theo Tô Uyển, là cô nấu ăn, mà là thể thế Bạch Liên.
Tô Uyển làm ầm ĩ và tiếp tục ăn một cách ngoan ngoãn.
Từ khi tự lo việc ăn uống của , Tô Uyển đặc biệt cẩn thận vì con.
hôm nay Cảnh Thần đến, nên một món ăn cay chuẩn riêng cho Cảnh Thần. Tô Uyển đụng đến nó.
Cô nghĩ nhiều về điều đó.
Cảnh Thần vẫn để ý. Anh cầm một miếng thịt lên và hỏi.
- Chỉ vì cắt thịt trông ngon mà em ăn ? Em thích đồ ăn cay nhất ?
Tô Uyển cầm thức ăn lên và giải thích.
- Cổ họng khỏe. Tôi ăn đồ cay.
…
Khi Cảnh Thần đến công ty, bàn làm việc và cảm thấy điều gì đó .
Anh cầm lấy một cuốn sổ đen và mở xem nội dung. Nó gần như đầy ắp những hoạt động hàng ngày của Tô Uyển, cô , làm gì, vân vân.
Cảnh Thần nhớ rằng để nó mở, nhưng giờ thì nó đóng .
Anh lập tức gọi thư ký .
Thư ký trưởng Vương Phi vội vàng chạy đến, nghĩ rằng đó là một việc khẩn cấp. Đã lâu Chủ tịch Cảnh chuyện với họ bằng giọng điệu nghiêm túc như .
Vương Phi gõ cửa và bước .
- Chủ tịch Cảnh, chuyện gì ?
- Hôm nay ai đến văn phòng ?
Vương Phi trả lời nhanh chóng.
- Chủ tịch Lý từ phòng marketing, cô Bạch, và thư ký dọn dẹp cho . Cô mới đến. Tên cô là Lý Yên.
- Cô Bạch?
Bạch Liên?
Cảnh Thần bật điện thoại lên và xem tin nhắn. Quả thật một tin nhắn từ Bạch Liên, nhưng nhận đó là WeChat cá nhân của .
- Cô lục soát bàn làm việc của ?
Vương Phi thành thật .
- Không, nhưng trong thời gian đó, rót cho cô Bạch một tách . Mất ba phút. Ngoài , cô Bạch đợi xe lăn nửa tiếng đồng hồ. Trong thời gian đó, ở bên cạnh cô Bạch. Sau đó, cô rời .
- Được , . Từ giờ trở , phép động bất cứ thứ gì bàn trong văn phòng . - Cảnh Thần mím môi và đặt cuốn sách ngăn kéo.
- Vâng, Chủ tịch Cảnh. Anh mất tài liệu nào ? Tôi thể hỏi Lý Yên. - Vương Phi .
- Không cần. Không gì quan trọng cả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/chong-cu-them-khat-toi-den-vay-sau-khi-ly-hon/chuong-112-co-suy-nghi-qua-nhieu.html.]
Sau khi Vương Phi rời , Cảnh Thần nhanh chóng chuyển sang chế độ làm việc và để tâm đến những gì xảy .
Ba phút. Bạch Liên lẽ thời gian để thấy.
Nghĩ đến điều , Cảnh Thần sững sờ trong giây lát.
Tại nghĩ như ?
Anh đang lo lắng về điều gì đó.
Lo sợ Bạch Liên sẽ làm gì đó với Tô Uyển…
Mặc dù Cảnh Thần đang làm việc, nhưng hiệu quả lắm. Khi xong việc, là 6 giờ 30 chiều.
Anh cầm điện thoại lên và nhắn tin cho Tô Uyển.
Cảnh Thần: [Em ăn ?]
Lúc , Tô Uyển ợ và sững sờ cầm điện thoại.
Tô Uyển: [Rồi.]
Cảnh Thần: [Ừ.]
Ừ? Tô Uyển chớp mắt. Anh vẻ thất vọng.
Vừa lúc cô đang phân vân nên hỏi đợi cô ăn tối trong tương lai , gửi một bức ảnh. Giọng điệu của tế nhị và thất vọng.
Đó là kiểu giọng điệu của thất vọng vì trò đùa của họ thành công.
Cảnh Thần: [Thật đáng tiếc. Nếu , dẫn em đến đây ăn . Ngon lắm.]
Tô Uyển: […]
Cảnh Thần chụp ảnh lối của một nhà hàng. Rõ ràng là đến nhà hàng mới nhắn tin cho cô. Anh ý định ăn tối với cô. Tô Uyển suy nghĩ quá nhiều.
Cô hề rằng đây là bức ảnh mà Cảnh Thần chụp đó.
Tô Uyển cất điện thoại và cho bát đĩa máy rửa bát. Sau đó, cô dọn bàn ăn và tất cả dụng cụ nhà bếp. Chỉ đó cô mới rửa tay và đồ thể thao khi rời nhà.
Cô thường dạo mỗi tối.
Gần biệt thự một công viên nổi tiếng. Nơi đây nhộn nhịp mỗi tối và nhiều .
Tô Uyển thích tận hưởng khí ở đây.
Cô bước chậm rãi với tâm trạng . Từ khi Tô Uyển đến đây, cô thích xung quanh. Không vì cô tham gia cuộc vui, mà vì cô những khác. Có những nụ và tiếng , ngay cả khi đó là những lời than phiền và lo lắng.
Tô Uyển thể cảm nhận niềm hạnh phúc.
Khi cô bộ, cô cảm thấy rằng nơi xa còn nhộn nhịp hơn nữa. Cũng bàn tán xôn xao.
Tô Uyển suy nghĩ một lúc vẫn tiếp tục theo hướng ban đầu.
Khi cô đang , một nhóm cầm máy ảnh lao về phía cô với tốc độ nhanh.
Ngay cả những đang thong thả dạo bước ở đây cũng thu hút. Khuôn mặt ai nấy đều đầy vẻ tò mò, cho rằng đó là một nhân vật quan trọng nào đó.