Tô Uyển lắp bắp.
- Mở… mở cửa?
Làm cô thể mở cửa chứ!
Tình huống khó xử hết mức thể!
Không cảm giác bắt quả tang. Đó là cảm giác khó xử đến mức cô thể đào một cái hố bằng ngón chân.
Lâm Vũ do dự một lúc, giọng đầy vẻ bối rối.
- Có chuyện gì ? Em mới thức dậy. Chắc em ăn gì. Anh mang bữa sáng cho em.
Tô Uyển từ chối ngay lập tức.
- Không cần . Em tắm rửa xong. Anh cứ ăn .
- Tô Uyển, cảm giác em đang hoảng sợ thế? - Lâm Vũ mím môi, lời dò xét.
Lần , Tô Uyển thực sự thể nghĩ câu trả lời ngay lập tức. Cô dừng , chỉ trong giây lát.
điều là tai họa đối với Lâm Vũ. Trước khi Tô Uyển kịp trả lời, Lâm Vũ hỏi.
- Tối qua ai đến nhà em ? Em thấy gõ cửa ?
Cô trả lời thế nào, nhưng Tô Uyển sẽ giả vờ ngây thơ.
Cô khẽ và cố gắng giữ bình tĩnh.
- Em thấy gõ cửa. Chính mới là làm em sợ khi gọi điện nhiều hôm nay, nên em hiểu những lời khó hiểu đó là gì.
Ánh mắt Lâm Vũ tối và giọng điệu trở nên chắc chắn hơn.
- Tối qua thấy cửa đóng, nhưng thấy ai. Có là Cảnh Thần ? Anh chỉ lo bắt nạt em và xin vì làm em sợ.
“…”
Tô Uyển đỏ mặt những lời của . Lâm Vũ chỉ quan tâm đến cô vì những gì xảy mạng, nên việc lo lắng Cảnh Thần bắt nạt cô là điều dễ hiểu.
Tuy nhiên, những lời Lâm Vũ hỏi như thể đang xen chuyện của cô. Cô thậm chí còn cảm thấy Lâm Vũ đang chất vấn .
Rõ ràng Lâm Vũ tư cách để chỉ trích cô.
Tô Uyển cúi đầu thất vọng, giọng dịu xuống. Cô chậm rãi giải thích.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/chong-cu-them-khat-toi-den-vay-sau-khi-ly-hon/chuong-130-toi-khuyen-anh-nen-dung-lai.html.]
- Cảm ơn quan tâm. Em . Vừa nãy khi thức dậy, em tức giận. Em ý trách .
- Vậy tối qua là , đúng ? Hạ Tĩnh đến. - Lâm Vũ hỏi .
Tô Uyển lập tức cau mày. Cô cảm thấy Lâm Vũ đang cố chấp. Cô đáp một cách khó chịu.
- Người đó là Cảnh Thần. Anh em đùa giỡn với bản mà. Anh thể bắt nạt em. Anh cần lo lắng quá nhiều.
Vừa dứt lời, điện thoại của Tô Uyển giật lấy.
Tô Uyển kêu lên một tiếng ngạc nhiên và đột ngột. Cô thấy Cảnh Thần đang xuống cô từ cao. Anh đang cầm điện thoại của cô trong tay và áp tai. Anh chế giễu cô với một chút thờ ơ, nhưng lời của đầy ẩn ý.
- Anh Lâm, chuyện của vợ việc thể xen . Hãy giữ gìn tay , đừng vươn tay quá xa. Có khi tay chặt đứt mà thậm chí còn cảm thấy đau.
Tim Tô Uyển đập thình thịch. Cô Cảnh Thần hết chuyện và thể đoán phần nào.
Cô bĩu môi, bước tới, nắm lấy cánh tay Cảnh Thần, ngẩng đầu lên và một cách cứng đầu và chán nản.
- Cảnh Thần, đây là chuyện của . Anh quyền can thiệp.
Mặt khác, Lâm Vũ khẩy và một cách thản nhiên.
- Vợ ư? Cô chỉ tồn tại danh nghĩa. Không đáng nhắc đến.
Trong lời của hề chút sợ hãi nào.
Ánh mắt Cảnh Thần tối sầm . Anh lạnh lùng phụ nữ nhỏ bé mặt, ánh mắt đầy lo lắng cho ở đầu dây bên . Cô thậm chí còn với vẻ thù địch.
Ánh mắt đó và lời của Lâm Vũ chắc chắn khiến tức giận.
Cảnh Thần bình tĩnh giơ tay lên, như thể đang tặng cô một món quà. Anh nâng cằm Tô Uyển lên và mỉm .
- Chỉ danh nghĩa thôi ? Khi cô la hét , chỉ thể chịu đựng cái lạnh bên ngoài thôi.
Nghe , Tô Uyển mở to mắt với vẻ tin nổi. Cô hất tay Cảnh Thần và giận dữ .
- Cảnh Thần! Anh đang cái gì ?! Trả điện thoại cho !
Tô Uyển vô cùng lo lắng. Ánh mắt khẩn cấp của cô như biến thành những con d.a.o găm đ.â.m xuyên tim Cảnh Thần, khiến gần như nổi giận.
Ánh mắt của Cảnh Thần lạnh lùng. Tô Uyển cũng ngờ chuyện xảy . Cô nhảy dựng lên chỉ để giật lấy điện thoại.
Cảnh Thần ngăn cô bằng một tay.
Rồi những lời bâng quơ của vang lên.
- Lâm Vũ, nếu chuyện bồ nhí bại lộ, đời , dễ phán xét nhất chắc chắn là phụ nữ. Vì , khuyên nên dừng khi quá xa.