Khi Bạch Liên thấy điều , nỗi đau cơ thể cô dường như còn nữa. Cô Cảnh Thần với vẻ ngạc nhiên và phản bác.
- Cảnh Thần, thể như về em? Cho dù chân em hồi phục thế nào, em cũng dối về những gì xảy hồi đó!
Cảnh Thần c.h.ế.t lặng lời của cô, đặc biệt là khi Bạch Liên nức nở trong lúc , khiến cảm thấy bực bội thể lý giải.
Sau một hồi im lặng, Cảnh Thần chắc chắn.
- Vậy em chân gần như hồi phục , ? Em chỉ đang cố gắng lấy lòng thương hại của thôi?
Bạch Liên nghiến răng Cảnh Thần với vẻ phẫn nộ. Cô buột miệng .
- Lúc đó em với những vết thương và chịu nhiều tủi nhục. Cảnh Thần, đang rằng tất cả là của em ?
Cảnh Thần cô chằm chằm và bất lực .
- Thì là vì em thể quên quá khứ. Anh luôn cảm thấy mắc nợ em và giúp em nhiều việc. Bạch Liên, em nên như .
- Cảnh Thần, bao giờ nghĩ đến lời hứa đây của với em ? Anh ở bên em!!!”
Bạch Liên vô cùng kích động. Cô thể quên quá khứ, nhưng cô thể quên chính là Cảnh Thần! Cũng chính vì Cảnh Thần quá nhẫn tâm và lạnh lùng với cô mà Bạch Liên càng cảm thấy oan ức và bất hạnh hơn.
Nhìn Tô Uyển, cô cảm thấy vô cùng căm hận.
- Tất cả là do , Cảnh Thần! Nếu đối xử với em hơn, em sẽ nhắc đến quá khứ nữa.
Cảnh Thần nhắm mắt, dậy và bình tĩnh đáp.
- Bạch Liên, về những gì xảy mạng. Anh đang về việc em giả vờ tàn tật khi tìm . Lúc đầu, em khiến nghĩ rằng chính là khiến em nông nỗi .
- Nếu là của Tô Uyển thì chẳng cũng là của ? Nếu lúc đó kiên trì hơn và để em chịu khổ nhiều như vì gia tộc Cảnh, thì c.h.ế.t em cũng bỏ .
Bạch Liên Cảnh Thần với vẻ buồn bã, nỗi đau trong mắt cô thể nguôi ngoai.
“…”
Cảnh Thần ở bên cạnh Bạch Liên trong phòng bệnh nữa.
Vừa rời khỏi phòng bệnh, Cảnh Thần nhận điện thoại từ sở cảnh sát.
- Anh Cảnh, chúng tìm thấy một manh mối về Tô Uyển. Xin đến.
- Vâng.
Cảnh Thần hề do dự. Sau khi cúp máy, rời bệnh viện và thẳng đến sở cảnh sát.
Bạch Liên vẫn thể nuốt trôi cơn giận trong phòng bệnh, nhưng khi nghĩ đến việc Tô Uyển sắp mất con, cô cảm thấy vui! Cô cảm thấy nhẹ nhõm!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/chong-cu-them-khat-toi-den-vay-sau-khi-ly-hon/chuong-151-anh-ta-chua-bao-gio-nghi-den-viec-quan-tam-den-em.html.]
Nếu Cảnh Thần vẫn hối cải, cô thể đảm bảo rằng cô sẽ tiếp tục làm điều gì quá đáng.
Suy cho cùng, điều chẳng là gì so với tổn thương tâm lý mà gia tộc Cảnh gây cho cô đây.
Họ nợ cô điều !
Nếu Cảnh Thần thể trả nợ họ và thể cho cô tình yêu…
Bạch Liên nhắm mắt trong tuyệt vọng.
…
Khi Tô Uyển tỉnh dậy, Lâm Vũ đang ở bên cạnh cô.
Cô sững sờ một lúc, lên trần nhà. Tô Uyển cảm thấy lạ lẫm nhưng đồng thời cũng thấy thoải mái. Trước đó, cô trói và thần kinh căng thẳng.
Vừa thả lỏng , sự khó chịu và đau đớn trong cơ thể khiến cô thở hổn hển.
Lâm Vũ, đang chăm chú điện thoại với đôi môi mím chặt, đột nhiên ngẩng đầu lên. Khi thấy Tô Uyển tỉnh dậy, tiến gần đầy phấn khởi và lo lắng hỏi.
- Uyển Uyển, em thấy khó chịu ở ?
Tô Uyển khẽ nhíu mày, nhưng cuối cùng cũng lắc đầu.
Lâm Vũ đặt điện thoại xuống và kiên nhẫn cô. Anh dặn dò.
- Đừng lo, em sẽ sẹo . Anh đang tìm t.h.u.ố.c cho em. Nếu loại nào hơn, sẽ chuyện với bác sĩ…
Anh kịp hết câu thì Tô Uyển đột nhiên ngắt lời.
- Giờ con em còn ?
Nghe , Lâm Vũ liền mỉm an ủi cô.
- Đừng nghĩ đến chuyện con cái . Quan trọng nhất là hồi phục . Hơn nữa, giúp em giải quyết chuyện mạng . Anh liên lạc với mà em nhắn tin lúc nãy. Anh hứa sẽ đích video để giúp em làm rõ.
“…”
Ánh mắt Tô Uyển từ từ chuyển sang Lâm Vũ. Anh cao 1,85 mét, dáng thanh lịch nhưng cũng rắn chắc. Các đường nét khuôn mặt rõ ràng. Tuy trai bằng Cảnh Thần, nhưng vẫn ưa .
Chắc chắn sẽ thu hút ánh trong đám đông.
Nếu ở bên cạnh cô, cả cuộc đời sẽ trì hoãn. Cô đáng để đ.á.n.h đổi.
Tô Uyển và thở dài. Cô nhỏ.
- Em thực sự quan tâm đến những gì xảy mạng. Cảnh Thần…
- Tô Uyển! Anh bao giờ quan tâm đến em. Sao em vẫn nhắc đến ?!