Nó là Maro theo đó, huyên thuyên ngừng và hỏi hết câu đến câu khác. Cậu cứ như con cún con, chỉ cần dụi đầu đùi Dylan khi nó đang sách thôi là mãn nguyện. Cậu còn cho nó xem nhiều báu vật nho nhỏ, phần lớn tìm ngoài hồ, nơi mà luôn quẩn quanh mỗi khi ở cạnh Dylan. Vỏ ốc bé xíu, mảnh kính nước mài bóng loáng, món nữ trang đ.á.n.h rơi, và nắp chai đủ màu rực rỡ. Sau vài tuần, Dylan bắt đầu sách cho và Maro nó như thôi miên, thỉnh thoảng ngắt lời nó để thắc mắc chuyện chuyện .
Mẹ nó hài lòng với cái đầu rối bời và bộ đồ nhàu nhĩ của Maro, nhưng bà cũng mừng vì Dylan còn ít nhất một bạn, nên vì phản đối , bà chỉ lùa Maro phòng tắm và kỳ cọ cho một trận để đời. Khi cả hai bước , Dylan trợn mắt – mái tóc vàng xỉn màu của Maro bây giờ sáng rực, chải và b.í.m gọn gàng, đôi gò má ửng hồng còn lấm lem bùn đất nữa.
Maro thích nhà tắm, ví nó như thác nước trong hộp, nhưng khẳng định rằng ai tắm trong đúng là dở . Cậu vẫn chịu yên cho Dylan chà xát, và vài tuần thì tự tắm rửa để làm vui lòng bà, dù luôn miệng rằng làm chỉ phí thời gian vì bao giờ giữ sạch sẽ lâu.
“Mình sắp .” Một ngày tháng tám, Maro với Dylan, vài tuần khi gia đình nó rời khỏi nhà nghỉ. “Nhà di trú.”
“Ý là dọn nhà .” Dylan sửa, cảm thấy buồn khi cách Maro dùng những từ mà nó dạy .
“Ừ.” Maro gật đầu, ôm chầm lấy cổ Dylan mà . “Mình thích .”
Dylan để ôm, riêng vẫn lóng ngóng yên. Cậu buông nó và vẫy tay chào khi biến mất rặng cây bên bờ hồ.
*************
Tháng sáu năm , Dylan trở , cao ráo hơn . Trên đất giữa hiên nhà và bờ hồ, hoa nở bung thành một t.h.ả.m lớn đẽ. Nó cuộn tròn ghế, bày một bộ cờ và thong thả chơi một . Mẹ nó mắng, thúc nó ngoài vận động, còn thì khoắng tung bàn cờ lên và giễu nó là đồ bún thiu, nhưng Dylan vẫn đó, suy nghĩ hàng giờ liền khi di chuyển một quân cờ.
Nó Maro gần nhờ tiếng chân trần ướt nhẹp bước bến gỗ. Cậu đến bên cạnh nó, đảo mắt từng quân cờ một cách tò mò phịch xuống hiên, áp gò má mát lạnh chân Dylan như thể từng rời khỏi đó bao giờ. Sợi ruy băng đỏ rách bươm quấn quanh mái tóc ẩm, từng giọt nước bé xíu rỉ xuống thành dòng.
Dylan ngạc nhiên nhưng vô cùng ơn. Nó chạm mái tóc ướt của Maro nhưng vội rụt tay khi ngẩng lên. Nó ván cờ chơi dở.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/chi-ai-tieu-quy-he-liet-vi-vi-da-dam/chuong-4.html.]
“Chỉ chơi .” Sau vài ngày theo dõi trò chơi bí ẩn, Maro phán.
Dylan gật đầu và giải thích cho .
Maro thua, thua nữa, thua mãi, chỉ còn c.ắ.n môi thất vọng. “Nếu thì chơi với .” Cậu cay đắng .
“Ừ.” Dylan đáp.
Maro bỏ , nước mắt lăn dài má, nặng trĩu buồn bã và nóng hổi tức giận. Cậu hồ và biến mất mặt nước. Hôm Dylan thấy , nhưng hôm nữa thì Maro và khẽ khàng xuống bên cạnh nó.
“Sao bơi với ?” Maro hỏi câu mà hỏi cả trăm .
“Mình bơi.”
“Mình dạy cho.”
“Mình sẽ c.h.ế.t đuối.”
Mỗi khi Maro bỏ , Dylan . Có khi biến mất hồ nước, khi thơ thẩn dọc hàng cây quanh bờ hồ. Dù là , cũng bận tâm đến thứ đang mặc – quần áo của lúc nào cũng lạ lùng và sặc sỡ, thường to quá khổ và vấy bẩn hoặc rách rưới, hệt như những bé du mục lập dị. Cậu mặc đồ bơi và thường xuyên nhảy xuống nước mà vẫn còn nguyên quần áo , và cũng thường xuyên mặc gì cả, dù đó là Dylan thích như nên khi nào bà ở cạnh, bơi với áo quần đầy đủ. (Bà cũng thích khi ưu tiên váy hơn quần, nhưng bà quyết định nhượng bộ và chỉ cần ở truồng chạy vòng vòng là . Đổi , Maro cũng chịu lùi một bước và chỉ ở truồng chạy vòng vòng khi cả nhà Dylan vắng.)
“Sao mặc quần nhỉ?” Maro nhăn mặt. “Lúc bơi vướng víu chịu nổi. Váy cũng , dễ quấn vây nhưng ít cũng còn đỡ hơn quần.”
Có khi rời Dylan một bước, theo nó nhà và lên lầu, hai đứa cuộn tròn ngủ cạnh , hai đôi chân dài non trẻ dịu dàng quấn . Và khi Maro ngủ trong vòng tay, Dylan mơ thấy c.h.ế.t đuối. Cậu mơ thấy từng đợt sóng nhỏ vỗ về bến thuyền một cách hiền từ, và Maro lướt nhanh làn nước, hông nối với chiếc đuôi dài màu xám lóe sáng ánh xanh bạc nắng vàng ấm áp