Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Không thấy ao, hồ, cũng thấy sông, mà là biển, là chúa tể của tất cả ao, hồ và sông mặt đất. Biển là sinh vật sống, là con thú luôn đói khát há miệng chờ mồi.
Dylan mơ thấy biển lén lút trườn phòng nó, từng chút, từng chút một, bong bóng sủi phập phồng mặt, tụ thành một vũng xoáy bao quanh giường, và dù gào thét thế nào, nước xanh cũng ồng ộc dâng lên ngoài cửa sổ, hoặc luồn phòng qua khe cửa hở. Và khi biển tóm lấy nó, lôi nó xuống, bịt miệng nó bằng vị nước đắng nghét, nó vẫn gào thét ngừng, và giật tỉnh dậy tiếng kêu khẽ.
Có nó hỏi bao giờ nó la hét khi đang ngủ . Bà ngạc nhiên, và . Chưa bao giờ.
trong mơ nó thét lớn. Và lúc nào cũng tỉnh dậy tiếng kêu khẽ, với đôi môi nhột nhạt, và ký ức mơ hồ về mái tóc vàng bập bềnh như tảo biển và cái v**t v* ấm áp thể nào là của nước.
*************
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/chi-ai-tieu-quy-he-liet-vi-vi-da-dam/chuong-2.html.]
Dylan lớn lên, bận tâm đến lời trêu chọc của bạn bè khi nó xin một góc trong giờ học bơi, và phản ứng khi Ross tạt nước nó, gọi nó là đồ thỏ đế. Nó chỉ thu hiên nhà, ôm cuốn sách trong tay, cách mặt nước mười mét an .
Dylan dễ kết bạn với khác. Tính nó trầm lặng, nhút nhát và vụng về nên nó chỉ một sách. Người thích nó, và nó cũng thích .
Vì , nó hiểu tại Maro yêu nó.
Năm nó mười ba tuổi, một mùa hè sách hiên, nó thấy Maro đang quan sát nó mặt nước.
Đôi mắt xanh trong veo như thủy tinh thẳng mắt nó, bên mái tóc vàng ướt đẫm vướng đầy những lá và cành trôi mặt hồ. Cánh tay thon dài khoanh gọn gàng bến thuyền, đỡ lấy hình chìm phân nửa mặt hồ. Đôi mắt to, sâu, và xoáy nó.