Chồng Cũ Thèm Khát Tôi Đến Vậy Sau Khi Ly Hôn - Chương 174: Không Ai Có Thể Gánh Vác Nỗi Đau Này

Cập nhật lúc: 2026-04-22 12:51:33
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Một tiếng thét xé lòng vang lên từ trong phòng.

Ngay cả Triệu Lâm, đang bên ngoài, cũng giật kinh hãi. Anh ngước phòng bệnh, tay đặt sẵn lên tay nắm cửa. Anh vội vàng hô to.

- Cảnh thiếu gia, chúng cần gọi bác sĩ ạ?

Cảnh Thần đang ở trong phòng, lạnh lùng đáp .

- Không một ai phép bước .

Anh Tô Uyển đang mặt, lòng quặn thắt vì đau đớn. Chỉ riêng ý nghĩ đứa bé là con của khác thôi cũng khiến khó lòng chấp nhận nổi. Anh chẳng quyền gì để chất vấn cả. Suy cho cùng, chuyện che giấu quá kỹ, đến mức ngay cả cũng chẳng hề .

Nếu chuyện đứa bé bại lộ, chắc chắn sẽ chẳng bao giờ sự thật .

Ngay từ đầu, cuộc hôn nhân giữa họ vốn dĩ chỉ là một bản hợp đồng. Cảnh Thần vốn chẳng quyền bận tâm xem Tô Uyển quan hệ với những ai, thế nhưng trong lòng vẫn dấy lên một thoáng cảm giác ghê tởm.

Trong suốt quãng thời gian chung sống, và Tô Uyển vẫn thường xuyên những nhu cầu chăn gối. Giữa hai luôn tồn tại một sự ăn ý ngầm, và vẫn luôn tự tin rằng làm bổn phận của một chồng trong chuyện . Thế nhưng, hóa trong thời gian đó, Tô Uyển lén lút qua với những đàn ông khác.

Chỉ riêng ý nghĩ đó thôi cũng đủ khiến Cảnh Thần trở nên cáu gắt, bứt rứt khôn nguôi.

Thế nhưng, đang ở mặt - Tô Uyển - còn đang kích động và bứt rứt hơn gấp bội.

Đôi mắt to tròn của Tô Uyển ngấn lệ. Trông cô đáng thương, đáng sợ. Ánh mắt đầy vẻ thù hằn mà cô dành cho Cảnh Thần hiện lên vô cùng rõ nét. Toàn cô run lên bần bật.

Cơ thể cô run rẩy với một tần suất cực nhanh. Cảnh Thần lập tức ôm chặt lấy cô để trấn an, nhưng nỗ lực đều vô ích. Hành động đó chỉ càng khiến Tô Uyển phản kháng dữ dội hơn, điên cuồng xô đẩy xa.

Phản ứng dữ dội của Tô Uyển khiến Cảnh Thần chẳng dám nhúc nhích thêm chút nào nữa.

Sợ rằng sẽ vô tình làm Tô Uyển thương thêm nữa, lo lắng nhắc nhở cô.

- Em vẫn còn đang thương đấy. Đừng kích động quá. Nếu em , sẽ nữa.

Tô Uyển đột ngột nhắm nghiền mắt , nhưng trong lòng cô ngập tràn nỗi sợ hãi.

từng nghĩ rằng thể phản ứng dữ dội đến mức . Cảm xúc lúc của cô quả thực vượt quá giới hạn của sự thái quá. Đối với Tô Uyển, đây là điều mà cả đời cô sẽ chẳng bao giờ làm.

Cô hoảng loạn về phía Cảnh Thần, bắt gặp ánh mắt đầy vẻ lo âu của . Dù tim đập thình thịch, nhưng trong lòng cô lúc ngập tràn sự bứt rứt và lo lắng nhiều hơn.

Tô Uyển cố hết sức điều hòa thở. Đầu óc cô thậm chí còn trở nên choáng váng vì chuyện . Khi bình tâm đôi chút, cô mới thực sự cảm nhận nỗi đau đang hành hạ cơ thể . Cơn đau khiến cô bất giác c.ắ.n chặt môi, dốc hết sức lực để kìm nén cảm giác đau đớn tưởng chừng thể chịu đựng nổi .

Cô thậm chí còn nghiến răng, khó nhọc thốt lên vài lời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/chong-cu-them-khat-toi-den-vay-sau-khi-ly-hon/chuong-174-khong-ai-co-the-ganh-vac-noi-dau-nay.html.]

- Đau quá...

Cảnh Thần bất lực Tô Uyển, ánh mắt tràn ngập nỗi xót xa và đau đớn. Anh vội vàng hô to.

- Triệu Lâm, mau gọi bác sĩ!

Sau đó, sang Tô Uyển. Nhìn thấy tư thế đau đớn của cô, lòng cũng quặn thắt vì thương cảm.

Tô Uyển thét lên một tiếng như thể sắp sụp đổ . Từ tư thế , cô bật dậy phắt lên, vẫn còn hết bàng hoàng. Ngay lúc đó, cô thậm chí còn cúi gập xuống, ôm chặt lấy vết thương bụng.

Khi tâm trí dần lắng , một cơn đau dữ dội khác ập đến, khiến cô toát mồ hôi đầm đìa.

Cảnh Thần dám tiến gần để giúp đỡ, sợ rằng hành động của sẽ vô tình gây ảnh hưởng đến Tô Uyển thêm nữa.

Bác sĩ nhanh chóng mặt.

Trong phòng bệnh lúc khá đông . Khi Tô Uyển, vị bác sĩ nhận thấy cô đang bốc nóng hầm hập, nhiệt tăng cao đến mức đáng sợ.

Dưới sự hỗ trợ của bác sĩ, Tô Uyển dần điều chỉnh tư thế cơ thể.

Vị bác sĩ cẩn thận bôi t.h.u.ố.c và băng bó vết thương cho cô. Trong lúc làm, ông kìm mà cất lời nhắc nhở với giọng điệu đầy trách móc.

- Vết thương của cô vốn nghiêm trọng . Tại cô vẫn còn kích động đến thế? Người nhà bệnh nhân cũng thật quá đáng! Cứ nhất thiết kiếm chuyện chọc tức cô đúng lúc nhạy cảm như thế !

Tô Uyển sững trong giây lát. Cô khẽ mấp máy môi, lầm bầm đáp .

- Tôi cũng rõ nữa... nhưng hình như cố ý chọc tức ...

- Không chọc tức thì làm phản ứng dữ dội đến mức chứ? Thế mà cô vẫn còn bênh vực cho ? Thật là... hãy nhẫn nhịn một chút chứ! Người chịu đau đớn cuối cùng vẫn là chính cô đấy thôi! - Vị bác sĩ một cách đầy chân thành, đôi tay ông khi thao tác càng trở nên nhẹ nhàng và cẩn trọng hơn.

Vết thương nghiêm trọng nhất Tô Uyển chính là ở vùng bụng. Nếu tình trạng cứ tiếp diễn, chắc chắn vết sẹo đó sẽ in hằn mãi mãi. Không vết thương nào cũng thể lành .

Đặc biệt là với một như Tô Uyển - cứ mãi chạy ngược chạy xuôi. Cô đơn giản là chẳng thể nào một chút nghỉ ngơi trọn vẹn.

Chỉ riêng Tô Uyển là mang vẻ mặt thẫn thờ. Vừa nãy, cô kích động đến tột độ. Đó thực sự là điều mà cô chẳng hề làm. Thế nhưng, khi bao chuyện xảy , Tô Uyển chợt nhận rằng đây lẽ chính là giới hạn cuối cùng của .

Giới hạn của sự sụp đổ về mặt cảm xúc.

Tô Uyển khẽ thở dài trong lòng, cố nén nỗi đau đang giày vò. Cú sốc mà đứa trẻ giáng xuống cô vẫn cứ mãi đè nén nơi đáy tim. Cô chỉ còn đối diện với nó bằng sự căm hận - ngay cả đối với cả Cảnh Thần, chứ đừng gì đến Lâm Vũ. Lúc , thêm bất cứ điều gì nữa cũng chỉ là vô ích.

Biết bao gánh nặng vẫn cứ do một cô đơn độc gánh vác.

Chẳng một ai thể sẻ chia gánh nặng cùng cô.

Loading...