Khi Cảnh Thần thấy , giọng điệu của thể đoán , nhưng ánh mắt dần tối sầm , khiến cảm thấy sợ hãi.
- Tô Uyển, em quyền thương lượng với .
Tô Uyển buồn phí lời. Cô và với Lâm Vũ.
- Lâm Vũ, giúp em bấm chuông y tá phía em.
Trước khi Lâm Vũ kịp hành động, Triệu Lâm, vẫn Cảnh Thần, đột nhiên bước tới và ngăn Lâm Vũ . Dù Lâm Vũ chống cự thế nào cũng làm gì.
Lâm Vũ tức giận đến nỗi mặt mũi méo mó.
- Cảnh Thần! Anh đúng là đồ ác!
- Có vẻ như Lâm vẫn hiểu làm gì. Nếu thử, ngại giúp . - Cảnh Thần một cách lạnh lùng với hàm ý sâu xa.
Tuy nhiên, Lâm Vũ với vẻ thù địch.
Tô Uyển mím môi. Ranh giới giữa bạn và thù quá rõ ràng.
- Anh chuyện gì với ?
- Sao em cho về đứa trẻ? - Cảnh Thần kiên nhẫn nhắc .
Tô Uyển im lặng. Anh ngốc đến mức nào ?
Tuy nhiên, Tô Uyển càng im lặng, phận của Lâm Vũ càng trở nên tồi tệ hơn. Triệu Lâm nắm lấy cánh tay và kéo lên, khiến Lâm Vũ rên lên đau đớn.
Tô Uyển cau mày sang. Ánh mắt cô càng lạnh lùng hơn.
- Anh định để của đối xử với bạn như ? Tôi sẽ chuyện t.ử tế với nếu cứ làm thế.
- Không việc của em. Tô Uyển, em càng trì hoãn, càng đau khổ hơn. - Cảnh Thần dựa lưng tường và xuống Tô Uyển. Ánh mắt vẻ lạnh lùng và tàn nhẫn, nhưng thực chất chứa đầy cảm xúc và những nỗi buồn đen tối.
Ánh mắt cúi xuống che khuất phần lớn điều đó và Tô Uyển nhận .
Tô Uyển thấy gì, nhưng cô vô cùng bực bội lời của Cảnh Thần.
- Ngoài câu hỏi còn gì nữa ? - Tô Uyển lạnh lùng .
- Tùy thuộc câu trả lời của em.
- Vậy thì bảo họ ngoài . Tôi khác thấy chuyện riêng tư . Tất nhiên, nếu thấy hổ thì cũng phiền. - Tô Uyển lạnh lùng và biểu lộ cảm xúc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/chong-cu-them-khat-toi-den-vay-sau-khi-ly-hon/chuong-155-em-co-chung-minh-duoc-khong.html.]
Cảnh Thần nheo mắt. Anh thấy bất kỳ sự lo lắng nào khuôn mặt Tô Uyển dành cho Lâm Vũ, cũng như cô bất kỳ cảm xúc nào khác dành cho .
Ánh mắt cô hề chút gợn sóng nào.
Rõ ràng Tô Uyển làm Cảnh Thần hài lòng.
Anh chỉ tay về phía cửa và hiệu cho họ rời .
Vì họ ngoài, Triệu Lâm đương nhiên buông Lâm Vũ . Lâm Vũ bắt đầu lắc lắc những khớp xương cứng đờ. Sau khi liếc Tô Uyển, bước ngoài. Anh thể đối đầu trực diện với họ.
Cho dù thế nào nữa, đây cũng là chuyện của Tô Uyển.
Lâm Vũ gì. Khi thấy ánh mắt của Tô Uyển, làm gì.
Ngay khi họ rời .
Cảnh Thần nhịn .
- Em đang nghĩ cách để nghĩ cho . Sao em xem thử còn vốn ?
Anh thấu suy nghĩ của Tô Uyển, nhưng cô giấu giếm. Cô toe toét và coi đó như một lời thú nhận.
Tô Uyển chắc chắn thể chịu đựng cảnh tượng như vì sự quan tâm của Lâm Vũ dành cho cô trong suốt thời gian qua, cộng thêm việc giúp đỡ cô nhiều. Việc cô nghĩ đến Lâm Vũ là điều dễ hiểu.
- Anh nghĩ , Cảnh? Nếu nghĩ cho những đối xử với , thì nên nghĩ cho những kẻ vô ơn ?
- …Tô Uyển, em nghĩ những gì em làm đáng để để ý ? - Mặt Cảnh Thần tối sầm , ánh mắt lạnh lùng.
Tô Uyển mỉm và nghĩ nhiều về điều đó.
- Còn về đứa bé, nó mất . Nếu đây với , đứa bé phá t.h.a.i sớm hơn. Tôi thể là kẻ g.i.ế.c . Tôi thậm chí thể tàn nhẫn với chính con .
Tô Uyển còn tỏ buồn bã vì đứa bé nữa. Biểu cảm của cô như thể đó là chuyện của khác, cô hề buồn.
Ngay cả Cảnh Thần cũng bụng Tô Uyển khi thấy , cảm thấy khó chịu.
Anh khẩy.
- Trước đây với em nhiều như , nhưng em vẫn nhớ rõ chuyện . Anh thấy em làm gì khác.
- Anh hiểu đến ? Làm làm? Khi , lương tâm và bằng chứng. Cảnh Thần, thể đổ hết thứ lên . Hãy nhớ lấy điều đó!
Tô Uyển những lời , cô xúc động, nhưng giọng lạnh như băng. Chỉ thôi cũng khiến tim thắt .
Cảnh Thần chằm chằm mặt Tô Uyển một lúc .
- Nếu cho em một cơ hội và tin những gì em , liệu em thể chứng minh điều đó bằng bằng chứng ?