CHẾT ĐUỐI - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-04-19 05:03:56
Lượt xem: 84

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Vũ Văn Vi về đến phòng ngủ, tức khí một bụng. Không cần , chắc chắn là hôm nay gặp tên thần kinh!

“Vi Vi, nhà ?”

Nghe tiếng Vi Vi liền là bạn học sát vách, là con trai bảo bối của viện trưởng một bệnh viện tư nhân, hiện tại đang theo học y học ở Thái Hào Đại học. Sinh viên ở đây tất cả đều là tiền thế, chỉ trừ thôi. Nhà thì chỉ đủ ăn đủ sài, từ đến giờ Vi Vi nghĩ đến việc cùng khác giao lưu quen , nên mới chọn khu ký túc xá đắc tiền .

Anh bạn mặc đồ ngủ, đôi mắt cứ lim dim, qua học bài đuối sức đây.

“Có chuyện gì?” Vi Vi lạnh lùng hỏi cơ mà ngại.

“Đi, ăn cơm cùng ! Tôi mời khách”

“Không cần, hôm nay tiết, về nhà”

“A? Về nhà? Hôm nay thứ mấy ?”

“Thứ sáu”

“A? Thứ sáu? Nhanh ?” bạn như tỉnh mộng, chạy về phòng gọi điện thoại cho bố ông đón .

Chuyện coi như xong, Vi Vi bất đắc dĩ lắc đầu.

Tối hôm nay ở nhà nội tiệc, nếu thể Vi Vi sẽ … Kỳ thật ba tách ở riêng từ lâu, tình trạng gần như ly dị. vì sợ ông bà nội lo, nên gặp dịp sẽ đến cùng , mặt ông bà khách khách khí khí, hòa thuận vui vẻ. Mỗi khi như Vi Vi thể ép phối hợp diễn cùng ba , cố vẻ đây ba quan tâm lắm….

Siêu Siêu nhắn tin: Tối chút lái xe đến đón em, chờ em ở cổng ký túc xa.

Vi Vi lập tức nhắn : Anh sẽ xe buýt, cảm ơn.

Sắp xếp đồ đạc xong, đeo lên lưng từng bước đến nhà ga.

Nếu thể, Vi Vi thật gặp mặt em họ luôn cho cảm giác tự ti.

Gần tối, ba tách riêng quả nhiên hẹn cùng đưa Vi Vi về nhà nội.

Ông nội thương coi như con gái ruột của còn ba thì như thằng rể, ba là giáo sư trung học, chuyện gì cũng lạnh nhạt, mà ông ngoại cũng thương con gái, con trai mang họ gì cũng thành vấn đề, hơn nữa bản họ “Vũ”, “Vũ” cùng “Vũ Văn” cũng chỉ kém một chữ thôi!

Có điều thím Vi Vi vẫn tức khí, ngay cả sinh con trai cũng đặt Vũ Văn Siêu, nó sẽ vượt qua họ nó. Hiện tại thì đúng như , cái gì cũng vượt qua, cao, thể trọng còn đều mà Vi Vi để ý nhất: Trường học…

“Ba, sinh nhật vui vẻ!” Ba tươi đưa quà của cho ông – Một bức tranh tùng hạc do chính vẽ. Ông cảm ơn, đón gia đình trong .

Cả nhà chú vẫn tới, bất quá nóng ghế, chuông cửa reo.

Thím trang điểm đầy phấn son cửa liền cố ý dùng lễ vật đá xéo ba một chút “Ba, đây là thọ tinh vàng nguyên chất con đặt làm cho ba, hi vọng ba sẽ thích nó!”

Hay cho thọ tinh vàng sáng chói! Chói đến ba thể mở mắt nha.

Siêu Siêu gặp Vi Vi thì miệng tươi như trẻ nhỏ, tới thấp giọng gọi: “Anh, em tặng cho

Thím thấy Vi Vi, liền đến “sáng lạn” “Nha, Vi Vi a, càng lớn càng ! Học hành thế nào ? Đại học Thái Hào cũng tệ nhỉ? Nghe con trọ ở phía phòng Siêu Siêu , rảnh, các con cứ học cùng ôn bài! Ha hả…”

Vi Vi lời những lời trào phúng của thím, tâm trạng càng nặng nề hơn…

Cái gì gọi là càng lớn càng ? Bộ dạng thể dùng chữ “Đẹp” để hình dung chứ, hơn nữa vẻ ngoài giống cha cũng chẳng giống , căn bản là giống như con đẻ của họ.

“Mẹ, ” Siêu Siêu cực kỳ ghét bộ dáng thích móc khác của , thấy Vi Vi buồn lòng. Nếu Vi Vi sẽ Đại học Thái Hào, thì cần gì ngày đêm đèn sách chỉ mong học ở Mai Cách chứ?

“Có chuyện gì? Mẹ chỉ an ủi Vi Vi, gọi là quan tâm đấy! Con gì?”

Siêu Siêu liếc một cái, kéo Vi Vi phòng

“Vi Vi, đây luôn mua từ điển điện tử, cái của em do xài nhiều quá nên hư . Lần em mua hai cái, cái cho

Vi Vi , em họ thật sự lòng. Có điều, thể lấy đồ của “Cám ơn, nhưng hôm cuối tuần mua . Cho nên… em giữ

“Cái gì… Anh ?”

Vi Vi thần tình “Em thể làm hư nữa . Đồ vẫn còn mới mà!”

“Ai… Cất để đem tặng khác” Siêu Siêu cất từ điển điện t.ử , mặt điểm mất mát.

Vi Vi nhớ ngày bé, khi đó hai em học cách xài tiền tiêu vặt. Siêu Siêu luôn vòi tiền của thím mua đồ cho , thế nhưng lâu Vi Vi mắng vì thím mach Vi Vi gian xảo, lừa Siêu Siêu mua đồ cho . Từ đó về , Vi Vi làm dám nhận “Lễ vật” của Siêu Siêu nữa.

Vi Vi bản tính nội liễm, trong khi Siêu Siêu hoạt bát sáng sủa. Sau cơm chiều liền lấy chuyện của bọn nhỏ một chút.

Tận đáy lòng Vi Vi luôn hâm mộ Siêu Siêu, mặt dù , nhưng từ nhỏ đến lớn lấy một ngày thể vượt qua Siêu Siêu. Hơn nữa, thím tiền, còn chú còn đem cửa hàng thực phẩm của ông nội phát triển thành công ty quy mô lớn, từ đầu đến cuối Siêu Siêu vẫn là một đại công tử, thêm hiện giờ Mai Cách học, điều càng làm cho Vi Vi cảm thấy thể sánh bằng.

, Vi Vi a, giúp nội đem tranh của ba con treo lên ” ông đứa cháu trầm mặc ít lời đột nhiên nghĩ giao việc cho làm.

“Dạ” Vi Vi lên, Siêu Siêu nhanh hơn đoạt lấy “Em làm cho, em cao hơn”.

“Em cao hơn” những lời chạm đến chỗ thương tâm của Vi Vi.

Ông nội thấy tia dị thường mặt Vi Vi “Đây là trang ba Vi Vi vẽ, để Vi Vi treo

“Dạ” Siêu Siêu .

Vi Vi leo lên ghế. Muốn tháo tranh thư pháp tường xuống, mới đem tranh hạc treo lên. Ở giữa ghế cao và tường là cái bàn, treo lên chút khó khăn, Vi Vi khiểng mũi chân, đột nhiên mất thăng bằng, liền ngã xuống! Đồ bàn “keng keng” đổ hết xuống đất…

“Vi Vi” lên.

“Anh Vi Vi” Siêu Siêu nhào đến ôn Vi Vi “Anh Vi Vi, chứ? Có đau chỗ nào ?”

“Không… Không …” Vi Vi nén đau mỉm .

“Ai nha! Thọ tinh nát ?” Bà kêu lên dời sự chú ý của từ Vi Vi chuyển đến lão thọ tinh bể làm hai mảnh. Thần sắc của thím kích động đến thể nghi ngờ hơn.

Bà nhặt thọ tinh lên, đeo kính lão , mở to mắt “Nha! Cái gì đây… A Hào a, con mua ở ? Bị lừa !”

Chú cầm thọ tinh lên thấy bên trong đồng pha sắt, gương mặt vốn bình thản bỗng hóa xanh, tức giận hỏi thím “Bà mua cái ?”

Thím ấp úng nửa ngày, mắt chuyển tới chuyển lui, cuối cùng “Tiệm… ở tiệm vàng…” thằng khờ cũng thím đang dối.

“Tiệm vàng của ai?” cơn tức của chú càng tăng.

“Của ai hả?… Tôi nhiều tiệm, quên… quên… về nhà coi hóa đơn là thể…”

“Bà trở về lấy coi liền cho !”

“Sao bây giờ, tối cũng mà? Dù giờ tiệm vàng cũng đóng cửa !”

“Tôi bảo bà ngay bây giờ! Bà ? Bà chính là !” Chú tức giận từ chất vấn chuyển thành mắng c.h.ử.i “Tôi đưa bà mấy vạn đồng mua thọ tinh vàng về, bà mua về cho một đống rách nát! Bà để mặt mũi chỗ nào hả?”

“Ông rống cái gì chứ? Tặng thọ tinh cần gì vàng lượng, tâm ý là ! Anh ông cũng chẳng chỉ bức tranh thôi ! Cũng bút tích của danh gia, một bức tranh đáng nhiêu tiền…”

Những lời khiến ba Vi Vi mặt thoáng xanh thoáng đỏ.

“Bà câm miệng cho ” Chú đập mạnh thọ tinh xuống sàn “đông” một tiếng khiến thím sợ đến mức dám lên tiếng. Thế nhưng thím sang trợn mắt trừng Vi Vi, giống như đem tội đổ lên đầu . Vi Vi im lặng cúi đầu…

“Được , đừng ồn nữa. A Phân đúng, tâm ý là ! Mấy đứa đến ăn bữa cơm cũng vui , lễ vật cũng !” ông nội giảng hòa, đáng tiếc, chú vẫn tức giận.

“Không , ba, ngày mai con sẽ tặng cho ngài. Cưới loại phụ nữ là sai lầm lớn nhất cuộc đời Vũ Văn Hào con!”

“Ông cái gì…” thím những từ ngày bắt đầu nổi bão “Nếu công ty của ông như ngày hôm nay ? Tôi mua đồ giả cũng vì cho ông ! Tương lai ông già của ông duỗi chân , thọ tinh vàng cũng thuộc về Siêu Siêu ! Vi Vi dù gì cũng là “cháu đích tôn” nha! Tôi mua thứ quý để làm gì?”

“Bà là đồ ích kỷ”

“Ích kỷ gì? Em dâu của ông làm quản lý trong công tay ông, khó chính là chẳng là dựa ông nuôi đó! Như mà gọi ích kỷ hả! Ừ, con của ông thì mua từ điển điện t.ử hiện đại cho Vi Vi, tiền chẳng của ? Tôi chi còn đủ hả?”

May là Vi Vi nhận phần “lễ vật” đó, còn Siêu Siêu ở một bên hổ, thím càng càng khó , giọng chú càng lúc càng lớn, ba ông bà lượt khuyên ngăn. Đầu Vi Vi cuối cùng chỉ còn “ong ong”

“Chát” một tiếng tát tai thanh thúy, tuyên bố trận chiến khôi hài chấm dứt. thím xô cửa ngoài bà, , Siêu Siêu đuổi theo, chú tức giận bỏ mặc, ông im lặng thở dài, ba thì bên cạnh khuyên giải…

Vi Vi “Ba, ông, chú, con về

Ngoài miệng trở về, nhưng trong lòng về chỗ nào. Phòng ngủ tối om trong căn nhà lạnh băng ?

, đều thôi, chỗ nào cũng một .

Cuối cùng Vi Vi chọn về trường, đêm cuối tuần, đều về nhà, hoặc ngoài vui chơi, ký túc xá một mảnh tối đen, yên tĩnh.

Ngồi tại bàn học, Vi Vi bắt đầu ngẩn .

“Mình là đồ ngu… Biết lùn còn cẩn thận để té xuống… là tội nhân… hại ba thành xa lạ, giờ hại đến chú thím khắc khẩu! Thím nhất định hận …”

Khủy tay cùng đầu gối ẩn ẩn đau, mà nơi đau nhất là tâm. Vén bức màn lên, thói quen ký túc xá Mai Cách Đại học. Sinh viên ở đó sẽ làm gì nhỉ? Nếu ở đó làm gì nhỉ?

Ánh đèn từ bóng đèn cà nà phát thật nhu hòa… thật nhu hòa…

Thật nhu hòa…

Tuệ Phàm mua bình rượu thuốc, tin rằng thứ từ nay về sẽ giá trị tồn tại! Xắn ống quần lên, chân trái sưng một cục, chạm thôi cũng đau . Từ từ mà xoa thuốc.

Thật xui xẻo! Vi Vi hồi sáng chẳng chút lưu tình, đá so với còn nặng hơn! Không đêm nay tới nữa, mà lúc nào đến cũng , nhất định hỏi rõ ràng, thêm nữa “trả thù” mới .

“Tiểu Tuệ…”

Nói tới là tới, Tuệ Phàm mặt cửa sổ, Vi Vi cho bài học! Đêm nay đừng mơ thể !

Có điều… Vi Vi đêm nay, nét mặt u sầu ánh mắt tựa bi thương. Lòng của như đ.á.n.h một cú tất cả cảm nghĩ tan biến mất chỉ còn lo lắng cùng yêu thương. Vi Vi chậm rãi vươn hai tay Tuệ Phàm ôm phòng, cơn giận của Tuệ Phàm tan biến hết, chủ động vươn tay ôm Vi Vi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/chet-duoi/chuong-4.html.]

“Tiểu Tuệ… hu…hu…” Vi Vi Tuệ Phàm ôm lòng liền nức nở.

“Vi Vi ?” Tuệ Phàm an ủi quan sát Vi Vi, hôm nay mặc áo sơ mi dài tay màu vàng nhạt của Thái Hào, cùng với cách ăn mặc của Vi Vi hồi sáng đ.á.n.h giống như đúc.

Vi Vi dụi mắt, hàm hàm hồ hồ “Tôi , chỉ thấy thật đau lòng…”

Tuệ Phàm đáp án . Hắn cảm thấy vết thương của Vi Vi vĩnh viễn chạm tới , là Vi Vi cố ý che giấu, thật sự nhớ rõ?

“Đến, để xem” Tuệ Phàm nhẹ đẩy Vi Vi , cẩn thận đụng trúng khủy tay của Vi Vi làm rụt về “Sao ?”

“Đau”

Tuệ Phàm xắn ống tay áo Vi Vi lên, thấy một khối sưng bầm xanh. Tâm Tuệ Phàm nhói lên “Vi Vi, ngã hả?”

“Hình như là . Đầu gối cũng đau quá…” Vi Vi trả lời luôn mơ hồ. Bất quá dù thế nào nữa Vi Vi nhất định đau!

Tuệ Phàm cau mày, xem đầu gối Vi Vi nhưng quần Jean xắn lên “Vi Vi, tới giờ vẫn tắm hả?”

“Không ” Vi Vi nháy mắt, quần jean của , quần đùi của Tuệ Phàm, thấy cẳng chân Tuệ Phàm sưng “Tiểu Tuệ, chân ?”

“Bị đá” Cậu còn hỏi nữa!

“Nói dối! Không đá!”

“Thật là đá! Trừ phi em sinh đôi, bằng chính là

“Không ! Tôi đá !”

“Tôi gạt , hồi sáng gặp , chỉ hỏi Vi Vi , thì đá cho như ! Chẳng lẽ quên?”

“Không … huhu… Tôi …” Vi Vi bắt đầu .

Được ! Đừng cãi với

“Được, , , . Là ngốc, là chân chân trái

Tuệ Phàm ôm Vi Vi phòng Tắm, Vi Vi, tắm , xong xoa rượu t.h.u.ố.c cho

“Tiểu Tuệ, tắm cho , …” thật thẳng thắn.

“Tôi sợ tắm cho liền ăn luôn”

“Cậu ăn , sẽ khiến no đến c.h.ế.t”

Tuệ Phàm bất đắc dĩ .

… … …

Vũ Văn Siêu đưa về mới Vi Vi trở về trường học. Cậu với cá tính của Vi Vi nhất định đang tự trách, cho nên mới trốn . Vi Vi từ nhỏ như ! Chuyện gì cũng để trong lòng, khuôn mặt bao giờ thế hiện rõ vui buồn giận thương.

Vũ Văn Siêu bỏ mặt “đàm phán” của ba , ông bà nội, kêu taxi về trường học. Trường học thật yên tĩnh, nhưng thấy rõ tình huống bên ký túc xá Thái Hào. Cậu về phòng 103 của , gõ cửa sổ đối diện, đáng tiếc ai. Bố cục ký túc xá thật vô lý, ở giữa là hành lanh, hai bên là phòng ngủ. 102,104,106 cùng 108 là phòng hướng nam, mà phòng 103 là hướng bắc, hướng nam của ký túc xá Thái Hào…

Siêu Siêu qua, phòng 108 phòng còn sáng, là bạn cùng khoa nhưng cùng lớp – Tuệ Phàm! Dù gì cho một cái cũng , phòng 108 đối diện phòng , chi ở phòng đó thì mấy.

“Cốc cốc cốc”

Tuệ Phàm đang chà lưng cho Vi Vi trong phòng tắm, tiếng gõ cửa.

“Vi Vi, đừng quậy, đến!”

Vi Vi ngoan, lập tức im lặng. Xem chỉ thông minh vấn đề.

Tuệ Phàm mở cửa thấy một trông quen “Cậu tìm ?”

“A…” cửa mở, Vũ Văn Siêu cửa sổ trong phòng nhưng rèm cửa che ! Đáng giận! “Tôi… cùng … tâm sự… là tâm sự… Tôi là Vũ Văn Siêu ở phòng 103”

Tuệ Phàm hổ “Ha ha, tên Tuệ Phàm, ở phòng 108” Vi Vi còn trong phòng tắm.

“Tôi … Tôi … Tôi thể ?” đợi Tuệ Phàm trả lời, Vũ Văn Siêu phòng.

Tuệ Phàm miễn cưỡng ,…”

Hai sựng sùng ở đó “ừ” “ha” nửa ngày, Vũ Văn Siêu tự nhiên bỏ tay túi áo, chạm một vật!

“Tuệ Phàm, đều là hàng xóm, biếu cái , hy vọng chúng giúp đỡ lẫn !” Siêu Siêu hào phóng đem từ điển điện t.ử vốn tặng Vi Vi đem , tuy rằng so với quà gặp mặt đầu phần lớn, nhưng vì “tình huống” thì quá đáng.

“A..A!” Tuệ Phàm ngược lo lắng Vi Vi đang tắm trong bồn nước lạnh ? Thì hành động của Vũ Văn Siêu làm cho kịp phản ứng.

“Giúp đỡ thì , nhưng cái thể nhận”

“Đâu , nhận nó, làm ơn !”

Nhận sẽ ? “Được, cám ơn ” Tuệ Phàm nhận lấy.

Thừa dịp Tuệ Phàm nhận quà, Vũ Văn Siêu xoay một cái bước đến cửa sổ, vui vẻ tán thưởng “Ánh trăng bên ngoài thật tròn a…” thật chằm chằm cửa sổ đối diện. Phòng Vi Vi tắt đèn, chắc ngủ .

Như cũng , ngày mai tìm Vi Vi! Hôm nay tới đây .

Tuệ Phàm mặt trăng thầm nghĩ tên khùng .

“Róc rách” trong phòng tắm cái gì đó di chuyển! Thần kinh Tuệ Phàm như đóng băng.

“A? Bên trong hả?” Vũ Văn Siêu kiếm cớ rút lui, nay tiếng thì đúng là cái cớ .

Tuệ Phàm ấp úng “, đúng ,… bạn học của …”

“Ừh…” Vũ Văn Siêu vẻ hiểu rõ “Là bạn gái? Lén hả? Cậu thật là! Tôi đến đúng lúc, thật ! Về nhe!”

Tuệ Phàm bất đắc dĩ , nhíu mày, vẻ ‘ đoán đúng đấy’, đó khách mời mà đến về…

“Vi Vi nước lạnh hả?” Tuệ Phàm đưa tay thử nước, may là còn ấm!

“Vừa là ai?”

“Bạn học, phòng 102! Được , lên lau cho

Vi Vi ngược hưởng thụ, bộ dạng đại thiếu gia cho Tuệ Phàm hầu hạ, đáng thương Tuệ Phàm đầu tắm rửa cho khác!

Vi Vi mặc bộ đồ tắm cực lớn của Tuệ Phàm nhảy lên giường, bộ dạng thật đáng yêu!

“Vi Vi đem quần áo của để máy giặc, đợi một chốt nhé!”

“Ừm”

Vi Vi xuống xong xuống, dậy. Nhìn từ điển điện t.ử bàn, thấy quen quen, dù cũng rảnh liền cầm lên ấn ấn coi. Bấm bấm thế nào một mục ghi chú một đoạn “Vi Vi, yêu

“A? Này là lễ vật Tuệ Phàm cho ?”

Vi Vi vui mừng, mỉm Tuệ Phàm đến, “Tuệ, tặng cho hả?”

Tuệ Phàm thấy là từ điển điện t.ử Vũ Văn Siêu mới đưa, nếu Vi Vi thích cho “Hôn một cái, sẽ cho

“Hôn ở ?”

“Ở ?” Tuệ Phàm xuống, chỉ môi .

Vi Vi lập tức ôm cổ nhiệt tình hôn xuống… Tuệ Phàm đương nhiên nắm bắt thời cơ, đáp trả nhiệt tình.

Sau nụ hôn nồng cháy, Vi Vi lấy lễ vật nhét túi áo, còn Tuệ Phàm thì chuẩn rượu thuốc. Chỗ đau Vi Vi tương đối nhiều, nhất định đau lắm…

Nhìn , kìm lòng Tuệ Phàm nắm lấy cánh tay đưa lên môi hôn xuống…

Vi Vi cũng thích, chỉ đầu gối “Ở đây nữa, cũng hôn…”

Tuệ Phàm ái , nắm chân Vi Vi hôn xuống, Vi Vi kéo vạt áo tắm chỉ đùi “Ai nha, ở đây cũng …”

Đùi Vi Vi mấy vết bầm xanh, Tuệ Phàm đoán hẳn là té nghiêng về bên

Hôn từ bắp chân lên đùi chỉ Tuệ Phàm việc làm bao nhiêu khó chịu.

“Vi Vi cả đời sẽ ở cạnh chứ?”

“Ừm” Vi Vi dùng sức gật đầu.

“Này… Tôi cưới làm vợ”

“Chẳng đáp ứng từ ?”

“Hả? Có ?”

“Thật lãng trí!” Lãng trí là đó! Ban ngày đạp một cước, tối thì nhớ rõ.

“Từ nay trở , sẽ nhớ từng câu cùng , từng cử chỉ, từ biểu tình của …” Tuệ Phàm thẳng Vi Vi làm thấy lo sợ thế nhưng cách chống trả, dặn lòng nổi ngượng ngùng đáp ứng…

Vì thế, đêm hôm đó Vi Vi Tuệ Phàm xơi sạch.

— — —

Vũ Văn Siêu về phòng mới nhớ từ điển điện t.ử đưa cho Tuệ Phàm trong đó dòng thổ lộ mà bản lấy hết can đảm mới dám nó cho Vi Vi, trái lo nghĩ, thấp thỏm bất an. Không Tuệ Phàm thấy ? Hay là lấy xem thử? đồ đưa lấy ?

Cuối cùng miễn cưỡng với với “Không , dù Tuệ Phàm cũng Vi Vi là ai !”

Loading...