Tô Uyển thẳng thừng .
- Tôi nghĩ mới là vui. Tôi chẳng cảm thấy vui vẻ gì cả.
- Em đang cố giả vờ đấy. Chắc em vui lắm.
Cảnh Thần cứng đầu. Tay ngừng cử động, như thể đang thi thái rau, cố gắng thái cho hơn.
trong mắt Tô Uyển, chuyện chẳng là gì cả.
Tô Uyển với tay về phía Cảnh Thần và .
- Đưa d.a.o cho . Đừng vùng vẫy nữa. Có những việc cần năng khiếu. Không năng khiếu nấu nướng cũng chẳng gì đáng hổ.
Thấy Cảnh Thần dừng việc đang làm, Tô Uyển lập tức lấy d.a.o từ tay và an ủi.
- Đi lau bàn . Lát nữa thể ăn. Nếu , dọn dẹp.
- Lần em lau bàn ? - Cảnh Thần tự động bỏ qua nửa đầu và tập trung nửa , vẻ mặt tin nổi.
Tô Uyển bất lực giải thích.
- Không là lau. Lần bận quá nên quên mất. Đi nhanh lên. Tôi cũng mới nhận thôi.
- Em nhất định sẽ hối hận vì mất . Nấu ăn một chán lắm. Có cùng nấu hơn ?
Cảnh Thần lầm bầm bỏ .
Cô trông vẻ chán nản.
điều ảnh hưởng đến tâm trạng của Cảnh Thần. Dù thì cũng rõ nấu ăn giỏi đến mức nào.
Và vì điều , cảm xúc của Tô Uyển lập tức d.a.o động.
Nấu ăn một chán thật. Trước đây khi tự nấu ăn, cô nghĩ . Khi nấu ăn cùng Cảnh Thần nãy, dù nhiều chuyện vui xảy trong quá trình, Tô Uyển vẫn hề phản kháng.
Cô thậm chí còn cảm thấy vui.
Trong cuộc sống hôn nhân, nếu nấu ăn là niềm vui của hai chứ gánh nặng của một , thì đây chắc chắn là điều mà cặp đôi đều mong ước và mong chờ.
Tô Uyển cũng ngoại lệ.
Cô tương lai sẽ trở thành như thế nào, nhưng hiện tại, cô hài lòng.
Tô Uyển vẫn còn ngơ ngác Cảnh Thần lau bàn cẩn thận.
Cảnh Thần bao giờ làm việc từ nhỏ. Ngay cả quần áo của cũng do giúp việc ở nhà chăm sóc.
Tô Uyển cầm một đĩa bát đĩa và đặt lên bàn một cách nghiêm túc. Cô mỉm với Cảnh Thần và .
- Đi nào. Làm việc gì giỏi . Ra cùng dọn bát đĩa nào.
- Vâng, em yêu. - Cảnh Thần đồng ý chút do dự với nụ môi.
Tô Uyển thấy với tay nhặt đáy đĩa lên. Anh buông chút nào. Thay đó, cô kiên nhẫn chỉ cho .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/chong-cu-them-khat-toi-den-vay-sau-khi-ly-hon/chuong-111-khong-noi-ve-chuyen-khong-vui.html.]
- Dưới đáy đĩa gờ. Cầm sẽ bỏng tay .
Cảnh Thần làm theo lời cô và thở dài.
- May mà em. Nếu , chuẩn tinh thần bỏng tay khi mang nó .
Tô Uyển hừ một tiếng. Tuy nhiên, khi thấy bóng lưng Cảnh Thần cẩn thận mang bát canh , một chút bối rối thoáng hiện trong mắt cô.
Ngay cả khi Cảnh Thần bây giờ như thế , thì tương lai của họ sẽ ?
Tô Uyển chắc chắn.
Tô Uyển thở dài chậm rãi và bước ngoài với bát canh cuối cùng.
Tổng cộng ba món ăn và một bát canh. Nhiều hơn hai món so với những bữa tối Tô Uyển thường chuẩn . Cô thậm chí còn nấu hai phần cơm.
Cảnh Thần dùng đũa gắp một miếng thức ăn và ăn. Anh nhai chậm rãi và thưởng thức cẩn thận.
Tô Uyển lo lắng thái độ của .
Cô đầy háo hức và hỏi.
- Anh thấy thế nào?
- Anh thấy ngon. Từ giờ trở em sẽ nấu ăn cho mỗi ngày chứ? - Cảnh Thần đột nhiên hỏi với vẻ thích thú, mắt sáng lên.
Tô Uyển hiểu ý .
Tô Uyển nhướng mày và .
- Nếu phụ nữ khác, tại ? Chỉ cần ăn, sẽ làm cho .
Cảnh Thần mím môi và .
- Nếu đàn ông thích em làm phiền em, sẽ vui.
“…”
Tô Uyển gì.
Cả hai im lặng.
Họ giải thích cho nhiều , nhưng vấn đề vẫn thể giải thích .
Đó là vì sự tin tưởng giữa họ sụp đổ.
Sao Tô Uyển nhận điều ? Cô ăn chậm rãi và rõ ràng còn hứng thú như .
Nụ biến mất khỏi khuôn mặt cô.
Cảnh Thần thực sự nghĩ rằng món ăn ngon. Anh ngờ Tô Uyển tài nấu nướng như . Anh thích.
bây giờ, bất cứ thứ gì ăn đều trở nên vô vị.
Cuối cùng, là lên tiếng .
- Anh nỡ để em nấu ăn mỗi ngày. Được , chúng đừng về những chuyện vui đó nữa.