Những lời lẽ tự phụ của Hạ Tĩnh khiến Chu Lâm nên lời.
Chu Lâm vẫn hề nao núng.
- Đừng linh tinh nữa. Em đang ở ? Nhà ?
- Không! Anh định quan tâm đến chuyện của bạn , Tô Uyển ? Nếu quan tâm thì cứ coi như từng đến đây. - Hạ Tĩnh nghiến răng giận dữ . Nghĩ đến thái độ kiêu ngạo của phụ nữ lúc nãy, Hạ Tĩnh càng tức giận hơn.
Người đàn ông mà cô thích vẫn dối trá như . Chẳng đang biến cô thành kẻ cắm sừng ?
Làm Hạ Tĩnh thể chịu đựng chuyện ?!
Chu Lâm liếc biểu cảm của cô, do dự một lúc mới nhượng bộ.
- Chuyện gì ?
- Là chuyện mạng. Anh là thái tử. Sao gì?
Khóe miệng Chu Lâm giật giật, nhưng vẫn tiếp tục.
- Tô Uyển? Bạch Liên? Cảnh Thần?
- Vâng!
Chu Lâm thành thật .
- Anh quan tâm. Cứ để họ tự giải quyết chuyện của Cảnh Thần .
Hạ Tĩnh nên lời.
- Bạn của sẽ chịu khổ. Nếu , tại nghĩ tìm ?
- Chúng sẽ bàn chuyện khác. Nhà em? Nhà ? - Chu Lâm mím môi và chuyển chủ đề.
Hạ Tĩnh im lặng.
Dường như chuyện sẽ kết thúc nếu Chu Lâm đồng ý.
Sau khi đợi một hai phút, Chu Lâm khởi động xe.
Điểm đến là nhà Chu Lâm.
Dù Hạ Tĩnh làm gì trong xe, Chu Lâm cũng phản ứng.
Khi họ đến nơi.
Chu Lâm mở cửa ghế phụ. Hạ Tĩnh ý định xuống xe. Cô trừng mắt Chu Lâm với ánh mắt đầy giận dữ.
Hai chằm chằm vài giây.
Chu Lâm vẫn là nhượng bộ.
- Em nhận ? Đây là khu dân cư nơi Tô Uyển và Cảnh Thần sống. Xuống xe . Em thể gọi bạn của em đến, nhưng để cô ở .
- Vâng!
Hạ Tĩnh lập tức phấn chấn và xuống xe.
Cô khá hợp tác suốt cả quãng đường.
Tuy nhiên, lâu khi trở về, Chu Lâm thói quen tắm rửa khi về đến nhà.
Anh tắm xong thì thấy Tô Uyển…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/chong-cu-them-khat-toi-den-vay-sau-khi-ly-hon/chuong-121-cho-em.html.]
Khi thấy , Hạ Tĩnh mỉm với và bình tĩnh .
- À, Cảnh Thần sẽ về tối nay. Em sẽ ở với Tô Uyển. Em sẽ mặt ở đây tối nay.
Nói xong, cô tiến gần và thấy Chu Lâm đang mặc áo ngủ. Cô lấy một chiếc áo khoác và đưa cho Chu Lâm với nụ .
- Áo ngủ lịch sự. Mặc áo khoác . Uyển Uyển và em chuyện với .
Gân trán Chu Lâm nổi lên. Anh liếc Tô Uyển, hề nể mặt Hạ Tĩnh.
- Đưa cô ngoài.
Biểu cảm của Hạ Tĩnh biến sắc.
Trông khó coi.
Tô Uyển để ý tình hình, và cô hổ khi thấy Chu Lâm bước trong bộ đồ ngủ.
Nghe , cô lập tức dậy, vẫy điện thoại và nhẹ nhàng .
- Hạ Hạ, Cảnh Thần liên lạc với tớ. Anh chuyện với tớ tối nay. Chúng chuyện ngày khác nhé.
Nói xong, cô định rời .
Hạ Tĩnh vội vàng đuổi theo, nhưng trong lòng nghiến răng tức giận với Chu Lâm.
- Uyển Uyển! Tối nay tớ sẽ ở bên cạnh . Nếu chuyện với Cảnh Thần về chuyện , tớ ở bên cạnh . – Hạ Tĩnh ý định đổi quyết định. Lời của cô kiên quyết.
Tô Uyển .
- Không . Sớm muộn gì cũng sẽ đến tìm tớ thôi. Đừng lo.
- Làm tớ thể yên tâm ? Cậu lúc đó Cảnh Thần trông như thế nào. Tớ sợ c.h.ế.t khiếp. Ngay cả Chu Lâm khi tức giận cũng đáng sợ đến thế! Anh chắc chắn sẽ bắt nạt . Cậu chắc chắn về phía .
Hạ Tĩnh hề nhượng bộ.
Tô Uyển cũng cảm động. Cô thực sự nhớ chuyện xảy đêm đó.
Cô chuyện của ảnh hưởng đến Hạ Tĩnh.
- Mối quan hệ của với đàn ông nãy đó là gì? - Tô Uyển tò mò hỏi.
Hạ Tĩnh mím môi.
- Tớ nghĩ rằng nó thể phát triển thành một mối quan hệ, nhưng bây giờ vẻ như là . Cậu thấy thái độ của đối với tớ đấy.
- Hạ Hạ, tớ cần ai giúp đỡ chuyện của . Cậu cần tìm . Đừng tự làm khổ . Cảm giác chút nào. - Tô Uyển chân thành.
Hai họ bước chậm rãi, hề rằng một đàn ông mặc áo choàng ngủ và áo khoác đang lặng lẽ theo dõi họ.
Điều thực sự khiến họ dừng là Cảnh Thần, đang dựa cửa.
Anh họ bao lâu, nhưng khi thấy Tô Uyển, nhúc nhích.
Hạ Tĩnh liếc Tô Uyển, nhưng cô ôm chặt lấy cánh tay Tô Uyển và kéo cô gần.
- Đừng nản lòng! Tớ ở đây! - Cô nhỏ.
Tô Uyển khẽ và vỗ nhẹ tay Hạ Tĩnh khi bước tới.
Thấy Cảnh Thần, Tô Uyển thẳng và .
- Sao trong?
- Đang đợi em.