Lời của Lâm Vũ khiến Tô Uyển sững sờ.
Cô đương nhiên hiểu ý .
cô hiểu. Cô mắc nợ , nên giả vờ như .
Tuy nhiên, Lâm Vũ cho cô cơ hội. Anh mỉm và nhất quyết xách vali của Tô Uyển nhà. Anh tiếp tục.
- Anh sẽ giúp em bất cứ việc gì, miễn là em yêu cầu.
Sau một lúc im lặng, Lâm Vũ gãi gáy.
- Anh là Cảnh. Một việc dễ như lời , nhưng hứa sẽ cố gắng hết sức.
Tô Uyển c.h.ế.t lặng, tay ôm chặt vali. Tim cô run lên.
Không hiểu , cô cảm thấy đây là một gánh nặng.
Có lẽ hai nên thẳng thắn với thì hơn.
Vì , lời của Tô Uyển chẳng hề tế nhị chút nào.
- Lâm Vũ, mối quan hệ giữa em và là thể. Anh cần đối xử với em như . Em đền đáp thế nào.
Lâm Vũ sững sờ một lúc lạnh lùng.
- Đối xử với em là lựa chọn của . Đừng cảm thấy gánh nặng. Anh hiểu ý em.
…
Đêm đó, Cảnh Thần đến trung tâm phục hồi chức năng nơi Bạch Liên đang điều trị.
Phòng VIP mà sắp xếp cho Bạch Liên ba bữa ăn cân bằng dinh dưỡng mỗi ngày. Cô thứ cần thiết và sẽ đưa đến phòng điều trị một giờ cố định. Sẽ bác sĩ điều trị cho cô một cách bí mật.
Kể từ vụ việc mạng, tình trạng tinh thần của Bạch Liên .
Cảnh Thần sắp xếp cho cô ở đây cả ngày.
Bạch Liên cảm thấy buồn chán và thể ngủ ban đêm. Cảnh Thần còn cách nào khác ngoài việc đến.
Sau đó, Cảnh Thần Bạch Liên, đang mỉm như một đóa hoa, lặng lẽ giường, rõ ràng là đang đợi .
Thấy cô làm ầm ĩ, Cảnh Thần thở phào nhẹ nhõm.
- Anh sẽ ở bên em cho đến khi em ngủ . Ngủ .
Bạch Liên bĩu môi tỏ vẻ hài lòng và khẽ lẩm bẩm.
- Anh định rời khi em ngủ ?
Sự chắc chắn trong lời của cô chứa đầy sự mong đợi.
Không là Cảnh Thần nhận , nhưng khi nghĩ đến khuôn mặt của Tô Uyển, lùi bước.
Nhìn Bạch Liên, bình tĩnh .
- Ừ, về ngủ. Ở đây thoải mái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/chong-cu-them-khat-toi-den-vay-sau-khi-ly-hon/chuong-125-bach-lien-tai-trung-tam-phuc-hoi-chuc-nang.html.]
- Em giúp thu dọn đồ đạc . Rất thoải mái. Anh thể ở bên em ? Chứng mất ngủ của em thực sự nghiêm trọng. - Ánh mắt cầu khẩn của Bạch Liên hướng về phía Cảnh Thần. Cô thấy Cảnh Thần thờ ơ.
Bạch Liên khá thất vọng.
Cảnh Thần tiến gần, đỡ lấy vai cô. Sau đó, đắp chăn cho cô, tắt đèn sáng và bật đèn ngủ. Dưới ánh đèn vàng mờ ảo, đôi mắt của Bạch Liên hề buồn ngủ.
Vừa định gì thì Lâm Tú bước .
Cô quần áo xong. Thấy Cảnh Thần, cô cầm một cốc nước và đưa cho bằng cả hai tay.
- Anh Cảnh, nước ấm. Uống khi còn nóng nhé.
- Vâng, cảm ơn cô.
Cảnh Thần cầm lấy và đặt xuống.
Thay đó, ánh mắt nghi ngờ của hướng về phía Lâm Tú.
- Tối nay cô ? Cô sẽ ở đây chăm sóc Bạch Liên mà?
Lâm Tú tỏ vẻ lo lắng khi . Cô liếc Bạch Liên cúi đầu gì.
Bạch Liên mỉm .
- Ở đây chỉ một phòng khách thôi. Em bảo cô dọn dẹp cho ở nên cô về.
Cảnh Thần hiểu . Anh liếc quần áo của Lâm Tú và bình tĩnh .
- Thay đồ . Cô ở đây chăm sóc Bạch Liên sẽ tiện hơn. Tôi nhiều việc làm, chắc chắn thể chu đáo như cô .
Lâm Tú xua tay và nhanh.
- Anh Cảnh, cần . Tôi mang theo đồ dùng cá nhân nào cả. Tối nay sẽ bác sĩ chăm sóc cô Bạch.
Bạch Liên thở dài chậm rãi và mỉm hiệu cho Lâm Tú rời .
Sau đó, cô dậy, cầm cốc bàn cạnh giường và đưa cho Cảnh Thần. Sau khi Lâm Tú , cô giải thích.
- Ban ngày cô mệt và túc trực bên cạnh em từng phút. Nếu ban đêm cô ngủ ngon, em e rằng cô chịu .
Cảnh Thần cầm lấy cốc và nhấp một ngụm, quên mất chuyện đó.
- Em nên với sớm hơn. Tối mai, sẽ sắp xếp chăm sóc em.
Bạch Liên trông hề hào hứng. Cô chỉ gượng gạo.
- Em cần ai chăm sóc em ban đêm. Chỉ cần ở đây, em chắc chắn sẽ ngủ . Chúng ngủ chung ở đây ?
Cảnh Thần từ chối ngay lập tức.
- Anh bận suốt ngày mà.
- Khi nào rảnh thì thỉnh thoảng đến ngủ chung cũng đấy. - Bạch Liên ngừng nghỉ. Trên mặt cô hề dấu hiệu tức giận. Ngược , cô còn tỏ mong chờ.
Cảnh Thần thể rời mắt khỏi ánh của cô. Anh cúi đầu và uống thêm một ngụm nước. Anh uống nhiều.
Anh cảm thấy vị nước lạ.