Tại phòng bệnh của Bạch Liên.
Cô bôi t.h.u.ố.c xong và đang giường, đôi mắt vô hồn. Khi lén đến phòng bệnh của Tô Uyển, cô định bước , nhưng thấy cuộc trò chuyện giữa và Tô Uyển.
Cuộc trò chuyện đối với cô quả thực là một nhát d.a.o cứa tim.
Hóa , ly hôn chính là Cảnh Thần. Những giọt nước mắt nơi khóe mắt cô vẫn còn đọng . Dù thế nào nữa, cô cũng thể chấp nhận sự thật .
Những lời tuyên bố dứt khoát của Tô Uyển qua cứ như một trò đùa đối với Bạch Liên. Cô nào ngờ rằng lòng đổi chính là Cảnh Thần! Cảnh Thần còn đối xử với cô như nữa.
Nhiều , thậm chí còn chẳng hề bận tâm đến sự tồn tại của cô.
Cảnh Thần chẳng hề bất kỳ động thái nào, ngay cả trong những kế hoạch mà cô tưởng chừng như hảo tì vết. Dù mạng xã hội dậy sóng đến , thì rốt cuộc, chẳng Tô Uyển tự giải quyết thỏa tất cả ?
Cô mới chính là gánh chịu hậu quả một nữa!
Trong lòng , cô mới chính là kẻ vấn đề về tâm lý!
Rốt cuộc thì Tô Uyển điểm gì chứ?
Người phụ nữ vô danh tiểu mới chỉ ở bên cạnh vỏn vẹn hai năm. Chỉ vỏn vẹn hai năm thôi đấy!
Nước mắt của Bạch Liên tuôn rơi thể kìm nén. Ngay cả khi mở cửa bước , Bạch Liên cũng chẳng hề . Chỉ đến khi đó ngay bên giường, cô mới chợt bừng tỉnh.
Cô đầu và thấy Cảnh Thần!
Đôi mắt Bạch Liên bỗng bừng sáng lên niềm hy vọng. Cô Cảnh Thần với một ánh mắt chất chứa niềm mong mỏi khó tả.
- Cảnh Thần... Anh chắc hẳn rằng khi bôi t.h.u.ố.c sẽ đau đớn, đúng ?
Thế nhưng, ánh mắt mà Cảnh Thần dành cho cô đổi . Nó khác một trời một vực so với - khi còn tỏ vẻ thương hại cô. Giờ đây, trông chẳng còn chút vẻ thương cảm nào dành cho cô nữa.
Chỉ còn sự lạnh lẽo.
Sự lạnh lùng khiến trái tim Bạch Liên như đóng băng .
Vẻ mặt đó của khiến Bạch Liên sững sờ tại chỗ. Cô trở nên thận trọng và tỏ rõ vẻ bất an.
Cảnh Thần thu trọn phản ứng của cô tầm mắt, và một hồi im lặng, bình thản cất lời.
- Chuyện thực sự chỉ là một sự hiểu lầm thôi ? Em chắc chắn rằng là kẻ dàn dựng nên vụ việc qua ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/chong-cu-them-khat-toi-den-vay-sau-khi-ly-hon/chuong-170-chat-van-bach-lien.html.]
Bạch Liên hiểu đang gì. Cô giả vờ ngây ngô và hỏi.
- Cảnh Thần, đang chuyện gì ?
- Cảnh sát điều tra vụ việc xảy tại công viên. Người đàn ông b.ắ.n c.h.ế.t hôm đó chính là một thành viên trong đám đông hôm . Mặc dù sự việc vẫn xác nhận chính thức, nhưng em tin rằng sự thật sớm muộn gì cũng sẽ phơi bày.
Những lời của Cảnh Thần tựa như một tiếng sấm nổ tung trong lòng Bạch Liên, gây nên những đợt sóng chấn động dữ dội.
Cô mở to mắt, Cảnh Thần đầy vẻ hoài nghi, những ngón tay run rẩy ngừng.
- Cảnh Thần, tại chứ? Tại cứ hễ Tô Uyển làm chuyện đó, thì nhất định là em làm ? Anh bằng chứng nào chứng minh rằng em liên quan đến vụ việc ?
Cảnh Thần im lặng. Sự im lặng mang một ý nghĩa quá rõ ràng. Đã đến lúc cảnh sát công bố kết quả điều tra .
Thế nên, mới tìm đến đây để thăm dò Bạch Liên.
Mọi chuyện diễn quá đỗi trùng hợp. Nếu kẻ dẫn đường, làm họ thể tìm địa chỉ và tung tích của Tô Uyển một cách chính xác đến thế?
Trớ trêu , thái độ của Tô Uyển chính là điều cuối cùng mà Cảnh Thần thấy; đồng thời, đó cũng là điều gây mâu thuẫn và khó khăn nhất để thể đổi.
Cảnh Thần thản nhiên .
- Bạch Liên , chăm sóc em là vì tình nghĩa giữa chúng trong quá khứ. Anh giải thích rõ với em : tình cảm của dành cho em còn như xưa nữa. Nếu em vẫn thể buông bỏ, thì từ nay về , sẽ sắp xếp khác đến chăm sóc em.
Chắc chắn Bạch Liên sẽ sụp đổ khi nhắc đến chuyện .
đây là bệnh viện, và Cảnh Thần chẳng còn chút vướng bận nào nữa. Anh thể cứ mãi ngăn cản cô đối diện với những vấn đề cảm xúc của chính .
Đối với Cảnh Thần, cảm thấy ngày càng thêm bất lực và chán nản.
Anh quan tâm đến sức khỏe của cô, nhưng thật khó để thể quan tâm đến những cảm xúc của cô.
Quả nhiên là như .
Nghe thấy những lời đó, Bạch Liên bất chấp những vết thương cơ thể, vùng dậy thẳng lên một cách đột ngột. Cô trừng mắt Cảnh Thần đầy giận dữ gào lên đầy kích động.
- Cảnh Thần! Anh thích cô đúng ? Có vì thế mà đối xử với em như ? Anh đến đây để hỏi han gì em . Anh đến đây chỉ để tự tìm cho một cái cớ hợp lý để tiếp cận Tô Uyển thôi! Em đồng ý ! Cảnh Thần! Em cho ! Em sẽ đời nào cho phép chuyện đó !
- Bạch Liên , nếu em chịu chuyện t.ử tế với một chút, thì lẽ nới tay cho em nhiều đấy. - Cảnh Thần day day thái dương. Khi nhớ những lời của Triệu Lâm, tâm trí càng trở nên rối bời hơn.
Bạch Liên đúng. Anh quả thực chỉ đang tự tìm cho một cái cớ hợp lý mà thôi.
Triệu Lâm bước khỏi sở cảnh sát cùng và : “Cảnh thiếu gia , nếu cô Tô thể thu hút sự chú ý của nhờ vụ việc ở công viên, thì tự nhiên cô sẽ bày trò khác thôi.”