Chồng Cũ Thèm Khát Tôi Đến Vậy Sau Khi Ly Hôn - Chương 107: Tự Làm Mình Xấu Hổ

Cập nhật lúc: 2026-02-26 05:38:05
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cảnh Thiệu nhún vai.

- Có đồ ở ghế . Tôi chỉ thể mang theo một thôi.

“…”

Sao Tần Lan hiểu ý Cảnh Thiệu chứ?

chuyện nhiều như , Tần Lan cũng hổ nằng nặc đòi hỏi nữa.

Tuy nhiên, khi bà rời , bà lập tức với giọng điệu thiện.

- Đây là lúc tự quyết định ? Nếu hiểu tình hình của họ thì đừng xen ! Tôi thực sự xé mồm ! Thật phiền phức.

Nghe , Cảnh Thiệu vẻ quan tâm.

- Cô chỉ là phiền phức thôi. Sao cô làm ầm ĩ thế? Cảnh Thần là con trai cô. Sao cô bắt nạt phụ nữ?

- Tôi nghĩ là nó sẽ bắt nạt!

Giọng điệu của Tần Lan vô cùng bất mãn, vẻ mặt cũng . Rõ ràng là bà khỏi phòng bệnh của ông nội với tâm trạng .

Tình trạng của Cảnh Hải định và tiếp tục . Đây coi là tin .

Nếu , nếu tình trạng tiếp tục , Cảnh Hải chỉ còn một cách duy nhất.

Tần Lan thấy điều đó.

- Đừng nghĩ nhiều quá. Tôi nghĩ Cảnh Thần trông tình cảm với Uyển Uyển. Tính cách của Cảnh Thần giống như cô . - Cảnh Thiệu mỉm và kiên nhẫn giải thích ý kiến ​​của cho Tần Lan.

Tuy nhiên, Tần Lan hề . Bà chỉ một cách bất hạnh.

- Anh chẳng gì cả! Rồi một ngày nào đó, khi hiểu những gì nó làm, sẽ hiểu .

Cảnh Thiệu hổ. Sau một lúc, ông bất lực .

- Cô bản chất của sự việc chứ bề ngoài.

Đáp , Tần Lan đảo mắt và hừ lạnh.

Sau khi họ rời , Tô Uyển lập tức dậy và đến phòng bệnh của ông nội. Cô ông nội từ xa và định rời .

Vừa rời khỏi phòng bệnh, cô mới nhận Cảnh Thần vẫn .

Thành thật mà , lúc đó Tô Uyển phân vân.

trong một lúc vì về cùng Cảnh Thần.

Sau khi cô , Cảnh Thần dậy và bình tĩnh .

- Đi thôi. Anh sẽ đưa em về.

Tô Uyển im lặng một lúc từ chối.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/chong-cu-them-khat-toi-den-vay-sau-khi-ly-hon/chuong-107-tu-lam-minh-xau-ho.html.]

- Anh cứ làm việc của . Tôi về . Tôi việc.

Cô cũng lo lắng. Chỉ cần ở một với Cảnh Thần, nếu hai chuyện thì sẽ khó xử. Nếu chuyện, họ sẽ cãi . Tô Uyển cảm thấy thoải mái hơn khi lâu gặp .

Cô cảm thấy một thế giới Bạch Liên và Cảnh Thần cũng khá .

- Vậy em ? - Cảnh Thần hỏi.

- Anh cần lo lắng. Cứ lo việc của .

- Giờ bận. Anh sẽ đưa em đến nơi em đến. - Thấy Tô Uyển ý định bước tới, Cảnh Thần tiến gần, nắm lấy tay cô và định kéo cô .

Tô Uyển cau mày và lập tức vùng vẫy thoát .

- Thật sự cần thiết.

- Anh thể cãi lời . Anh đưa em đến đó. Đi thôi. - Cảnh Thần dứt khoát với vẻ mặt tối sầm. Khi kéo Tô Uyển, dùng nhiều sức.

Khi Tô Uyển vùng vẫy nữa, cô thể nhúc nhích .

c.h.ế.t lặng tại chỗ trong sự bực bội, rời .

Tô Uyển thể nào oán hận. Cô oán hận quá nhiều!

Cảnh Thần hề quan tâm đến cô trong suốt thời gian dài như . Tại thể làm bất cứ điều gì ?

Sự phản kháng của Tô Uyển là từng . Trước đây, chỉ cần Cảnh Thần khăng khăng, Tô Uyển sẽ nhượng bộ và tiếp tục như .

Bây giờ chuyện khác. Tâm trạng kìm nén của Cảnh Thần trong thời gian dâng trào, cảm thấy vô cùng bực bội.

Khi Cảnh Thần lên tiếng, giọng điệu của kiên quyết.

- Tô Uyển! Em từ chối vì lát nữa khác đến đón em ?

Nghe , mắt Tô Uyển mở to, cảm thấy thật nực . Môi cô run rẩy, nghiến răng ken két.

- Phải! Là một đàn ông! Lát nữa, việc gì làm đúng ? Vậy thì đợi ở đây với !

Sau khi Tô Uyển xong, cô vùng vẫy thoát khỏi tay Cảnh Thần như một điên.

Nhìn thấy vẻ mặt đau đớn của cô, chủ yếu là vì cổ tay cô đỏ ửng vì nắm chặt, Cảnh Thần cau mày và buông cô .

Trong nháy mắt, bế cô lên và bước ngoài, mặc kệ sự giãy giụa của Tô Uyển.

Anh hề khách sáo.

- Được , chúng ven đường. Anh sẽ đợi với em.

“…”

Tô Uyển gần như kiệt sức. Sau khi vùng vẫy lâu như , nỗ lực đều vô ích.

Cuối cùng, cô vẫn Cảnh Thần bế khỏi bệnh viện. Trên đường , nhiều họ vì sự giãy giụa của cô, khiến Tô Uyển cảm thấy hổ.

Mắt cô đỏ hoe. Để thu hút quá nhiều sự chú ý, cô đành bỏ cuộc và thậm chí vùi đầu vòng tay của Cảnh Thần để che giấu.

Cứ để tự làm hổ!

Loading...