Cảnh Thần thực sự đặt cô bên vệ đường.
Khi Tô Uyển vững mặt đất, cô ngơ ngác.
vẻ mặt lạnh lùng của Cảnh Thần cho Tô Uyển rằng đùa.
Tô Uyển đó một lúc khi cảm thấy chán.
Cô định bỏ thì Cảnh Thần nắm lấy tay cô.
- Sao em đợi nữa? Em thấy ?
Nói xong, Cảnh Thần giật lấy điện thoại của cô.
Lúc , Tô Uyển mới nhận rằng Cảnh Thần thực sự nghĩ như .
Cuối cùng, Tô Uyển khổ.
- Cảnh Thần, thật thú vị. Chẳng ai đến đón cả, ? Nếu đợi thì đợi . Tôi tự . Trả điện thoại cho .
Tô Uyển đưa tay . Cô nghĩ rằng Cảnh Thần chỉ đang đùa hoặc thử cô. Sau khi cô phủ nhận, hóa chỉ đang đùa để làm dịu bầu khí giữa hai .
Cô ngờ đàn ông mặt làm như từ đầu đến cuối!
Anh nghiêm túc.
Tô Uyển nghiến răng. Thấy ý định đưa điện thoại cho , cô lập tức giật lấy.
Cảnh Thần nắm chặt điện thoại trong tay, vẻ mặt hung dữ.
- Em vẫn liên lạc với ? Em sẽ liên lạc với của em khi , ? Để đoán xem, ngần thời gian, liệu vẫn là Lâm Vũ đó ?
Tô Uyển thể chịu đựng lời lẽ sỉ nhục của Cảnh Thần nữa.
Cô tức giận ngẩng đầu lên, trừng mắt . Cô siết chặt nắm đấm, vứt điện thoại xuống. Cô bỏ . Vừa xong, nước mắt cô tuôn rơi kiểm soát.
Nỗi uất ức của cô nguôi ngoai, nhưng nó vẫn biến mất.
Tô Uyển thể kìm nén cảm xúc của thêm nữa.
Mặt Cảnh Thần cũng tối sầm . Người phụ nữ thực sự còn quan tâm đến nữa. Cô thậm chí tiếp tục làm phiền .
Trong thời gian , bận rộn với công việc của riêng . Thực tế, theo dõi động tĩnh của Tô Uyển mỗi ngày.
Anh chỉ chờ một ngày nào đó tìm thấy bằng chứng và lập tức đập mặt phụ nữ !
Ai cho phép cô ngoan cố như ?
phát hiện gì. Ngoài cuộc sống của riêng , cô từng đến nhà ông bà. Cảnh Thần cũng nghi ngờ rằng họ đang liên lạc trực tuyến.
Anh điện thoại trong tay và thấy Tô Uyển kiên quyết rời . Anh vẫn đuổi theo cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/chong-cu-them-khat-toi-den-vay-sau-khi-ly-hon/chuong-108-co-khoc.html.]
Nếu thực sự làm điều gì sai trái với cô… Cảnh Thần phủ nhận ngay khi ý nghĩ xuất hiện.
Anh thể rõ hơn về cách Lâm Vũ Tô Uyển. Biểu cảm của Lâm Vũ mặt cũng rõ ràng. Tô Uyển hề phủ nhận ngay lập tức mà còn chiều theo. Nếu giữa họ gì.
Điều đó thật kỳ lạ.
Cảnh Thần đuổi theo cô và nắm lấy tay cô. Anh định tra hỏi Tô Uyển với vẻ mặt đáng sợ thì thấy nước mắt cô và dừng .
- Sao em ? Anh làm gì quá đáng ?
Nước mắt chảy dài khuôn mặt Tô Uyển. Nghe , cô cúi đầu và gì.
Cô gì.
Tại cô ?
Tô Uyển thấy câu thật nực .
Tuy nhiên, Cảnh Thần trông như sắp tra hỏi cô. Anh nắm chặt Tô Uyển hơn nữa và vẻ mặt thiếu kiên nhẫn.
- Em ấm ức chuyện gì? Em tin những gì . Anh nghi ngờ em sai ?
Tô Uyển mím môi và gì. Cô thậm chí buồn nhúc nhích.
Cảnh Thần, mặt khác, mất kiên nhẫn. Anh bắt đầu khó chịu ngay khi thấy nước mắt của Tô Uyển. Trước đây, hiếm khi để Tô Uyển . Cho dù cô buồn, Cảnh Thần cũng thể dễ dàng xử lý. Họ sẽ bao giờ rơi tình trạng .
Cảm giác bất lực khiến cảm thấy thể làm gì cứ thế lan rộng vô hạn trong lòng.
Cảnh Thần đặt điện thoại tay Tô Uyển và bế cô như một nàng công chúa. Giọng dịu dàng hơn nhiều, nhưng sự bất lực trong đó càng rõ ràng hơn.
- Về nhà .
“…”
Trên đường , Cảnh Thần cố gắng chuyện với Tô Uyển.
Tô Uyển nhắm mắt và phớt lờ .
Cảnh Thần ngừng chuyện phiếm và thẳng thừng .
- Anh em đang giả vờ ngủ. Vì em nghĩ sai, em cho ?
“…”
Tô Uyển bật . Cô hiểu tại Cảnh Thần hỏi một câu hỏi ngớ ngẩn như .
Cô thậm chí buồn đáp trả.
Cảnh Thần về phía và tiếp tục.
- Tô Uyển, em bao giờ nghĩ rằng những gì em làm khiến cảm thấy tồi tệ ? Em định dùng chuyện để dạy cho một bài học, ? Vì Bạch Liên ?
Cảnh Thần thể nghĩ lý do nào khác. Rốt cuộc, Tô Uyển dạo gần đây tìm Lâm Vũ gặp .