Sau một hồi lâu, Tô Uyển dậy và rời khỏi bàn ăn.
Mùi thức ăn khiến cô buồn nôn.
Cũng giống như đàn ông mặt cô.
Cảnh Thần gì. Anh chỉ bình tĩnh cô với vẻ mặt cau . Anh cảm thấy .
Cho dù cô khó chịu thì ?
Anh vẫn bất lực.
Tô Uyển chậm rãi phòng ngủ. Trước khi , cô bình tĩnh .
- Anh thu dọn đồ đạc khi . Tôi gặp khi ngoài.
- Uyển Uyển…
Cảnh Thần những lời làm tổn thương cô.
Anh cũng Tô Uyển chắc chắn đang tức giận.
Anh cũng ăn gì. Anh vứt tất cả túi và ném ngoài căn hộ.
Khi đến cửa phòng ngủ, ấn tay nắm cửa và nhận Tô Uyển khóa cửa. Anh bất lực gõ cửa, nhưng ai trả lời.
- Uyển Uyển, em ngủ. Cho chuyện nhé? Anh sự hiểu lầm giữa chúng thêm sâu sắc. - Lời của Cảnh Thần khẩn thiết, như thể thực sự nhận lầm của .
Tô Uyển hề để ý đến tất cả những điều đó.
Cô vẫn cảm thấy ồn ào. Cô cau mày và đeo tai . Cô giường và một bài hát nhẹ nhàng.
Không bao nhiêu thời gian trôi qua, nhưng bài hát phát hơn mười .
Tô Uyển hề buồn ngủ.
Cô tháo tai và lắng trong im lặng. Không động tĩnh gì bên ngoài cửa. Cô dậy và ở cửa một lúc. Cô mở cửa và đẩy cửa . Khi , ai.
Lòng Tô Uyển lạnh ngắt. Cô mím môi và bàn ăn. Mọi thứ đều dọn dẹp sạch sẽ. Rõ ràng là cửa sổ vẫn mở khi thông gió.
Mùi trong phòng khách còn nồng nặc như nữa.
Tô Uyển trở phòng ngủ, lấy điện thoại xem giờ. Cô lấy tập hồ sơ bệnh viện bỏ túi, quần áo rời .
Cô vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh.
Kể từ khi nhận cuộc gọi đó, cô từ bỏ việc tìm kiếm Lâm Vũ.
Cô chuẩn một .
Để tránh sự hổ.
Sau khi giày ở cửa, Tô Uyển cẩn thận kiểm tra một nữa khi mở cửa và bước ngoài.
Vừa đến nơi, cô cau mày. Một bóng lấp ló ở cửa, tỏa một cảm giác ngột ngạt. Tô Uyển lạnh lùng ngước , nghĩ rằng đó là Cảnh Thần, nhưng cô ngờ đó là Lâm Vũ.
Khi Lâm Vũ thấy cô, nhướn mày như thể đoán điều .
- Anh em sẽ một .
“…”
Lâm Vũ khi nào cô khám. Cô ngờ sẵn lòng cùng …
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/chong-cu-them-khat-toi-den-vay-sau-khi-ly-hon/chuong-135-suy-nghi-cua-lam-vu.html.]
Tô Uyển cố nén lâu, gì. Cô chỉ thể một cách ngượng ngùng.
- Em quên gọi cho .
Lâm Vũ vạch trần cô. Anh chỉ mỉm và nhắc đến sự xa cách giữa hai .
- Trưa nay, bất lịch sự. Anh xin , Uyển Uyển. Anh chỉ lo lắng cho em thôi. Anh cố ý can thiệp chuyện của em.
Tô Uyển cúi đầu và đóng cửa . Chỉ đến lúc đó, cô mới gượng và lời xin .
- Em mới là nên xin . Em hiểu ý . Đừng nghĩ như .
Lâm Vũ xuống cô và vỗ nhẹ đầu cô. Anh mỉm chân thành.
- Anh vui vì em vẫn còn chuyện với . Em cần xin nữa.
Hai cùng bộ.
Trên đường , Lâm Vũ lo lắng hỏi.
- Tối qua Cảnh Thần làm gì em ?
Tô Uyển mím môi và nhanh chóng đáp.
- Không.
Nói xong, cô bước tới, bước chân chậm mà nhanh hơn.
Tô Uyển cảm thấy khó chịu khi nghĩ đến Cảnh Thần đêm qua. Cô thậm chí còn cảm thấy một cơn đau nhẹ trong bụng.
Cô quá hổ để .
Đứa bé mới chỉ ba tháng tuổi. Nói một cách logic, nó thể chịu đựng sự hành hạ của Cảnh Thần.
Tô Uyển thở dài trong lòng. Lẽ cô nên mềm lòng. Nếu , cô ảnh hưởng nhiều bởi lời lẽ x.úc p.hạ.m của Cảnh Thần hôm nay.
Ngay cả bây giờ, cô vẫn cảm thấy sự bực bội trong lòng tan biến.
…
Tại bệnh viện phụ sản.
Tô Uyển đến như thường lệ. Cô và Lâm Vũ đang đợi bên ngoài gọi tên cô.
Cô trông như đang điều gì đó đang bận tâm. Lâm Vũ quan sát cô hơn mười đường , và vẻ cau mày khuôn mặt bao giờ biến mất.
- Uyển Uyển, nếu em chuyện gì đang bận tâm thì với ? Anh sẽ với ai .
Lâm Vũ kìm mà hướng dẫn cô.
Nhìn cô, rằng tim nhói đau thì quả là dối.
Tô Uyển sững sờ khi . Cô mỉm .
- Không . Những chuyện sẽ thành vấn đề nữa.
Lâm Vũ hiểu ý cô.
Lâm Vũ mỉm nhẹ và Tô Uyển với ánh mắt trìu mến hơn.
Lần , Tô Uyển vẫn trang đầy đủ.
Cô đợi giọng máy móc gọi tên . Thay đó, cô thấy đàn ông bên cạnh khẽ .
- Đến lượt em . Vào .