Chồng Cũ Thèm Khát Tôi Đến Vậy Sau Khi Ly Hôn - Chương 165: Em Sẽ Phát Điên Nếu Anh Bỏ Em Lại

Cập nhật lúc: 2026-04-20 15:43:06
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi Bạch Liên thấy Cảnh Thần, cô lao tới như thể tìm thấy xương sống của .

Không ngờ, Cảnh Thần lạnh lùng liếc cô, xua tay bảo cô bỏ .

Phản ứng khiến Bạch Liên sững sờ. Cô về hướng Cảnh Thần , kinh ngạc, và do dự theo , vẻ mặt sợ hãi.

Đi đến , đều lùi , sợ liên lụy.

Bạch Liên lao tới ôm Cảnh Thần từ phía , mắt cô rối bời sợ hãi.

- Cảnh Thần, thể bỏ em . Em sẽ phát điên. Em sẽ c.h.ế.t! Em sẽ c.h.ế.t!

Cảnh Thần thẳng về phía , ánh mắt khó đoán. Anh nắm lấy tay Bạch Liên từng chút một và kéo .

- Về phòng bệnh .

Anh Bạch Liên, khiến tim cô đập thình thịch. Cô bình tĩnh , nhưng nước mắt vẫn tuôn rơi. Cô nhúc nhích và đó một lúc. Cảnh Thần đang sốt ruột định bỏ .

Bạch Liên lập tức túm lấy tay áo và lo lắng .

- Anh sẽ quan tâm đến em chứ?

Cảnh Thần cô và hỏi với vẻ khó hiểu.

- Vì em là nạn nhân, em sợ gì?

- Em sợ sẽ thiên vị. Lỡ bà bắt nạt em bừa bãi thì ? Em chịu nổi cảm giác đó chút nào. Cảnh Thần, em thực sự chịu nổi nữa. Em khỏe.

Bạch Liên với giọng đáng thương. Sự hoảng sợ và van xin trong giọng của cô rõ ràng.

Cảnh Thần gật đầu suy nghĩ.

- Anh hứa với em, chỉ cần em làm gì sai và làm hại em, nhất định sẽ giúp em. Về .

Sau khi , Bạch Liên suy nghĩ một lúc và cảm thấy điều gì đó , nhưng cô thể rõ đó là gì.

Cô chỉ thể ngoan ngoãn gật đầu và nhanh.

- Chỉ cần Cảnh Thần quan tâm đến em, em sẽ ngoan ngoãn.

- Được , về thôi.

Bạch Liên nắm lấy tay áo chịu buông . Cô hỏi với vẻ bối rối.

- Vậy ?

- Đi tìm Tô Uyển.

“…”

Bạch Liên sững sờ một lúc khi rời . Cô vẫn còn nhiều câu hỏi hỏi, nhưng Cảnh Thần cho cô cơ hội.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/chong-cu-them-khat-toi-den-vay-sau-khi-ly-hon/chuong-165-em-se-phat-dien-neu-anh-bo-em-lai.html.]

quanh những bác sĩ và y tá với vẻ bối rối. Đầu cô đau nhức.

Sau đó, cô trở về phòng.

Vừa một đoạn, những lời bàn tán phía bắt đầu.

- Cô làm ? Cô bệnh viện cần giữ im lặng ? Vừa nãy cô còn . Cô làm sợ c.h.ế.t khiếp!

- Trông cô như vấn đề về não bộ . Suỵt, đừng nữa. Người trông quen quen, nhưng nhớ là ai.

- Ai da, chẳng mới là giả vờ ốm ? Chân cô vẫn và trông cô chẳng vẻ gì là tàn tật cả. thể đ.á.n.h giá một cuốn sách qua bìa của nó.

- Im lặng, im lặng! Về phòng bệnh của cô !

“…”

Đây vốn dĩ là khu nội trú, khác với khu ngoại trú đông .

Cũng ít ở bên cạnh cô ban đêm.

Không cô nàng Bạch Liên phiền phức đó, hành lang nhanh chóng trở sự yên tĩnh thường ngày.

Lúc là mười một giờ đêm.

Khi Cảnh Thần đến phòng bệnh của Tô Uyển, lập tức thấy Bạch Liên và vài nhân viên y tế theo phía .

Anh lạnh lùng sang và vẫy tay chào cô . Ngay đó, Bạch Liên chạy đến với những bước chân nhẹ nhàng, chẳng màng đến những vết thương . Cô thậm chí còn nở một nụ môi.

Cảnh Thần đó quan sát kỹ cô và nhận rằng vài vết m.á.u áo choàng bệnh viện của cô . Một vết thương chuyển sang màu sẫm.

- Cảnh Thần, gì với Tô Uyển? Em sẽ cùng .

Tuy nhiên, Cảnh Thần y tá phía và cau mày.

- Nếu cô lời cô, cứ ép buộc đưa cô về. Em những vết thương trở thành sẹo ?

Bạch Liên lo lắng cho , nhưng đây, dù giọng điệu của Cảnh Thần vẫn gay gắt, nhưng lạnh lùng và xa cách như bây giờ.

vui. Cô Cảnh Thần với vẻ hoảng sợ và c.ắ.n môi.

- Em rời xa . Nếu để sẹo thì cũng . Em chỉ hạnh phúc khi ở bên cạnh. Em sẽ nghĩ nhiều. Nếu em nghĩ đến cái c.h.ế.t, em sẽ thể sống nổi.

- Bạch Liên, nếu em lời , sẽ nhiều chuyện vui xảy .

Lời của Cảnh Thần khiến sắc mặt Bạch Liên cứng . Cô sững sờ một lúc khi sự căm hận dâng lên trong lòng. Cô Cảnh Thần với vẻ mặt vui và .

- Vậy thì cho em , tại tìm Tô Uyển? Em sẽ ngoan ngoãn về.

- Nếu của em, thì đừng ý định tìm hiểu.

Nói xong, Cảnh Thần liếc Triệu Lâm, đang canh cửa phòng Tô Uyển. Triệu Lâm lập tức tiến lên cạnh Bạch Liên, hiệu cho cô rời .

Loading...