Cảnh Thần im lặng một lúc lâu, như thể hiểu vấn đề chính.
- G.i.ế.c con tin trực tiếp? Vậy làm việc vì tiền?
Tô Uyển nhắm mắt . Bạch Liên quả thực kế hoạch !
Tất cả là vì cô! Tô Uyển hiểu tại mối thù lớn như giữa hai .
Giọng điệu của đàn ông xăm trổ du dương, nhẹ nhàng.
- Một trăm triệu. Một mạng phụ nữ. Đáng giá lắm. Ông chủ mua mạng cô trực tiếp. Không ông chủ đòi tiền . Là . Vậy nên chỉ cần một lời, một tỷ sẽ chuộc cô . Nếu , sẽ trực tiếp lấy mạng cô .
- Ông chủ là ai và tại họ g.i.ế.c cô ? - Cảnh Thần hỏi một cách thận trọng. Sau một lúc, giọng trở nên trống rỗng.
Người đàn ông xăm trổ cau mày và lặp một cách thiếu kiên nhẫn.
- Một tỷ. Anh ?
- Được, đưa địa chỉ và danh tính của ông chủ. Tôi sẽ đưa thêm cho một trăm triệu nữa.
- …Được.
Người đàn ông xăm trổ mỉm đồng ý cúp máy.
Sau đó, nhướng mày. Hắn một cách thờ ơ.
- Người tên là Tô Uyển, đúng ? Tô nào, Uyển nào? Tôi thể nhầm tên chủ thuê .
Tô Uyển nên lời. Mặc dù cô đoán kết cục , nhưng cô vẫn ngờ nó thực sự xảy mắt . Tim cô đau nhói…
Không vì những gì Bạch Liên làm, mà vì cô chắc Cảnh Thần sẽ chọn điều gì.
Bạch Liên chịu đựng nỗi đau và đột nhiên hối hận. Mặt cô tái nhợt đến mức khiến tim đập thình thịch. Ngay cả Bạch Liên cũng cảm thấy tim đập mạnh. Cô ngờ nỗi đau thể chịu đựng đến thế.
Biểu cảm của cô vô cùng tồi tệ, và cô tức giận .
- Đưa địa chỉ cho . Trước đó, chúng vẫn còn việc làm.
Người đàn ông xăm trổ cô và gật đầu. Hắn đột nhiên .
- Sau khi chuyện xong xuôi, tiền sẽ là của chúng . Nhớ kỹ điều đó.
Bạch Liên mím môi.
- Tôi . Tôi sẽ quên các .
Nghe , đàn ông xăm trổ thở phào nhẹ nhõm, trông vẻ vui vẻ. Hắn càng lo lắng cho Bạch Liên hơn.
- Cô băng bó vết thương cho cô ? Cô thậm chí chịu nổi một vết thương nhỏ như . Cô yếu quá.
Bạch Liên đảo mắt.
- Nếu lộ thì của ? Cứ làm công việc của !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/chong-cu-them-khat-toi-den-vay-sau-khi-ly-hon/chuong-144-duoc-roi-lam-thoi.html.]
Nói xong, Bạch Liên mím môi .
- Tô Uyển, cho , thể làm gì để cô tự nguyện tìm Cảnh Thần để cứu mạng ?
Miệng Tô Uyển dán chặt bằng băng dính, đột nhiên bên cạnh giật mạnh băng dính .
Cô đau đớn đến nỗi run lên. Cảm giác nóng rát và đau đớn khiến miệng cô lập tức tê cứng. Tay Tô Uyển run lên vì đau đớn, cô thể cúi xuống. Quá đau đớn.
Bạch Liên tặc lưỡi khinh bỉ.
- So với nỗi đau của thì ?
Tô Uyển thầm giận dữ .
- Cô đáng như , nên chỉ thể chịu đựng thôi. Tôi thì khác.
Bạch Liên khẩy lời của cô.
- Cô sắp c.h.ế.t mà vẫn cứng đầu thế. Tô Uyển, để chỉ cho cô cách. Cô với Cảnh Thần rằng cô bắt cóc để cứu cô, họ dạy cho cô một bài học?
Lời lẽ chế giễu của Bạch Liên khiến Tô Uyển khẽ mím môi. Cô nghiêng đầu .
- Tôi gọi . Bạch Liên, cô nghĩ ý tưởng sai lầm như ?
- Vậy thì cô vẫn còn quá ngây thơ.
Sau khi Bạch Liên xong, cô ngẩng cao đầu, im lặng đàn ông vết sẹo.
Người đàn ông vết sẹo hiểu ý và tiến gần Tô Uyển. Hắn liếc cô lạnh lùng .
- Roi nắm đấm. Chọn .
“…”
Tô Uyển sững sờ. Cô nheo mắt .
- Vì là chủ, chẳng lẽ vẫn chịu trận ?
Bạch Liên trơ tráo.
- Cô chỉ là vật tế thần. Sống c.h.ế.t cũng quan trọng. Dù thì Cảnh Thần cũng sẽ chọn cô, nên đương nhiên sẽ thể mặt cô. Cho dù thấy, Tô Uyển, cũng chỉ nghĩ rằng cô đang diễn kịch cho xem mà thôi.
- Đừng lo lắng về bất cứ điều gì khác. Đây là chuyện cô nên bận tâm.
- Được , làm thôi.
Tô Uyển mở to mắt và lùi một bước.
vô ích. Không chỉ hai tay trói lưng, cô cũng khống chế và chằm chằm. Cô chút khả năng chống cự nào.
Vì , khi băng dính dán chặt miệng cô nữa, cô cũng còn đường thoát!
Tóc của Tô Uyển đàn ông sẹo túm lấy. Hắn thẳng đến một cây cột và trói chặt cô bằng dây thừng.
Cô thấy nụ tự mãn và kiêu ngạo của Bạch Liên.