Cảnh Thần hề rằng, như , lòng Tô Uyển lạnh ngắt, giọng điệu càng thêm lạnh lùng.
- Niềm tin đến muộn còn rẻ hơn cỏ. Bây giờ thực sự cần nó. Anh Cảnh, chuẩn giấy tờ ly hôn . Tôi sẽ ký khi xuất viện.
Những lời khiến Cảnh Thần sững sờ.
Anh vô cùng tức giận, thể giữ vẻ mặt bình tĩnh trong giây lát. Anh tì chân tường, dùng sức mạnh. Anh nghiêng về phía , đột nhiên tiến gần Tô Uyển.
Anh cúi xuống lạnh lùng cô, ánh mắt cao hơn Tô Uyển một chút.
- Tô Uyển, cho dù sự thật là gì nữa, nó vẫn phơi bày. Em minh oan cho . Việc cảnh sát bắt giữ em là ân huệ lớn nhất .
Tô Uyển hề sợ hãi. Thay đó, cô ngẩng lên và hừ một tiếng.
- Bởi vì cảnh sát ngu ngốc. Họ cần bằng chứng, họ ngu ngốc như .
Nói xong, Tô Uyển lập tức lùi , tránh xa Cảnh Thần. Cô bình tĩnh .
- Cứ điều tra . Vụ bắt cóc vẫn sẽ giao cho chuyên nghiệp, chứ doanh nhân. Chỉ cần là làm, sẽ nhận. Nếu , sẽ kháng cáo. Chuyện liên quan gì đến . Anh chỉ cần chuẩn giấy tờ ly hôn thôi.
Ngay cả Cảnh Thần cũng ngờ phản ứng của Tô Uyển như .
Anh phần bất lực.
Anh nghĩ rằng chỉ cần cho Tô Uyển cơ hội, cô sẽ bắt kịp. Vì tình cảm của Tô Uyển dành cho , Cảnh Thần tự tin.
lúc , rõ ràng đang d.a.o động.
- Ông nội vẫn đang bất tỉnh. Em ông thấy tin tức về việc ly hôn của chúng khi ông tỉnh dậy ?
Tô Uyển hề ngạc nhiên điều .
Cô thậm chí còn giúp Cảnh Thần nghĩ biện pháp đối phó.
- Anh thể dối cả thế giới rằng kết hôn và tình cảm gì với . Nói dối ông nội về việc ly hôn thì gì khó ?
- Tô Uyển, hy vọng em sẽ hối hận. Em chỉ cơ hội thôi.
Tô Uyển lời đe dọa trắng trợn của Cảnh Thần. Cô , thậm chí lớn. Cô ngước lên, trong mắt còn nụ , chỉ còn sự căm hận.
- Cảnh Thần, thấy phản ứng gì khi đứa trẻ biến mất. Tôi hối hận ? Tôi chỉ hối hận vì Bạch Liên vẫn c.h.ế.t! Cái c.h.ế.t của em bé là điều đáng tiếc, nhưng cực kỳ ngu ngốc!
“…”
…
Khi Tô Uyển đến nơi ánh mặt trời, khung cảnh xung quanh thật ảm đạm. Không còn sống động như mùa xuân.
Ánh nắng ấm áp, nhưng thể sưởi ấm trái tim cô.
Lâm Vũ lặng lẽ đẩy cô cho đến khi họ đến một nơi tầm . Anh dừng và cái cây nghiêng duy nhất trong cả sân với một chút buồn rầu trong giọng .
- Mùa thu khó mà thấy màu xanh.
Tô Uyển nghĩ nhiều về điều đó và vẫn mỉm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/chong-cu-them-khat-toi-den-vay-sau-khi-ly-hon/chuong-156-mot-nguoi-binh-thuong.html.]
- Mùa nào cũng , cứ tận hưởng thôi. Chẳng cần theo đuổi gì khác cả. Màu vàng cũng .
Cuộc sống lúc nào cũng suôn sẻ. Hơn nữa, ngày suôn sẻ của Tô Uyển qua .
- Em thật sự quyết định ly hôn ?
Tô Uyển sững sờ một lúc bật .
- Anh vẫn thấy bên ngoài mà. Có vẻ như trợ lý đó giỏi giang như em tưởng.
Lâm Vũ nhướng mày, nghĩ .
- Là vì cũng . Nếu thì thấy .
- Vậy ? Anh nhiều lắm.
Tô Uyển đáp một cách thờ ơ, nhưng cô để bụng câu bâng quơ đó.
Lâm Vũ thì khác. Sau khi , đưa tay chạm mũi và cau mày.
- Anh cứ cảm thấy trợ lý vẻ khác thường.
Còn về những gì khác biệt, thể rõ. Thật kỳ lạ. Tóm , lén cấp là việc mà một trợ lý giỏi nên làm.
- Dĩ nhiên em quyết định ly hôn . Tốt nhất là nên ly hôn nhanh chóng trong thời gian . Quan trọng hơn là giải quyết xong những chuyện rắc rối và phiền phức . - Tô Uyển bĩu môi lo lắng.
Lâm Vũ gật đầu và tiếp.
- Vậy đó em định làm gì?
- Cút khỏi đây.
Tô Uyển nheo mắt và lơ đãng .
Dĩ nhiên, đó chỉ là những suy nghĩ nhất thời của cô. Cô vẫn quyết định cụ thể. Sau khi mất đứa con, trái tim cô trống rỗng.
Đặc biệt là khi thứ im lặng, cô luôn lo lắng và làm .
Một tiếng chuông điện thoại chói tai đột nhiên vang lên.
Đó là Hạ Tĩnh.
Sau khi Tô Uyển nhấc máy, cô thấy giọng ngạc nhiên của Hạ Tĩnh.
- Uyển Uyển, hoa sen trắng thực chất chỉ là bình thường. Chuyện gì đang xảy ?
Hoa sen trắng là bình thường ?
Tô Uyển mất một lúc mới nhận đang về ai.
- Chẳng Bạch Liên bệnh tâm thần ?
- Không, cô . Cô thậm chí còn gửi giấy chẩn đoán . cô là tàn tật. Cô là khuyết tật.
Những lời của cô như năm tia sét đ.á.n.h trúng tâm trí Tô Uyển.