Tô Uyển chủ động tránh mặt, để ý can thiệp chuyện liên quan đến Cảnh Thần.
Cô thậm chí còn quan tâm đến Bạch Liên.
Cô vẫn sống cuộc sống của . Tuần cô sẽ khám thai, và sắp tròn ba tháng .
Tô Uyển càng lo lắng hơn về con . Bình thường khi tự nấu ăn, cô sẽ dành nhiều thời gian mới ăn một cách ngon lành.
Kể từ đêm hôm đó, Cảnh Thần về nhà ngày càng ít .
Tô Uyển cố gắng để ý.
Cô càng tập trung hơn ông nội.
Tuy nhiên, hôm nay một ngờ tới xuất hiện. Đó là Cảnh Thiệu.
Vừa thấy ông xuất hiện, Tô Uyển ông một cách cảnh giác.
Cảnh Thiệu thể nhận Tô Uyển đang lo lắng ngay từ cái đầu tiên. Ông mỉm và .
- Con là con gái nhà họ Cảnh nhận nuôi, đúng ? Giờ con là vợ của Cảnh Thần .
Tô Uyển gật đầu, ánh mắt vẫn tỉnh táo.
Ông nội mới tỉnh dậy đêm qua, lâu . Khi cuối cùng ông tỉnh hẳn thì Cảnh Thiệu đến.
Tô Uyển khó mà nghĩ nhiều về chuyện đó.
Cô lấy hết can đảm hỏi.
- Chú ơi, chú đến đây làm gì?
Nghe , Cảnh Thiệu nhịn . Tuy nhiên, khuôn mặt ông vẫn hiện lên một chút buồn.
- Sao con vẫn gọi là chú? Cho dù kết hôn thì con vẫn nên gọi là bố. Ta ly dị với Tần Lan mà.
“…”
Tô Uyển nghĩ thầm, thật sự ngờ hai vẫn còn là vợ chồng.
Những sẽ nghĩ rằng Tần Lan là con của ông nội Cảnh.
Có lẽ là do biểu cảm của Tô Uyển tố cáo cô, hoặc cũng thể là do Cảnh Thiệu quá tinh ý. Ánh mắt thấu hiểu của ông đặc biệt giống với Cảnh Thần.
Ngay lúc Tô Uyển đang lúng túng, Cảnh Thiệu .
- Giữa chúng hiểu lầm, nhưng giải thích thì rắc rối, dẫn đến tình huống hiện tại. Dạo bố rảnh rỗi. Hôm nay, bố đến tìm ông để làm ông vui lòng.
Tô Uyển thấy thái độ của Cảnh Thiệu luôn và những gì ông cũng bình thường, cô khỏi cảm thấy nhẹ nhõm và tò mò hỏi.
- Ông nội chú làm gì?
- Ông bố về nhà họ Cảnh và ở với Tần Lan.
Tô Uyển gãi đầu, khó hiểu.
Cảnh Thiệu và .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/chong-cu-them-khat-toi-den-vay-sau-khi-ly-hon/chuong-105-anh-ta-co-tinh-lam-vay.html.]
- Bố sống với bà nhiều năm . Bố quan tâm, nhưng bà .
“…”
Cảnh Thiệu chắc hẳn làm điều gì đó thể tha thứ khiến cô . Tô Uyển tiếp. Cô chỉ .
- Vậy thì quả thật ông nội vui khi .
- , ông cũng già . Cũng vì ông nội của con mà Tần Lan mới lùi bước. Nếu thì bố thể . - Khi Cảnh Thiệu điều , trông ông thoải mái và vẻ tâm trạng .
Chuyện dường như quá khó để ông chấp nhận.
Tô Uyển hiểu rằng Tần Lan . Mặc dù cô lý do chính xác, nhưng cô quá ngại ngùng để hỏi.
Cô gì để với Cảnh Thiệu.
Hai im lặng một lúc, và Tô Uyển càng ngày càng cảm thấy khó chịu.
Cô đồng hồ và hy vọng Tần Lan sẽ sớm đến để cô thể thăm ông nội.
Tô Uyển bắt đầu cạy ngón tay.
Cảnh Thiệu đột nhiên một cách hào hứng.
- Sao con gọi là bố?
- Hả? - Tô Uyển phản ứng ngay lập tức. Cô ngơ ngác một lúc khi mặt đỏ bừng.
Cô bao giờ gọi Cảnh Thiệu là “bố”.
Tuy nhiên, dù thế nào nữa, cô cũng cảm thấy ít nhiều hổ.
Cảnh Thiệu giải thích, lời của ông chứa đầy sự cám dỗ.
- Bố quên mất cuối Cảnh Thần gọi bố là bố là khi nào . Bố sống một nhiều năm , giờ tự nhiên thấy. Uyển Uyển, con sẽ làm bố hài lòng chứ? À đúng , bố thể gọi con là Uyển Uyển ? Nếu con hổ, bố thể đổi.
Tô Uyển xua tay.
- Được thôi, thôi. Mẹ và những khác cũng gọi cháu như . Chúng đều là một gia đình.
Khi thấy từ “gia đình”, Cảnh Thiệu rạng rỡ vui mừng. Tô Uyển rõ ràng trúng tim đen.
- Vậy thì…
Vừa Cảnh Thiệu , Tô Uyển đoán ý định của ông.
Giọng lạnh lùng của Cảnh Thần vang lên rõ ràng từ phía .
- Ông làm nhà với cô khi gọi cô là Uyển Uyển? Ông vẫn ngây thơ như ở tuổi ? Ngoài còn những đàn ông gọi cô là Uyển Uyển đấy.
“…”
Tô Uyển ngẩng đầu lên vẻ tin mắt và thấy Cảnh Thần cùng Tần Lan phía .
Cô lập tức cảm thấy hổ. Cảnh Thần chắc chắn cố tình làm !
Tô Uyển cảm thấy buồn vì điều mặt những lớn tuổi.