Tô Uyển nghĩ rằng thực sự nhượng bộ và nhận quá xa.
Cô lập tức dựa cửa và ngoài.
Cuối cùng, cô thấy Lâm Vũ đang lo lắng.
Anh đang điện thoại và thỉnh thoảng gõ cửa.
Sao là ?!
Sao Lâm Vũ đến muộn thế ?
Vừa lúc Tô Uyển định mở cửa, đàn ông phía nắm lấy tay cô.
Ngay đó, Tô Uyển cảm thấy phía ép sát cửa. Người đàn ông tiếp tục dùng sức, ép cô chặt hơn cửa.
Tô Uyển kêu lên.
- Cảnh Thần, đang làm gì ?!
Giọng của Cảnh Thần vang lên bên tai cô, trầm thấp và trêu chọc.
- Xong ? Có lẽ Lâm Vũ đến tìm em vì thấy tiếng gõ cửa. Em xem ?
Nói xong, Cảnh Thần buông tay Tô Uyển và để cô mở cửa.
dừng ở đó. Anh cởi bỏ bộ đồ ngủ của Tô Uyển và dễ dàng luồn trong. Anh lao lên chỗ mềm mại đó và vùi đầu cổ Tô Uyển, mút mạnh.
Tô Uyển co rúm . Cô những mở cửa, mà còn sợ cửa sẽ vô tình mở . Cô ấn tay cửa và vùng vẫy dữ dội, thoát khỏi vòng tay của Cảnh Thần.
làm cô thể thoát khỏi một đàn ông?
Tô Uyển nắm chặt cửa và vùng vẫy lùi .
Có ích, nhưng ít. Khi Cảnh Thần buông cô , cô đột nhiên va Cảnh Thần, đang ở phía , và Cảnh Thần đẩy cô ngã!
Tô Uyển đập mạnh cửa.
Cô kìm mà kêu lên đau đớn.
Điều càng khiến Cảnh Thần phấn khích hơn. Ánh mắt như bốc cháy. Nếu bắt tắm để dập tắt ngọn lửa tà ác , sẽ bao giờ chịu làm…
Cảnh Thần cảm thấy tê liệt khi đáp xuống cô, cũng giống như giọng của .
- Uyển Uyển, em nghĩ thấy chúng ?
Tô Uyển đột nhiên nhận điều gì đó và qua lỗ mèo.
Cô bắt gặp ánh mắt dò xét của Lâm Vũ và thậm chí còn gõ cửa nhanh hơn.
Tô Uyển dám chống cự nữa. Cô từ bỏ việc phản kháng và trong tuyệt vọng.
- Anh thể làm ở đây ?
Cô bao giờ tránh né những chuyện như , nhưng mặt quen, đặc biệt là khi cô thể thấy mặt họ qua lỗ mèo, Tô Uyển thể chịu đựng chút nào.
Cô thể chịu đựng !
Cảm giác hổ dâng trào vô hạn trong lòng cô, nước mắt lập tức chảy dài má.
Cảnh Thần xoa mặt cô và hỏi một cách thờ ơ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/chong-cu-them-khat-toi-den-vay-sau-khi-ly-hon/chuong-129-mo-cua.html.]
- Vẫn coi như ép buộc em ?
Tô Uyển nghiến răng và một cách giận dữ.
- Sao ? Dọa dẫm chẳng cũng giống ?
Vừa dứt lời, Tô Uyển mở to mắt. Cô ôm chầm lấy Cảnh Thần và kéo . Sau đó, đẩy mạnh về phía .
Mặc dù Tô Uyển chuẩn sẵn và dùng tay giữ cửa mở, nhưng họ vẫn gây tiếng động.
Tiếng động đó càng rõ rệt hơn trong đêm tĩnh lặng .
Nước mắt tuôn rơi khuôn mặt Tô Uyển. Cô hoảng sợ và bất lực .
- Không, . Tôi làm điều đó một cách tự nguyện…
Chỉ đến lúc đó Cảnh Thần mới dừng . Anh bế Tô Uyển lên và rời khỏi cửa.
Tuy nhiên, cái cuối cùng của cô qua lỗ mắt mèo lạnh lẽo.
Lạnh thấu xương.
Khi Tô Uyển giường, cô nức nở và tóc tai rối bời.
Điều rõ ràng là nọc độc trong mắt Cảnh Thần.
Anh trêu chọc cô nhưng trở nên dịu dàng hơn nhiều. Giọng của trở nên nhẹ nhàng hơn và ánh mắt tràn đầy tình cảm.
- Đừng . Ngoan nào…
Tô Uyển bao giờ nghĩ rằng đêm nay Cảnh Thần vẫn sẽ dịu dàng như .
Tuy nhiên, khi nó đến mức thể kiểm soát nữa, thì nó cũng trở nên vô cùng tàn bạo.
Người mặt cô là yêu của cô. Cộng thêm ham mãnh liệt , Tô Uyển cũng thể cưỡng .
Cuối cùng, cô gục ngã…
…
Khi tỉnh dậy buổi sáng, Tô Uyển vẫn ngủ hẳn thì bật dậy.
Cô đột nhiên sang bên cạnh. Cảnh Thần vẫn .
Lúc , một tiếng gõ cửa quen thuộc vang lên.
Tô Uyển thầm giật . Cô để ý lắm và lập tức lấy điện thoại bàn cạnh giường.
Vô cuộc gọi hiện lên màn hình.
Tất cả đều là của Lâm Vũ.
Thậm chí còn cả của Hạ Tĩnh…
Cô hẹn bệnh viện với Lâm Vũ hôm nay. Cô giờ. Đã giữa trưa !
Tô Uyển thở phào nhẹ nhõm. May mắn , cuộc hẹn buổi sáng!
Cô liếc Cảnh Thần, vẫn còn đang ngủ. Cô nhấc điện thoại lên và phòng tắm để gọi cho Lâm Vũ.
Tuy nhiên, cô ngờ rằng câu đầu tiên Lâm Vũ là…
- Em vẫn còn ở trong căn hộ ? Anh đang ở ngoài cửa. Mở cửa .