Sau ngày gặp bác sĩ Siêu Siêu đến tìm Vi Vi.
Nhiệm vụ của là loại bỏ áp lực của đối với Vi Vi. gặp Vi Vi chẳng bắt đầu từ . Hai ngày nay Vi Vi trông hẳn chắc lẽ là hiệu quả của ‘thuốc an thần’, hơn nữa cũng do tâm sự giấu trong lòng bấy lâu nay đem hết, hơn hết chính là hôm qua ba gọi điện thoại đến bảo nhớ giữ ấm.
Vi Vi nhớ hôm trong trường nặng lời với Siêu Siêu cảm thấy “Siêu Siêu, xin . Hôm đó em như … mấy nay … chút khác lạ…”
“A… Chuyện đó hả? Không !” Siêu Siêu gãi đầu “Kỳ thật… đúng, em vốn nghĩ nên gọi là … nhưng lo nếu đổi cách gọi… lớn sẽ… ha ha…”
Vi Vi cùng với .
Siêu Siêu hít một , tiếp tục “Vi Vi, từ nhỏ đến lớn em luôn lấy làm gương, như chính là kiêu ngạo của em… thật sự…”
“A? Tiểu Tư gì với em ?” Vi Vi đối với mấy lời khó hiểu của Siêu Siêu hiểu nổi, cách giải thích duy nhất chỉ Tiểu Tư đem chuyện của với .
“Ừm… ” Siêu Siêu để ý ngôn từ của , hôm nay đến đây chuyện là phê chuẩn!
“Em ngờ nó tạo áp lực cho … Anh làm em luôn thích thần tượng , chuyện gì cũng cân đo với chẳng qua là vì ngưỡng mộ !”
Vi Vi biểu tình xin , chậm rãi “Anh , chỗ nào đáng học tập… đố kỵ em, ghét em, coi em là đối thủ, chỉ là cố gắng giả vờ làm một thằng , cảm thấy giả tạo, hẹp hòi… Anh ghét chính bản !”
“Không , trong lòng em là vĩ đai nhất, lúc nhỏ vì em mới đụng xe, hại thể vận động mạnh , ghét em cũng đúng, nếu đổi ngược là em, em sẽ chẳng hi sinh bản cứu khác ! Vi Vi tất cả đều thích , xin đừng ghét bản , như em sẽ áy náy cả đời !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/chet-duoi/chuong-9.html.]
Vi Vi nhẹ, “Anh sẽ cố, em cần áy náy …”
Siêu siêu thả lỏng chút “Còn , về chuyện gì khó chịu , em chúng sẽ cùng nghĩ cách, ?”
“Ừm” Dù sự thật cũng một . Vi Vi còn tiết, vội vàng tạm biệt em họ lớp. Bất quá, tính khi học xong sẽ cùng Vi Vi ăn khuya. Từ lúc đại học cách của hai gần hơn nhưng vẫn dịp ăn chung… cùng ánh mặt trời Siêu Siêu hẳn dễ xóa bóng tối?
Sáu giờ Tuệ Phàm ở bàn năm chờ Vi Vi xuất hiện.
Chỗ đông, ăn ở đây sinh viên, nhân viên trong quán thì ít, đem thức ăn lên chậm.
“Xin hỏi chỗ ai ?”
Tuệ Phàm ngẩn đầu, gương mặt liền tươi “Không ai, !”
Nụ thiện của Vi Vi phút chốc trở nên cứng đơ. Mặc dù bác sĩ là cần tên trợ giúp, nhưng, cần thiết gặp mặt thì dẹp !
Vi Vi một lời, xoay bỏ , đụng trúng nhân viên mang thức ăn lên làm cho nước nóng b*n r*.
Tuệ Phàm nhanh tay che , nước mì văng trúng tay …
Vi Vi ngốc tại chỗ tay Tuệ Phàm dần đỏ lên, rõ tư vị trong lòng…