Lâm Vũ cũng hoảng hốt. Anh ngờ Tô Uyển như .
Anh nhanh chóng đặt hộp cơm trưa sang một bên và định lau nước mắt cho Tô Uyển.
Tô Uyển . Cô xắn tay áo lên và nhanh chóng lau mặt một cách hờ hững. Cô vội vàng .
- Không , . Em xin , em kìm …
Thấy nụ khuôn mặt cô, sự lo lắng của Lâm Vũ dịu . Anh thả lỏng và thở dài.
- Sao em ? Nếu là vì thì sẽ oan ức mất.
Tô Uyển mỉm . Cô nhanh chóng gọi Lâm Vũ và lời cảm ơn.
- Cảm ơn mang đồ ăn đến cho em. Em thực sự giỏi nấu nướng. Em cũng lo lắng khi gọi đồ ăn ngoài.
- Nhiệm vụ hiện tại của em là nghỉ ngơi cho . Phần còn cứ để lo.
Những lời của Lâm Vũ khiến Tô Uyển đang mỉm sững sờ. Một cảm giác khó chịu dâng lên từ tận đáy lòng cô.
Tô Uyển nhanh chóng trở bình thường. Cô nhận hộp cơm trưa từ Lâm Vũ và đặt lên bàn. Khi mở , cô mỉm và .
- Em là một phụ nữ độc lập trong thời đại mới. Em chỉ đang m.a.n.g t.h.a.i thôi. Em cần sự chăm sóc đặc biệt .
Vừa , cô còn hiệu cho Lâm Vũ xuống. Cô lấy hai bát và múc một bát cho Lâm Vũ mới múc một bát cho .
Lâm Vũ ngượng ngùng khi đó. Anh ở cạnh Tô Uyển và nhận bất cứ thứ gì cô múc hoặc mang .
- Bác sĩ rằng em nghỉ ngơi cho . Nghe lời khác , đồng chí Tô Uyển, một phụ nữ độc lập của thời đại mới.
Giọng điệu kéo dài của Lâm Vũ cũng tinh nghịch.
Tô Uyển hài lòng với bữa ăn và ăn nhiều.
Khi ăn hết bát và thậm chí còn đầy ắp, Tô Uyển nhịn .
- Anh cũng mang phần của đến mà. Nếu em cho thì ?
Lâm Vũ nhướng mày .
- Sẽ luôn cách.
Tô Uyển mỉm nhẹ, định dọn dẹp thì Lâm Vũ ngăn . Anh lập tức dậy, để Tô Uyển xuống. Sau đó, bắt đầu làm việc một cách bài bản.
Việc làm tỉ mỉ đến nỗi Tô Uyển tặc lưỡi ngạc nhiên.
Lần đầu tiên, cô thấy sự chu đáo ở một đàn ông cao lớn như .
Tô Uyển ngơ ngác.
Cô thậm chí kìm mà ợ . Tiếng ợ nhanh và nhẹ, nhưng Lâm Vũ vẫn thấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/chong-cu-them-khat-toi-den-vay-sau-khi-ly-hon/chuong-138-suy-nghi-vien-vong-cua-to-uyen.html.]
Lâm Vũ rửa tay và lau khô. Anh vui vẻ .
- Em xuống nhà dạo một chút để tiêu hóa thức ăn ? Em còn sức ?
Tô Uyển gượng gạo và buồn bã đáp.
- Em hứng lắm. Em nghỉ ngơi…
- Được ! Vậy thì nghỉ ngơi cho nhé. Gọi cho nếu cần gì. Anh ở phòng bên cạnh.
Sau khi Lâm Vũ xong, cầm hộp cơm giữ nhiệt rời .
Tô Uyển đó một lúc bình tĩnh . Cô sang xoa bụng hai lẩm bẩm.
- Nếu con, cuộc đời sẽ tăm tối bao. Con yêu, sẽ chuyện gì xảy với con .
Nếu , Tô Uyển sẽ mất một nửa động lực sống.
Cô hề bất kỳ tin tức nào mạng trong thời gian , chứ đừng đến những tin tức về .
Những lời dặn dò của bác sĩ hôm nay cứ văng vẳng bên tai Tô Uyển. Cô chỉ nhớ là làm chuyện đó khi em bé ba tháng tuổi, nhưng cô quên mất nó nghiêm trọng đến mức nào…
Tô Uyển hổ.
Sau khi tắm rửa thoải mái, Tô Uyển giường, cảm thấy thư giãn.
Người thể chống chính .
Có lẽ vì nhiều chuyện xảy đó, Tô Uyển dần dần quen với nó trong quá trình . Ngoài tác động đến bản cô, dư luận mạng còn quan trọng với cô nữa.
Cô chủ động để ý đến.
Mặc kệ phận. Tô Uyển mím môi nhắm mắt, chuẩn ngủ.
Sáng hôm , Lâm Vũ gõ cửa nhà Tô Uyển đúng giờ. Tuy nhiên, Tô Uyển thấy. Cô ngủ đến tận trưa mới tỉnh dậy.
Vừa mở mắt , Tô Uyển thấy giao diện điện thoại của Lâm Vũ nhấp nháy.
Tô Uyển sững một lúc. Rõ ràng là đầu óc cô vẫn kịp phản ứng. Cô chỉ nhấc máy khi bớt bối rối. Cô hỏi bằng giọng nghẹn ngào.
- Có chuyện gì …
Có một im lặng dài ở đầu dây bên khi giọng Lâm Vũ vang lên cùng tiếng khúc khích.
- Anh định chuẩn bữa sáng cho em, nhưng ngờ em ngủ đến tận trưa. Xem , bữa trưa cũng ngon đấy. Em dậy đúng lúc.
Tô Uyển nhịn .
- Chờ một chút, em dậy đây.
Chẳng ở bên Lâm Vũ như thế là một điều may mắn ?