Bạch Liên túm lấy cánh tay của Cảnh Thần, với ánh mắt đau thương và nước mắt lưng tròng.
- Cảnh Thần , những lời làm em tổn thương đến nhường nào ? Anh từng rằng trách nhiệm chăm sóc sức khỏe cho em cơ mà. Anh chính ai là khiến em nông nỗi ?
- Nếu đúng như lời ! Chẳng lẽ là do chính em tự làm hại bản ? Em từng tự t.ử bao nhiêu . Nếu c.h.ế.t, em thà c.h.ế.t một trăm còn hơn. em cam tâm c.h.ế.t một cách vô nghĩa như thế . Nếu em c.h.ế.t , sẽ trở thành đàn ông của con khốn Tô Uyển mất. Khi đó, em sẽ chẳng thể nào thanh thản mà bước con đường xuống suối vàng nữa.
Càng , Bạch Liên càng trở nên kích động, cô gần như rơi trạng thái cuồng loạn. Ánh mắt đầy thù hận của cô găm chặt Cảnh Thần. Cô nắm chặt lấy tay , siết mạnh đến mức các khớp ngón tay đều trắng bệch .
Cả cô run lên bần bật, những đường gân xanh khuôn mặt cũng nổi phồng lên. Cô trừng mắt thẳng Cảnh Thần.
- Anh thể rủ lòng thương xót em một chút , Cảnh Thần…
Cảnh Thần gạt tay cô ấn mạnh xuống. Sau khi đẩy cô lùi , lùi thêm một bước và lạnh lùng với vẻ mặt vô cảm.
- Anh sẽ thương hại em nữa . Anh quá coi trọng em . Có lẽ em cũng chẳng yếu ớt đến thế nhỉ. Vết thương kéo dài lâu như mà vẫn cướp mạng sống của em đấy thôi, đúng ?
- Cảnh Thần, ý là đây? Chẳng lẽ đang ép em c.h.ế.t ?
Bạch Liên đầy vẻ hoang mang, gương mặt cô lộ rõ sự bàng hoàng, kinh ngạc. Bàn tay cô vẫn giữ nguyên tư thế cũ, khựng giữa trung.
Cô thẳng mắt .
Cảnh Thần khẽ run lên. Anh nheo mắt và mím chặt môi.
- Đừng làm chuyện dại dột…
Bạch Liên nhận thấy giọng điệu của trở nên mềm mỏng hơn, còn gay gắt và đối đầu như nữa.
Cô khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Sau đó, Bạch Liên tiến sát về phía Cảnh Thần và nắm chặt lấy tay . Cô một cách chân thành.
- Cảnh Thần , hãy nghĩ cho em một chút . Em chẳng hề cảm thấy tủi uất ức gì . Chỉ cần vẫn ở bên cạnh em, thì dù yêu thương là em nữa, em cũng thấy mãn nguyện .
- Nghe , đứa bé trong bụng Tô Uyển con của . Anh thể quan tâm cô nhiều đến thế, yêu thương cô nhiều đến thế. Anh thậm chí còn sẵn lòng bao che cho cô . Em yêu nhiều lắm. Tại thể đối xử hơn với em chứ?
“…”
Những lời của Bạch Liên tựa như một lưỡi d.a.o sắc bén, cứa thẳng điểm yếu trong lòng Cảnh Thần. Anh sững tại chỗ, cất giọng khàn đặc hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/chong-cu-them-khat-toi-den-vay-sau-khi-ly-hon/chuong-171-anh-da-hua-voi-em-ma.html.]
- Ngay cả chính còn chẳng thể chắc chắn, thì làm em thể khẳng định chắc nịch rằng đứa bé trong bụng Tô Uyển con của ?
Nghe , Bạch Liên nở một nụ đầy thâm ý. Ánh sáng lấp lánh trong đôi mắt cô dù cố che giấu thế nào cũng thể giấu nổi. Cô rạng rỡ, nụ toát lên vẻ kiêu ngạo.
- Cảnh Thần , thừa nhận : trong lòng cô hình bóng khác . Anh từng thề thốt với cô rằng con cơ mà. Vậy thì làm cô thể cam tâm giữ đứa con của chứ?
- Phụ nữ hiểu phụ nữ nhất mà. Anh tin ? Kết cục của chuyện chỉ thể là như thôi.
Đối diện với giọng điệu quả quyết của Bạch Liên, Cảnh Thần cảm thấy vô cùng bức bối.
Anh từng ngờ rằng, rốt cuộc thì chính là dốc cạn tình cảm và trao trọn vẹn trái tim trong cuộc hôn nhân .
Thế nhưng, cuối cùng chính ruồng bỏ.
Cảnh Thần giả vờ nở một nụ thản nhiên.
- Điều đó quan trọng ? Nếu em thể làm đến mức , thì tại thể chứ?
- Cảnh Thần! Thân phận của và em ngang hàng với ? Tại chịu về phía em? Tại chứ, Cảnh Thần… - Bạch Liên khó nhọc gượng dậy khỏi giường. Trông cô vô cùng yếu ớt, cứ như thể chỉ cần một giây thôi là sẽ ngã quỵ xuống đất.
- Trước mối quan hệ giữa chúng đến thế, mà nỡ quên bẵng em . Có là vì tình cảnh thê t.h.ả.m hiện tại của em ? tất cả đều là tại Tô Uyển cả! Tất cả đều là do phụ nữ mà yêu gây ! Tất cả đều là của cô ! Nếu cô , cuộc đời em êm đềm bao. Nếu như nhà họ Cảnh nhẫn tâm đuổi em nước ngoài, thì làm em rơi bước đường cùng thê t.h.ả.m như thế chứ…
Vừa dứt lời, Bạch Liên lao tới ôm chầm lấy Cảnh Thần. Tuy nhiên, ngay khoảnh khắc bàn tay cô chạm , Cảnh Thần lạnh lùng, dứt khoát đẩy cô chút thương tiếc. Cảnh Thần một cách hờ hững, nhưng sắc mặt vô cùng tệ hại.
- Mọi chuyện giờ khác . Thứ trao cho em lúc là thứ mà ngay cả Tô Uyển cũng dựa . Em còn điều gì thỏa mãn nữa chứ?
- Tất nhiên là em thỏa mãn . Tiền đề là thực sự thất hứa. Hãy nhớ kỹ những gì hứa với em đấy. Cảnh Thần , khi c.h.ế.t, em nhất định sẽ kéo theo một kẻ chôn cùng.
“…”
Cô sẽ kéo theo một kẻ chôn cùng khi nhắm mắt xuôi tay.
Khi Cảnh Thần bước khỏi phòng bệnh của Bạch Liên, bắt gặp Triệu Lâm.
Triệu Lâm nở một nụ chua chát.
- Cảnh thiếu gia , thuộc dòng họ Cảnh lẽ nên hành xử như thế . Con cần là giới hạn của chính chứ, ?
Tại cứ nhất thiết nuông chiều cô đến mức chứ?