly Hôn - Chương 175: Cứ Làm Việc Của Mình Đi

Cập nhật lúc: 2026-04-22 13:00:17
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô Uyển xử lý vết thương suốt một tiếng đồng hồ liền mà hề ngơi nghỉ.

Cảnh Thần chờ bên ngoài suốt một thời gian dài như .

Triệu Lâm chứng kiến ​​tất cả. Nếu sự kiên nhẫn của một dành trọn cho ai đó, thì trái tim họ ắt hẳn cũng gắn chặt với chính .

Anh kìm lòng, bèn bước tới và ân cần hỏi.

- Cảnh thiếu gia, ăn chút gì ? Tối nay vẫn ăn uống gì cả.

- Không cần.

Với thái độ lạnh lùng và dứt khoát, Cảnh Thần từ chối Triệu Lâm mà chẳng chút do dự.

Anh vẫn dán mắt phòng bệnh, hề chớp mắt lấy một . Hễ thấy y tá bác sĩ nào bước , Cảnh Thần vô thức bật dậy và đầy vẻ mong chờ về phía họ.

Thế nhưng, hầu hết họ đều phớt lờ . Họ cứ thế với những bước chân vội vã, thậm chí còn chẳng thèm liếc Cảnh Thần lấy một cái.

ở nơi , ngoài Triệu Lâm , vẫn còn một bóng khác trong bộ áo bệnh nhân đang dõi mắt về phía Cảnh Thần.

Bạch Liên vẫn luôn ẩn trong bóng tối, lén lút quan sát diễn biến tại đây.

Từ đằng xa, Bạch Liên nhận thấy rõ từng cử chỉ của Cảnh Thần, cũng như nỗi lo lắng mà dành cho Tô Uyển. Nỗi lo dường như khắc sâu, hiện rõ mồn một ngay trán .

Bạch Liên thể chịu đựng thêm nữa. Mỗi khi nghĩ đến việc cảm xúc của Cảnh Thần đều chỉ dành riêng cho Tô Uyển, trái tim cô quặn thắt vì đau đớn và dâng trào sự phẫn nộ.

Cảnh sát vẫn đưa bất kỳ kết quả điều tra nào, tại trái tim Cảnh Thần cứ khăng khít với Tô Uyển đến thế, còn thì chẳng buồn đoái hoài gì đến cô? Rõ ràng là cô - Bạch Liên - cũng thương cơ mà!

Cả hai họ đều cùng đ.á.n.h roi ba như ! Tại Tô Uyển đối xử đặc biệt đến thế chứ?!

Bạch Liên nghiến chặt răng, ngọn lửa giận dữ trong lòng cô càng bùng lên dữ dội. Nếu đứa bé thực sự con ruột của Cảnh Thần, thì lẽ buông bỏ từ lâu mới chứ?

Như thế thì sẽ chẳng còn tiếp tục tơ tưởng đến con khốn nạn nữa!

Bạch Liên thề sẽ bao giờ để Tô Uyển nuôi bất kỳ hy vọng nào. Cô sẽ đời nào để Tô Uyển và Cảnh Thần thể đến với !

Không đời nào!

Trên đường trở về phòng bệnh, nét mặt Bạch Liên chút thất thần. Đôi mắt cô ngập tràn vẻ căm phẫn!

Thế nhưng, khi thấy bóng đang ngay cửa phòng , sắc mặt cô bỗng chùng xuống, tối sầm . Bóng rõ ràng đang vô cùng bối rối, cô cứ bên ngoài phòng bệnh của Bạch Liên. Nhìn là đang đợi Bạch Liên.

Bạch Liên vội bước tới, trừng mắt mặt. Cô quát lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/chong-cu-them-khat-toi-den-vay-sau-khi-ly-hon/chuong-175-cu-lam-viec-cua-minh-di.html.]

- Ai cho phép cô đến đây? Tôi chẳng , trừ khi chủ động tìm cô, còn thì cô tuyệt đối phép xuất hiện?

Người ăn mặc như một nữ y tá. Khi thấy Bạch Liên, cô cứ như thể gặp cứu tinh .

đột nhiên nắm chặt lấy tay Bạch Liên, giọng đầy vẻ gấp gáp.

- Cô Bạch , liệu chuyện bại lộ ? Hôm nay cô Tô bỗng dưng mất kiểm soát cảm xúc. Có do liều lượng t.h.u.ố.c quá cao ? Cô sảy thai, cơ thể vốn suy nhược .

Cô y tá cứ thế thao thao bất tuyệt ngừng.

Thế nhưng Bạch Liên sợ đang rình qua vách tường. Cô vội vàng bịt miệng cô y tá , gắt gỏng quát.

- Cảnh Thần vẫn còn ở đây đấy! Hơn nữa, dặn cô bao nhiêu ? Nếu chuyện bại lộ, thì cả cô lẫn đều sẽ chẳng kết cục ! Vốn dĩ chuyện chẳng gì to tát, nhưng nếu chỉ vì cô hoảng loạn mà để khác phát hiện , thì sẽ bắt cô tự gánh chịu hậu quả đấy!

Lời đe dọa của Bạch Liên quả nhiên khiến cô y tá sợ c.h.ế.t khiếp. Cô vội vàng ngậm miệng , dám hé răng thêm lời nào nữa.

Tuy nhiên, vẻ lo âu vẫn hiện rõ mồn một gương mặt cô , che giấu nổi.

Bạch Liên với ánh mắt đầy vẻ cầu khẩn, mong Bạch Liên - vốn là chỗ dựa tinh thần của cô - sẽ giúp cô đưa quyết định xem rốt cuộc làm gì lúc .

Trước tiên, Bạch Liên dẫn cô trong phòng bệnh khóa chặt cửa .

Lúc , cô mới cảm thấy nhẹ nhõm đôi chút. Cô lạnh lùng cô y tá, giọng điệu đầy vẻ thiếu kiên nhẫn.

- Có gì to tát mà cô sợ rúm cả lên thế? Đâu c.h.ế.t chóc gì xoắn xuýt? Cô mất kiểm soát cảm xúc thì cứ mặc xác cô , chuyện đó chẳng liên quan gì đến cô cả. Cứ tiếp tục làm ! Cấm cô phép dừng đấy!

Nghe những lời đó, cô y tá trợn tròn mắt lên vì kinh hãi. Cô vội vàng thanh minh.

- Nếu họ phát hiện bất cứ điều gì bất thường, chắc chắn họ sẽ điều tra đến cùng chuyện. Khi đó, cũng sẽ lôi diện điều tra. Đến lúc , chỉ cần sơ sẩy một chút thôi là hỏng bét hết cả đấy!

Mặc dù những lợi ích mà Bạch Liên mang là điều mà cả đời cô y tá cũng chẳng thể nào .

Thế nhưng, nếu so với việc tù, thì tiền trở nên vô nghĩa. Quan trọng hơn cả tiền bạc, chính là việc cô vẫn thể tiếp tục sống tự do tự tại bên ngoài.

Hơn nữa, Bạch Liên mới chỉ đưa cho cô một phần tiền đặt cọc, còn phần còn thì vẫn thanh toán.

- Không, cô đừng lo. Cứ mạnh dạn mà làm . Mọi chuyện còn cứ để lo liệu. Tôi sẽ để những điều cô đang lo sợ xảy . - Bạch Liên trịnh trọng .

Thế nhưng, khi thấy cô y tá vẫn còn tỏ vẻ bồn chồn lo lắng, Bạch Liên cảm thấy vô cùng bực bội.

Cách đơn giản và trực tiếp nhất để dập tắt ý kiến ​​phản đối chính là dùng tiền.

Bạch Liên liếc cô y tá một cái gắt lên.

- Tiền bạc thu xếp gần xong cả . Ngay khi tất, sẽ giao đủ cho cô ngay. Cứ yên tâm ! Điều quan trọng nhất lúc là chúng đang làm một việc thiện.

Loading...