Khi thấy Tô Uyển ngoan ngoãn hợp tác, Cảnh Thần nới lỏng tay.
, Cảnh Thần kìm mà siết c.h.ặ.t t.a.y hơn. Thấy Tô Uyển cau mày, cố kiềm chế bản .
Cảnh Thần suy nghĩ một lát. Nói tiếp, rõ ràng đang .
- Em nghĩ quan tâm đến em nên mới vui ? Hả?
Tô Uyển vùng vẫy, thoát khỏi Cảnh Thần.
Dù thế nào nữa, tư thế cũng khiến cô đỏ mặt, tim đập nhanh hơn. Mặt cô nóng bừng.
Chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến khả năng tranh luận của cô, ?
Đặc biệt là khi Tô Uyển thể cảm nhận phản ứng của đàn ông ngay lập tức. Cô hổ đến mức chui xuống đất mà chôn!
Tô Uyển thể vùng vẫy thoát , nên chỉ thể nhẹ nhàng xoa cổ họng và bằng giọng khàn khàn.
- Anh nghĩ sẽ vui lắm ?
Lời gì thế !
Vô nghĩa quá.
Vẻ mặt của Tô Uyển khi cô xong. Vừa nãy cô hét quá to và cảm thấy khó chịu.
Cảnh Thần đưa tay xoa nhẹ cô. Anh mím môi và một cách bất lực.
- Anh ngờ em làm như . Lúc đó, em làm tức giận quá. Anh đột nhiên cảm thấy em dường như khác với Tô Uyển mà , nên chỉ trừng phạt em. Hậu quả đối với em sớm muộn gì cũng sẽ ảnh hưởng đến gia tộc họ Cảnh. Anh sẽ làm nữa.
Nghe , Tô Uyển càng tức giận hơn. Cô trừng mắt dữ dội và nghiến răng.
- Anh đang vu oan cho . Đây đầu tiên của . Tôi còn nhiều hy vọng nữa.
Những lời của Tô Uyển khiến đôi mắt đang dần trở nên trong sáng của Cảnh Thần tối sầm . Anh nhỏ.
- Hả? Em gì? Lúc đầu, em giúp em ? Em tìm một tên côn đồ ?
Nếu Lâm Vũ chỉ là một bác sĩ bình thường, chắc chắn khả năng thách thức Cảnh Thần.
Cảnh Thần đương nhiên là ai.
Cho dù thế nào nữa, gia tộc Lâm dám gây thù chuốc oán với gia tộc Cảnh. Cảnh Thần chẳng hề sợ hãi.
Anh thậm chí còn chủ động dạy cho gia tộc Lâm một bài học và khiến họ rút lui.
Tô Uyển buồn chuyện với nên lên tiếng, vẻ mặt cô lạnh lùng.
Cảnh Thần nhướng mày và đặt cô xuống ghế sofa. Sau đó, dậy rót cho Tô Uyển một cốc nước ấm. Anh đưa cho cô.
- Uống chút nước . Từ từ thôi.
Tô Uyển hừ một tiếng và uống lấy.
Cô làm trái ý của cơ thể . Sau khi uống hai ngụm, cổ họng Tô Uyển cuối cùng cũng cảm thấy dễ chịu hơn. Cô kéo cổ và uống hết cốc nước.
Sau đó, cô đưa cốc cho Cảnh Thần và bảo rót cho .
Cảnh Thần nhướng mày và lạnh lùng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/chong-cu-them-khat-toi-den-vay-sau-khi-ly-hon/chuong-133-de-anh-ay-di.html.]
- Em đúng là quyền đấy.
Tô Uyển buồn phiền, chỉ .
- Anh cứ . Tôi tiếp tục nghỉ ngơi.
Đột nhiên, tiếng gõ cửa.
Cảnh Thần phớt lờ cô. Thay đó, đặt cốc xuống và mở cửa.
Tô Uyển lập tức cảnh giác hét lên.
- Anh quyền mở cửa nhà ! Tôi mở cửa!
Cô nghĩ đó là Lâm Vũ.
Lúc , Tô Uyển dính dáng đến chuyện rắc rối .
Cô chuyện leo thang.
Cảnh Thần mở cửa , Tô Uyển nín thở!
Cô thực sự tức giận!
Vừa lúc Tô Uyển định mắng , Cảnh Thần mang túi và đóng cửa .
Vừa , thấy Tô Uyển đang tức giận. Anh lập tức khẩy.
- Em tự tin thế ? Cứ hễ ai gõ cửa là cho là đàn ông hoang của em ?
Tô Uyển thực sự tức giận!
Cô giận dữ .
- Anh thể ngừng gọi “đàn ông hoang” ? Nghe tệ quá! Tôi hiểu nhà họ Cảnh nuôi dạy một thiếu học như !
Cảnh Thần hề tức giận. Thay đó, nụ của càng sâu hơn.
- Trước khi gặp em, mỗi thấy con gái, đều đỏ mặt.
- Vớ vẩn!
Tô Uyển đáp trả chút do dự!
Anh dám thế!
Biểu cảm của Tô Uyển càng tệ hơn. Những ký ức về quá khứ ùa về như thủy triều.
Lúc đó, Cảnh Thần dễ thương. Sau khi Tô Uyển qua đời, Tô Uyển giống như một con nhím nhỏ, gai cô dựng suốt ngày, sợ rằng lòng tự trọng của sẽ tổn thương nếu cẩn thận.
Những suy nghĩ vụng về của cô thể để lộ ngoài.
So với Cảnh Thần, cô giống như nước đen trong đầm lầy. Cô chỉ hôi hám mà còn xí.
Chính Cảnh Thần ở bên cạnh cô và đổi cô từng chút một. Cũng trong quá trình , cô vô tình nhận rằng đầu tiên cô gặp Cảnh Thần là khi cô mới bước chân gia tộc Cảnh.
Mà chính là trai từ vài năm mà cô thể nào quên…
Sau đó, thái độ của Tô Uyển đối với Cảnh Thần đổi .