CHẾT ĐUỐI - Chương 16
Cập nhật lúc: 2026-04-19 05:06:43
Lượt xem: 91
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tuệ Phàm thấy bất ngờ mặt Vi Vi “Anh em da mặt mỏng, cho nên cuộc hẹn đầu tiên cứ làm ở nhà, như sẽ ai ! Rửa tay ăn cơm, đói sắp c.h.ế.t . Em nặng như heo !”
“Anh mới là heo!” Vi Vi đỏ mặt
Tuệ Phàm đúng là công t.ử nhà giàu, một nhà trang trí đồ xa xỉ.
Nhìn bộ dáng Tuệ Phàm sắp xếp chén đũa như chủ gia đình. Không ngờ còn nấu cơm. Con cái nhà giàu chẳng đều há miệng chờ cơm ?
Ăn cơm xong Tuệ Phàm kéo Vi Vi ban công hóng mát.
“Vi Vi cuộc hẹn đầu tiên nên mấy chuyện nặng nề, nhưng …”
“Muốn thì , lòng vòng chi ?” xong tới .
“Có em cho rằng thích Vi Vi buổi tối chạy đến tìm ?”
Tuệ Phàm là con giun đũa! Vấn đề Vi Vi thì hỏi .
“Chẳng lẽ đúng ? Rõ ràng là yêu ốc cập điểu…” Vi Vi mạnh miệng.
“Vậy em cảm thấy với Vi Vi đó gì khác ?”
“Nó so với đáng yêu hoạt bát hơn… còn dũng cảm và thành thực…”
“Anh với một chút cũng khác. Chính là điều kiện giống.”
“Hả?”
“Đó là vì Vi Vi đó sinh hoạt ở nơi , một áp lực của thế giới bên ngoài. Vi Vi nếu như thế giới cha , bạn bè, bất kỳ ai cũng chẳng áp lực, thành kiến dư luận mà chỉ và em, em sẽ làm ?”
Vi Vi Tuệ Phàm, còn ranh ma như lúc sáng, ánh mắt tinh ranh đây là đang nghiêm túc “Thế giới chỉ hai là tồn tại”
“Em hãy tưởng tượng một chút, chỉ cần một giây thôi. Sau đó em cho , em sẽ đối với như thế nào?”
Vi Vi nhắm mắt suy nghĩ trong chốc lát từ từ cho câu trả lời. Giả thiết của Tuệ Phàm đạo lý, lẽ đáp án chính là chìa khóa tháo gỡ khúc mắt .
Lúc mở mắt liền thấy ánh mắt mong chờ của Tuệ Phàm, giống như nghĩ cái gì…
Vi Vi ảm đạm “Tôi… cho ”
Tuệ Phàm híp mắt, tức “Vi Vi em học ”
“Ở cùng một chỗ với , thể học . Được đưa về trường”
Tuệ Phàm xoa đầu, hừ một tiếng “Không tiễn”
“Vậy cho đây là , chuyến xe nào mới về ?”
“Không ”
Vi Vi đáp án . Đi thẳng phòng Tuệ Phàm nhảy lên quần áo của .
“Em làm gì ?” Tuệ Phàm hỏi.
“Anh giữ ở , đây đành miễn cường. Tôi tắm.”
Vi Vi đắc ý nghĩ Tuệ Phàm sẽ giật ! Sau đó sẽ vui vẻ, nào ngờ Tuệ Phàm chỉ giường :
“Đồ của em ở gối, chuẩn ”
Mặt Vi Vi ỉ xìu, Tuệ Phàm khen ngược chọc thêm một tràng “Không thích bộ hả? A, đúng , em thích mặc đồ ngủ của , thường thấy em ở trong phòng mặc bộ đồ đó! Đây là cách thể hiện tình yêu của em với a? Anh thật vui mà! Đồ ngủ của treo trong tủ đấy, nhưng cái cách biểu đạt tình yêu của em học , học mà là mặc …”
Vi Vi tức giận, nào cũng ! Bị chọc đến tức điên!
“Xoẹt” một tiếng, áo ngủ trong tay Vi Vi xé thành hai mảnh “Anh còn dong dài thì đây chính là ”
Vi Vi đem hai mảnh vải đó ném mặt Tuệ Phàm, thở phì phì mở tủ quần áo Tuệ Phàm lấy đồ ngủ.
“Ừm…Ừm..” Tuệ Phàm bộ dáng sờ sợ, đem đồ rách cất kỹ.
Vi Vi lấy đồ , đầu oán hận liếc Tuệ Phàm – Hắn đang tựa cửa, bỏ qua bộ dáng lưu manh trêu chọc thì đang dùng ánh mắt dịu dàng sang đây.
Đột nhiên mặt trở nên nóng hổi, ôm lấy quần áo, cúi đầu chạy qua Tuệ Phàm.
“Tuệ Phàm”
“Ơi”
“Tôi ghét ”
“Biết ”
Hôm trời vẫn sáng lắm, Tuệ Phàm chở Vi Vi về trường.
“Được , dừng ở đây . Tôi xuống” Vi Vi vỗ vai Tuệ Phàm bảo dừng xe.
Tuệ Phàm thắng két một cái đường “Còn một đoạn dài mà”
Vi Vi xuống xe “Tôi , về ”
“A…” Tuệ Phàm chút bất mãn, chạy thì Vi Vi gọi .
“Này, mấy lời hôm qua vẫn nhớ?”
“Nhớ ” Tuệ Phàm đảo cặp mắt trắng dã, hữu khí vô lực “Từ nay về quấy rầy em mặt khác, rêu rao thích em, nhất là làm vẻ chúng … Em thích chuyện yêu đương thầm kín liền cùng em…” còn câu nữa mà nhỏ Vi Vi .
“Được , đây”
“Chờ một chút” Tuệ Phàm giữ Vi Vi “Hôm nay thứ sáu, em về nhà hả?”
Bây giờ Vi Vi đến chữ “Nhà” liền cảm thấy hạnh phúc “Về, tất nhiên là về”
“Vậy… em đến ga lúc mấy giờ?”
“Bốn giờ”
“Được, cứ như cũ”
“Ừm, bái bai”
Vi Vi cao hứng vài bước, đột nhiên thấy liền trở về trạng thành bình thường… Tuệ Phàm lắc đầu, chậm rãi chạy xe , chạy đến gần Vi Vi vươn món sói khéo Vi Vi hung hăng hôn xuống!
Nụ hôn chấm dứt, Tuệ Phàm nhén nhéo mặt Vi Vi “Da mặt của em khi nào mới dày lên một chút”
Vi Vi gì đó nhưng khóe mắt thấy một , . Quả nhiên Siêu Siêu đang thất thần đó.
Quá trời hổ, Siêu Siêu tươi chạy vỗ vai Tuệ Phàm “Anh Phàm Phàm, khi dễ Vi Vi của em nha!”
Nào ngờ Tuệ Phàm “Cái chút khó, thích khi dễ em ở giường một chút!”
“A, giường hả? Thì ! mấy cái khác khi dễ an hem”
“Đương nhiên!”
Phản ứng của Vi Vi khi đoạn đối thoại chính là… còn gì để miêu tả…
Quả nhiên, bốn giờ chiều cơn giận còn sót của Vi Vi tiêu, thấy Tuệ Phàm chờ ở nhà ga vẫn coi như .
Xe đến Vi Vi lên từ cửa Tuệ Phàm từ cửa .
Luồng lách luồng lách cuối cùng Tuệ Phàm luồng đến bên Vi Vi. Nhìn xung quanh những .
Tuệ Phàm cửa sổ nhỏ giọng “Ai, xe ai quen , em đừng lạnh lùng ?”
“Anh thì cũng chắc ”
Tuệ Phàm thoáng qua, Vi Vi thật lợi hại! Môi cử động mà gằng từng chữ, nhăn mũi đành từ bỏ.
Tay của Vi Vi nắm vòng tay phía còn Tuệ Phàm thì dùng tay trái nắm vòng tay, như thể gần Vi Vi thêm một chút.
Trạm đầu tiên dừng thêm nhiềm lên xe, trong xe càng thêm chặt nhưng nào đó ngược vui vẻ. Hắn chờ soát vé “Mọi trong một chút” Tuệ Phàm sớm bên Vi Vi .
Xe chạy hai lặng cửa sổ ngẩn . Tuệ Phàm cho tay trái túi áo. A? Bên trong một bàn tay… Tuệ Phàm vui vẻ thừa dịp bàn tay đó rút , liền nắm lấy nó!
Vi Vi mỉm cửa sổ, cùng đến thấy mặt trời.
Vi Vi thật đáng yêu, tay thật mềm mềm mịn mịn, sờ thật …
Tuệ Phàm vuốt qua vuốt tay Vi Vi. Trong lòng như nở hoa!
Mặc dù bàn tay rụt nhưng Tuệ Phàm vẻ mặt thẹn thùng của Vi Vi khiến thể buông tay.
Xe một đoạn, Tuệ Phàm thấy tay Vi Vi đổ mồ hôi.
Sao hồi hộp đến ? Trên xe ai thấy ! Thật tự nhiên!
Tay Vi Vi nắm mỏi nên đổi tay trái. Hay , miệng Tuệ Phàm há to , hai mắt thiếu điều rơi !
“Anh như làm gì…” Vi Vi một câu.
Tuệ Phàm nắm c.h.ặ.t t.a.y trong túi áo kéo , “Này! Là tay của ai?”
Nhìn , bàn tay đó cầm điện thoại của !
“Móc túi!!!” Tuệ Phàm lớn giọng gào lên, làm xe đều !
Tên móc túi đó thật trơ trẻn ngược “Cái gì! Ta lấy sai túi thôi!”
Giọng Tuệ Phàm cao hơn một chút “Ừm, cho ngươi để lộn túi? Vậy ngươi lấy điện thoại của làm gì?”
“Làm , ngươi còn nắm còn sờ tay ! Ngươi là đồ b**n th**! Tay đàn ông con trai sờ gì …”
“Ngươi… Ta sờ ngươi hồi nào? Đừng ăn lung tung đồ ăn trộm!”
“…”
Hai tên tật giật xe la lối ôm sòm như đại chiến của tên móc túi vs đồ b**n th**.
Nhà ga đến, tên móc túi theo dòng xuống xe.
Tuệ Phàm cãi đến đỏ mặt tía tai, đầu liếc bảo bối nhà , thấy bả vai ngừng run lên – cái là tận lực nhịn .
“Cười cái gì, bộ vui lắm hả?” Tuệ Phàm thở phì phì oán giận, chắc trong lòng Vi Vi bảo “Đáng đời”
Nào ngờ Vi Vi lấy điện thoại nhắn tin qua: b**n th**, đây là báo ứng! Đáng đời! Hahaha!
Mặt Tuệ Phàm đen xì lì, đen tới khi đưa Vi Vi về nhà…
Đưa đến lầu nhà Vi Vi, Tuệ Phàm về. Nghĩ đến hai ngày gặp Vi Vi chút buồn.
“Ê, cuối tuần em đến sớm chút nha…”
“Nói hoài!” Vi Vi phất tay mặt Tuệ Phàm “Nhìn xem tay thế nào đây , bàn tay của tên móc túi thô sạm thế mà thể sờ đến hí hửng, thật khâm phục ! Ha Ha”
Nói chẳng lời nào mặt Tuệ Phàm đen hơn đ.í.t nồi…
Ai, ai bảo xui xẻo chi?
Tuệ Phàm sờ ba lô, lấy tiền ăn cơm đột nhiên phát hiện ví tiền ?? Sao xui trời? Mình giống thằng nhiều tiền lắm ?
Tuệ Phàm tìm bên , vẫn …
Thằng móc túi c.h.ế.t dẫm! Nếu còn gặp sẽ lột da ngươi! Hiện giờ chỉ đành về mượn tiền của bảo bối.
“Vi Vi, mất ví , cho mượn tiền , nếu về ”
Vi Vi ở ban công điện thoại, Tuệ Phàm đáng thương ở lầu, trong lòng thấy vui vui, nhẹ nhàng hỏi “Sao mất?”
“Nhìn em đến thất thần, phát hiện móc túi…”
“A? Tôi thấy trong lòng đầy ý , sờ đến khoái chí cơ đấy… Cỡ cũng thiệt, dù gì cũng ăn nhiều đậu hũ như còn gì…”
“Vi Vi…” Tuệ Phàm cầu xin tha thứ, mà Tuệ Phàm nghĩ ngay đến việc rửa sạch tay!!!
“Anh chờ chút, quăng cho”
Vi Vi xoay chạy phòng lấy một tờ giấy bao hai đồng xu hướng Tuệ Phàm ném qua.
Tuệ Phàm chụp lấy mở xem, chỉ hai đồng… keo kiệt như trời…
Ai… Được , về phòng ăn bánh tây .
Tuệ Phàm rầu rĩ định vứt tờ giấy phát hiện bên trong mấy chữ nho nhỏ
“Cuối tuần ba ngoài, ở cùng ?”
Đây là Vi Vi ?
Tuệ Phàm ngẩng đầu Vi Vi, ở ban công mỉm .
Xoay , lên lầu!
Anh bạn móc túi, ngàn vạn cảm ơn !
Tuệ Phàm mừng rỡ chạy lên lầu, cửa, ba lô tháo Vi Vi quăng cho cái tạp dề.
“Gì ?” Tuệ Phàm hiểu hỏi.
Vi Vi salon, ngón tay chỉ phòng bếp “Nấu cơm a”
“Ê, giờ là khách em là chủ mà, bắt nấu cơm”
Vi Vi đắc ý “Anh nấu, cho làm gì? Hơn nữa mà nấu ăn sẽ c.h.ế.t đấy”
“A? A…” Tuệ Phàm bất đắc dĩ lắc đầu, tháo balo đeo tạp dề “Về mấy chuyện cơm nước cứ để !”
Ăn no nê xong Vi Vi đặt chén xuống, phóng qua salon coi TV.
Tuệ Phàm cũng chấp nhận, một tay dọn dẹp chén bát, một tay lau chùi phòng bếp.
Mọi thứ đấy qua trong phòng của Vi Vi, bàn ảnh chụp gia đình Vi Vi. Tuệ Phàm thuận tay cầm lên, mở quả nhiên bên trong hai tấm ảnh, cúi đầu hôn một cái miệng còn lẩm bẩm “Em là đồ tính”
“Anh ai?” Vi Vi đột nhiên xuất hiện phía Tuệ Phàm.
“A, em là bảo bối” Tuệ Phàm giật , xoay xoa đầu Vi Vi.
Vi Vi gạt tay “Tính tình làm gì chứ”
“Ừm… mấy cái khác mà , em cứ như đà điểu”
“Đà điểu?!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/chet-duoi/chuong-16.html.]
“, là đà điểu. Thật tất cả ai cũng thích em, chúng đang qua , mà em lũi đầu xuống đất trốn , em cho rằng như mới an , khác . Mà buồn nhất chính là lúc chỉ hai đứa em cũng chịu ngẩng đầu lên thừa nhận!”
“Có ?”
“Vậy câu ‘Em yêu ’ một chút ”
“Tôi ghét ”
Tuệ Phàm hừ một tiếng, phục “Em thật ương bướng! Muốn lên lầu lấy lý do nấu cơm, lúc nấu cơm thì lấp ló ở ngoài lén đến tận năm tin nhắn di động là của nhắn “ yêu em”, một cái cũng nở xóa bỏ, còn ở đây liều c.h.ế.t mạnh miệng “Tôi ghét ” còn em đừng cho là trong ví tiền của em là ảnh chụp của ai, trong lúc đèn của ký túc xá tắt em len lén trộm ai…”
Tuệ Phàm như lột cà rốt một lớp mỏng một lớp mỏng thái … Mắt thấy miệng Vi Vi dẩu cao, hốc mắt đo đỏ, kéo Vi Vi lòng. Biết tiến lui mới .
“Vi Vi thích là chuyện mà em khó chấp nhập hả?”
Vi Vi lắc đầu.
“Vậy khi chỉ hai đứa, thể cho thể hiện thêm một chút tình yêu ?”
Vi Vi nức nở “Không đang cố ? Không cho ôm ? Anh cho thời gian thích ứng ?”
Khóe miệng Tuệ Phàm đắc ý nhếch cao, đáng tiếc Vi Vi thấy “Vi Vi, xin . Là nôn nóng… Anh cũng chỉ hy vọng yêu em, em đừng trách …”
“Ừm…” Vi Vi trong lòng Tuệ Phàm gật đầu.
Lẳng lặng để Tuệ Phàm ôm một lúc, Vi Vi ngẩng đầu đỏ mặt, khiễng chân ở trán Tuệ Phàm hôn xuống.
Người nào đó tâm hoa nở rộ, thiếu chút nữa khua chiêng gõ trống đối pháo hoa ăn mừng.
Mặc dù Vi Vi tên bao nhiêu gian manh, nhưng Phàm Phàm . Hắn ở giường Vi Vi thở dài…
Ai… Vi Vi chỉ cần con hồ ly cách vài ngày làm một chút phòng chừng tới một tháng là thể hôn ngoài đường.
Thật là hạnh phúc
Tối hôm đó, Tuệ Phàm mơ thấy với Vi Vi rượt đuổi . Đột nhiên hồn của Phàm Phàm chạy đến kể cho mấy chuyện kỳ quái.
“Này thì yên tâm , thể . Có thể quen ngươi đúng là may mắn trong mười kiếp tu luyện, mở rộng tầm mắt. Hôm nay từ biệt ở đây, mong ngươi bảo trọng”
“Em ?”
“Không với ngươi là về nguyệt cung ?”
“Nguyệt cung nào?”
Rồi , tên hồ ly lọt tai.
“Lười với ngươi! Dù cũng , chào ngươi một tiếng!”
“Anh sẽ quên em, đời nợ em một ân tình”
“Không một mà là nhiều”
“A!”
Phàm Phàm hai bọn họ cuối, từ từ khỏi giấc mơ của Tuệ Phàm.
Vài ngày , Phàm Phàm, , bây giờ gọi là nguyệt hạ đồng tử.
Hắn cạnh một nữ tự vặn hồng y “Ha… cuối cùng cũng xong … Hiện giờ còn ba ngày nữa pháp lực của sẽ hồi phục, đó ăn tiên thảo ngươi đưa, sẽ về trời”
“ , mấy vị tỷ tỷ ở trển mà hình tượng mới của Việt Quang ngươi nhất định vui, chắc chắn sẽ nhào tới x** n*n c.h.ế.t ngươi”
Việt Quang liếc nàng một cái, hồng nương đáng giận, vốn là nàng đang ganh tỵ cao hơn nàng, nên mới ngay lúc bảy tuổi nàng dìm c.h.ế.t , từ nay về sẽ dùng hình bảy tuổi, cái so với nàng còn thấp hơn một khúc, còn làm hại Tuệ Bình cùng Vi Vi tách một thời gian dài! Hai bọn họ vốn là thanh mai trúc mã đó!
Nếu tay còn tiên thảo mà pháp lực khôi phục thì Việt Quang sẽ c.ắ.n .
Việt Quang he hè lấy lòng “Hồng nương tiểu mỹ nhân, tiên thảo cho ?”
“Gấp cái gì? Chưa tới giờ mà! Còn cả một buổi lận!”
Đồ nữ nhân đáng hận!
Việt Quang cúi đầu thấy Vi Vi chạy qua phòng Tuệ Phàm. Hắn cùng với hồng nương làm gì nên đành cứ coi đôi tình nhân chơi đùa. Vì thế, nhảy khỏi cây theo .
Vi Vi gõ nhẹ cửa Tuệ Phàm “Vi Vi? Sao em qua đây?” Tuệ Phàm kinh ngạc, bình thường đều gặp bên ngoài hôm nay …
Vi Vi đẩy Tuệ Phàm trong “Tuệ Phàm khó chịu… cùng …”
“Sao?” Tuệ Phàm sờ trán Vi Vi “Sốt …”
Tuệ Phàm trải chăn nệm cho Vi Vi , lấy nhiệt kế kẹp độ, ba mươi tám độ “Vi Vi ngoài mua chút đồ ăn uống thuốc, em ngủ chút ”
“Ừm” Một buổi sáng Tuệ Phàm làm gì cả chỉ trông Vi Vi.
hai giờ chiều tiết quan trọng, Tuệ Phàm Vi Vi ngủ say. Gần đến giờ, nhẹ đóng cửa học.
Ai… Dùng thôi t.h.a.i thuật quả nhiên thể chất yếu, khi trở về nghiên cứu . Việt Quang hút mũi đừng bên ngoài, hồng nương .
Cũng ! Có thể thanh tĩnh, Việt Quang ở cây nhắm mắt nghỉ ngơi chờ pháp lực khôi phục.
Bốn giờ rưỡi chiều Việt Quang tiếng còi cứu hỏa đ.á.n.h thức. Mở mắt phát hiện khu ký túc khói lửa mù mịt, hơn nữa là từ phòng Tuệ Phàm. Ký túc xá cháy… Vi Vi còn ở bên trong?
Nhìn , thấy Tuệ Phàm bỏ qua cản trở của Túc Y Danh, nhanh chóng lao biển lửa! Nguy ! Vi Vi nhất định còn ở bên trong! Việt Quang bay đám lửa một giữ .
“Tiểu Quang Quang, ngươi ?” Hồn nương đột nhiên xuất hiện! Việt Quang bỏ tay nàng “Ta cứu ”
“Ngươi ngốc hả? An bài của mà cũng quên hả?”
“An bài? Chẳng lẽ là…”
“Ừm…” Hồng nương gật đầu.
“Cài hình như an bài… chút mơ hồ…” nếu là mệnh, Việt Quang cũng an tĩnh lẳng lặng trận hỏa hoạn.
Lửa cháy nhanh chóng lay lan sang khu khác, đội cứu hỏa đến mà vẫn khống chế tình hình. Một phút , đột ngột xuất hiện chuyện kỳ quái.
Trong đám cháy như lực hút đem tất cả khói lửa từ bên ngoài hút trở về, đó hình thành lốc xoáy di chuyển ngoài. Mọi đều ngây ngốc tình cảnh dị biến .
Khói lửa từ từ tản, một phút trôi qua cư thứ đều biến mất, chỉ khí nồng nặc mùi khét chứng to trận hỏa hoạn mà thôi “Trời ạ”
“Bên trong cái động hả?”
“Xảy chuyện gì?”
“Chẳng lẽ là thần tiên phù hộ?”
Mọi nghị luận sôi nổ, đột nhiên im lặng. Bởi vì họ thấy một từ bên trong chậm rãi . Hắn là Tuệ Phàm.
Hắn ôm Vi Vi từng bước từng bước , cả hai đều vết bỏng cả đầy khói bụi. Việt Quang và Tuệ Phàm , thấy lo lắng trong mắt Tuệ Phàm.
Bác sĩ qua đưa Vi Vi lên xe cứu thương, như còn thở.
Việt Quang thấy thể Vi Vi xuất hiện điệp ảnh, Tuệ Phàm ngao ngắt nắm c.h.ặ.t t.a.y , bảo trụ ! Không cho hồn lìa khỏi xác!
Một khắc lên xe, Tuệ Phàm cầu cứu Việt Quang nhưng mở miệng. Xe cứu thương chạy , hồng nương xuất hiện đưa tiên thảo “Tiểu Quang Quang, đến giờ , chúng trở về!”
Việt Quang trầm mặc cầm tiên thảo. Như hạ quyết tâm cái gì đó đuổi theo cứu thương! “Tiểu Quang Quang! Ngươi ? Này, ngươi …”
— — —
Nguyệt cung thanh tĩnh, vĩnh viễn chỉ một mảnh xanh lam.
Dưới cây nguyệt quế, hồng nương nắm mũi chán ghét phủi Việt Quang “Tránh xa , ăn tiên thảo trở về thần giới, cả mùi trần gian, hôi thối! Tránh xa !”
“Hôi một chút ? Chỉ cần tiên thảo cứu Vi Vi là vui ” kỳ thật hôi cũng , đỡ cho mấy vị tỷ tỷ luyến đồng thấy là nhào .
Sau khi chào nguyệt lão xong, đến nguyệt nha tuyền, chú ngữ bên trong nước xuất hiện hình ảnh nhân gian…
Tuệ Phàm và Vi Vi xe lửa. Trên Vi Vi phát mùi tiên thảo thoang thoảng. “Tuệ Phàm, chúng ?”
“Hồ thôn”
“Ở đó ?”
“Anh thích nhất là bãi tha ma ở đó”
“Anh cái gì? Đừng phỏng làm ngốc nha?”
“Sao thể…” Tuệ Phàm yêu thương vuốt mũi Vi Vi, Vi Vi nhăn mũi .
Nhớ đến trận hỏa hoạn , Vi Vi cảm động. Hôm đó, giật thức dậy thì phát hiện , mặc dù ở lầu nhưng hàng rào chống trộm phá cỡ nào cũng vở, bên ngoài lửa cháy hừng hực… Vào lúc ho đến thở nổi thì Tuệ Phàm lao tới, gì cũng cùng c.h.ế.t…
Lúc chỉ Vi Vi mới bao nhiêu cảm động, cơ mà loại cảm động thấy khá quen… may sống sót, đúng là trời xanh phù hộ.
Xuống xe lửa ô tô. Suốt một ngày lặn lội đường xa Tuệ Phàm đưa Vi Vi đến một nông thôn hẻo lánh. Vi Vi một chút, xung quanh hoang vắng giống địa điểm du lịch, Tuệ Phàm dự tính cái gì.
Cuối cùng nghỉ chân ở khách sạn Hồ Gia thôn, sắp xếp quần áo xong, Tuệ Phàm kéo Vi Vi chạy ngoài. Dường như quen thuộc nơi .
“Mệt quá… Tuệ Phàm, trời tối đưa ?” Vi Vi thấy hai chân mỏi nhừ mà Tuệ Phàm thì vẫn bình thường… chẳng lẽ sức khỏe hai cách nhiều như ?
“Anh cõng em” Tuệ Phàm xổm xuống ý bảo Vi Vi leo lên.
“Không cần…” Năm giờ sáng xuất phát, xe mất năm tiếng thêm ba tiếng ô tô, lộ bộ một tiếng nữa, Vi Vi nghĩ như thế Tuệ Phàm cũng mệt, nở để thêm nặng nhọc.
“Leo lên , mệt! Còn cả một đoạn đường dài! Em thấy rừng cây ở phía xa ? Chúng qua , thêm ba bốn….”
“A…” Ở đó giống khu rừng, xung quanh trống trơn, chẳng lẽ để ngắm băng? Ngẩng đầu trời, mây đen dày đặc…
Thừa lúc Vi Vi suy ngẫm, Tuệ Phàm vòng tay qua vai cõng lên “Tuệ Phàm… Thả xuống…”
“Không thả”
Tuệ Phàm quyết cõng nhưng qua thì thấy mất sức mấy. Vi Vi cõng đến thoải mái, vài bước bắt đầu lim dim ngủ. Chờ khi tỉnh thì tới nơi.
Xung quanh bốn phía chỉ rau dưa, một khu rừng trúc còn một tấm bia đá, khắc một chữ “Vũ” lớn. Ký tên: Hà Kiến Quốc, tháng sáu năm một chin tám sáu.
Bên trái mấy đồng tiền khắc lên, đếm qua đúng năm đồng “Tuệ Phàm, cái là gì ?”
“Hẳn là kỷ niệm nào đó từng dùng….” Tuệ Phàm thất thần, từ bước trong. Trong bụi cỏ đột nhiên thứ gì đó nhào n.g.ự.c Tuệ Phàm.
Vi Vi chạy qua “Ha, con ch.ó con! Dễ thương quá!” long đỏ, mắt to, miệng đô cái đuôi chỉ một nửa. Nhìn sơ qua giống hồ ly.
“Đây là ch.ó Bắc Mỹ ?” Vi Vi
“Ừm… Ừm” Tuệ Phàm cúi đầu dịu dàng vuốt con ch.ó nhỏ trong lòng, ánh mắt mơ hồ.
“Tuệ Phàm ?”
“Gió lớn cát bay mắt…”
“Tuệ Phàm đến đây chi ?”
“Có hẹn với mấy… mấy ”
Vi Vi dấm “Với ai?”
“Một cố nhân, thể y đến ” Tuệ Phàm chua xót Vi Vi “Thế nhưng nghĩ y quên lời hẹn ước cũng là vấn đề vì hiện tại đối với thứ hài lòng…”
Cuối cùng Tuệ Phàm cùng Vi Vi mang theo chú ch.ó nhỏ về khách sạn. Vi Vi ngã giường thì ngủ. Quá mệt … Tuệ Phàm cùng chú ch.ó nhỏ mặt đối mặt.
“Hồng Vũ… Sao chỉ ngươi? Mọi ?”
“Hu hu… ngươi đến minh giới về thì quỷ sai đem quỷ đến cửa, bọn nghĩ ngươi xảy chuyện. Hồng Phong liền đưa bọn núi Côn Lôn…”
“Vậy là … là …” Tuệ Phàm thì thào …
“Sau Hồng Lôi với Tư Tư đến thế giới chỉ hai bỏ chúng . Ta thì thích chỗ đó, tin ngươi sẽ đưa Văn Vũ trở về. Cho nên lén chạy ngoài ở đây chờ các ngươi… Vừa thấy Văn Vũ liền nghĩ bên cạnh nhất định là ngươi”
“Ha hả… đương nhiên!” Tuệ Phàm vuốt lông Hồng Vũ, lấy mấy thứ ngon trong túi cho ăn, Hồng Vũ ăn “Bây giờ Vũ Văn ?”
“Ừm”
“Vậy y còn nhớ Hồ Tả ?”
Tuệ Phàm lắc đầu “Chỉ cần y nhớ Tuệ Phàm là . Hơn nữa, hiện giờ y tên là Vi Vi”
“Ta thể chuyện với y ?”
“Tạm thời thì … Ta đưa ngươi về thành phố sống cùng bọn , mắt ngươi cứ giả làm một chú ch.ó cưng nha”
“Được! Làm ch.ó cưng sướng” Hồng Vũ thuần thục mở hộp chân giò hung khói ăn.
Ngày hôm , Vi Vi thức dậy thấy hộp thiết, gói to gói nhỏ, chai ném đầy giường. Trở xem thì thấy chú ch.ó nhỏ ngủ chổng vó lên trời…
“Trời ạ” Vi Vi đẩy Tuệ Phàm bên cạnh “Tuệ Phàm, con ch.ó nó ăn sạch đồ hộp của ”
“Hả? Vậy hả?” TUệ Phàm đắp chăn cho Vi Vi hôn lên trán “Chúng đem con ch.ó về ?”
“Anh khẳng định nó ch.ó chủ?”
“Ừm”
“Được , nuôi ở nhà nhà ?”
“Nuôi ở ký túc xá của chúng ”
“Ký túc xá cho nuôi chó…”
“Đừng để quản lý là , Hồng Vũ thông minh lắm, sẽ dạy nó vệ sinh trong bồn cầu, dạy nó tắm”
“Hồng Vũ?”
“Ừm, đặt tên cho nó đó”
“Tên lắm…” cứ như , lúc hai trở về trong túi thêm một chú ch.ó con “Hồng Vũ”
Sau đó nhanh Vi Vi phát hiện Hồng Vũ ham ăn, mà nó ăn thức ăn dành cho ch.ó chỉ ăn đồ ăn ngon bàn cơm Hồng Vũ ham ngủ nhưng ngủ trong chuồng, chỗ nó thích nhất là ổ chăn của hơn nữa cực kỳ thông minh mấy đồ điện trong nhà cái nào nó cũng xài, quá tài !
Một mua quần áo cho thú cưng, chuyên gia trong tiệm “Đây là chó, nó là hồ ly…”
“A? Hồ ly… nó động vật hoang dại …”
Vi Vi giật mà Tuệ Phàm thì mỉm , nâng mặt “Có , em thích hồ ly mà?”
Vi Vi gật đầu “Ừm, em thích hồ ly nhất”
“Vậy cùng hồ ly vĩnh viễn đừng tách ”
“Ừm”
Hoàn