CHẾT ĐUỐI - Chương 12

Cập nhật lúc: 2026-04-19 05:06:39
Lượt xem: 93

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Ba… Ba ngại con con ba ?”

“Không ngại, con con ruột quan hệ gì, chỉ cần một tay ba nuôi lớn thì là bảo bối của ba. Thế nhưng, con để ý chuyện …”

“Ba… nghỉ đông con về quê với ba…”

Vi Vi hóa giải mâu thuẫn của ba và , thể bắt đầu từ việc tìm hiểu ba…

— — —

Ở quê khí trong lành mát mẻ, lâu lắm Vi Vi gặp con sông nhỏ đó, khu rừng trúc còn cánh cửa sổ…

Dọn dẹp xong Vi Vi mở cánh cửa sổ phủ đầy bụi , phía đối diện là cánh cửa sổ quen thuộc đóng chặt, rèm cửa phủ xuống, im lặng. Hoa văn rèm cửa mười mấy năm qua vẫn như .

Chỉ là, nó sẽ bao giờ mở nữa, cho dù mở cũng từng ở trong đó…

Gió nhẹ nhàng mang theo lạnh thổi qua, khắp nơi bắt đầu tuyết rơi.

Lần gặp gỡ đó là mùa hè, cùng giao ước đến kỳ nghỉ đông chúng sẽ cùng đắp hai tuyết. Thế như quên nó thậm chí cả cũng quên luôn…

Vi Vi ngẩn ngơ cửa sổ Tiểu Tuệ từng úp ở đó, thì thào “Xin …”

Bất tri bất giác đến bờ sông, mặt sông kết băng… Vi Vi nhớ đến câu chuyện ma nước bà ngoại kể, lẽ con sông sâu từ khi Tiểu Tuệ c.h.ế.t liền xuất hiện.

Vi Vi tuyết hồi tưởng những chuyện thể nhớ, càng nhớ nhiều Vi Vi càng tự trách … Tiểu Tuệ, về ?

Sáng ngày thứ hai, Vi Vi mở cửa sổ câu chào buổi sáng với đối diện ngạc nhiên phát hiện ở ngoài hai tuyết cao nửa !

Hòn than làm mắt, cà rốt làm mũi, đất đỏ làm miệng cong lên, khăn quàng cổ là rơm, còn nhánh cây là tay ở đó buộc một mảnh vải “Vi Vi, trở về đây!”

Vi Vi kinh ngạc lên lời, chỉ “Chi nha” cửa sổ đối diện mở !

“Chào buổi sáng, Vi Vi!”

“Anh…Sao ở đây…” Vi Vi hoảng sợ, đột nhiên nhớ đến cảm giác ở trường, cái tên âm hồn bất tán xuất hiện ở cửa sổ đối diện ?!

“Đây là nhà bà nội ! Nghỉ đông về thăm bà…” Tuệ Phàm đắc ý liếc mắt hai tuyết “Sẳn về vợ nhỏ, xem lớn …”

Nghe Tuệ Phàm Vi Vi thu hồi biểu tình kinh ngạc, lạnh lùng mắng “Thần kinh, vui lắm ?” xoay đóng cửa sổ.

Tuệ Phàm gấp đến độ nhảy qua cửa sổ, gõ chặt cánh cửa của Vi Vi “Vi Vi! Chờ chút! Anh là Tiểu Tuệ nà. Anh thật là Tiểu Tuệ em mở cửa …”

Vi Vi thèm để ý đến , ăn sáng xuống Tuệ Phàm từ cửa chính nghênh ngang ! Thấy bà ngoại còn nịnh “Chào bà!”

“A! Là Tiểu Tuệ hả… về thăm bà nội hả?”

“Cạch cạch” đủa của ai đó rơi ….

“Dạ, nghỉ đông về!” Tuệ Phàm như đứa nhỏ ngoan ngoãn gật đầu, bà ngoại vui mừng cứ như bà đều trông về, Vi Vi hỏi “Bà Tuệ Phàm ạ?”

Tuệ Phàm lấy trong túi sấp giấy đưa cho bà “Bà , đây là phiếu chiết khấu mua hàng của siêu thị nhà con con biếu bà. Cám ơn bà luôn chăm sóc nội con!”

Bà ngoại miệng “Nha, … láng giềng trong xóm chăm sóc thôi” tay bà tiếp nhận, hai mắt híp “A, năm trăm đồng, nhiều quá!” năm hai trăm !

“Không nhiều ạ! Hiện giờ cái gì cũng tăng cái năm trăm với hai trăm cũng gần bằng thôi!” Tuệ Phàm miệng thì khách khí mắt liếc Vi Vi…

Vi Vi suy nghĩ đặt câu hỏi, thể? Anh là Tiểu Tuệ? Tiểu Tuệ c.h.ế.t ? Chẳng lẽ đoạn ký ức bác sĩ Túc thôi miên là mơ? Đi tìm Tiểu Tuệ là thực, còn hiện tại là mơ…. Này rốt cuộc là chuyện gì…

Bà ngoại nhận sấp phiếu, thấy Vi Vi ngây ngốc bên cạnh liền vội giới thiệu “Vi Vi a, đây là cháu nội của ông Tuệ, nhà mở siêu thị Liên Tỏa! Cứ nghỉ đông nghỉ hè là về thăm bà nội, giống con từ tiểu học đến giờ đến một ! Đều là bà già nhớ cháu quá chạy lên thành phố!”

Vi Vi nhỏ giọng “Đó là vì con học thêm lớp bổ túc…”

Bà ngoại xoay giới thiệu với Tuệ Phàm “Đây là Vi Vi cháu bà, mấy đứa chắc chạc tuổi nhỉ…”

“Bà , con học cùng với Vi Vi”

“Phải ?! Vi Vi con ?” đứa nhỏ thật ngoan!

Vi Vi liếc mắt trừng Tuệ Phàm “Ai học cùng với !? Tôi là Thái Hào, còn là Mai Cách!”

“Cũng như mà! He he…” Tuệ Phàm , đột nhiên bụng kêu lên. A! ăn sáng…

Bà ngoại múc một chén cháo bảo Tuệ Phàm xuống cùng Vi Vi ăn sáng…

Ăn no căng bụng, Tuệ Phàm kéo Vi Vi ngoài tản bộ, hai dọc đường đê mặt sông kết một tầng băng dày, Tuệ Phàm nghịch ngợm nhảy lên hại Vi Vi lo sợ kéo trở về!

“Lỡ băng nứt thì ?”

Tuệ Phàm suy nghĩ gì đó đáp “Em hô hấp nhân tạo cho

Vi Vi thẳng chân đá ngay vết thương cũ của Tuệ Phàm nhưng mà chỉ đá nhẹ. Cho nên, Tuệ Phàm kêu đau chỉ mỉm , càng càng đắc ý. Tựa hồ đoán đúng Vi Vi sẽ nhẫn tâm đá mạnh.

Vi Vi xoay đưa lưng về phía , lạnh lùng hỏi “Này rốt cuộc xảy chuyện gì? Sao là Tiểu Tuệ?”

“Bởi vì họ Tuệ nên gọi là Tiểu Tuệ” trả lời thật đúng!

“Anh nên hiểu ý là gì? Đừng vịt ở đây! Tiểu Tư chuyện của các đều ! Anh cần giả dạng Tiểu Tuệ của

“Anh vui khi em là ‘Tiểu Tuệ của ’, mà cũng đúng là của em, em cũng là của … haha…” Tuệ Phàm tự nhiên rộ lên.

Vi Vi chịu nổi lộ vẻ giận dữ, xoay qua trừng “Tiểu Tuệ của c.h.ế.t! Ngay tại sông , mười mấy năm c.h.ế.t… Tận mắt thấy…” hốc mắt Vi Vi đỏ lên, lời mang theo giọng mũi “Anh nên … là hại c.h.ế.t … xin đừng lấy làm trò vui…”

“Anh đùa, là Tiểu Tuệ của em” Tuệ Phàm trở nên nghiêm túc “C.h.ế.t là em trai sinh đôi của , nó mới tên là Tuệ Phàm…. Là do hại c.h.ế.t… em…”

“Sao …” Vi vi tin nổi “Sao khả năng đó! Tới tận giờ từng Tiểu Tuệ qua, em song sinh”

“Em từ từ …” Tuệ Phàm thở một tay “Kỳ thật tên là Tuệ Bình. Anh đứa em sinh đôi tên Tuệ Phàm. Anh với nó vẻ ngoài giống đến nổi bố cũng nhận . Chỉ là từ nhỏ nó giỏi còn ngoan nữa, cái gì so với đều làm hơn. Từ lúc học nhà trẻ nó là đứa trẻ ngoan còn là lão đại. Nó giỏi vẽ tranh lúc còn học mẫu giáo thi hội vẽ thiếu nhi lấy nhiều giải thưởng. Lên tiểu học với nó học cùng lớp nó là lớp trưởng còn là vua đám trẻ đem theo bạn học đùa chổ chọc chỗ . Mẹ kỳ vọng ở nó cao, nghỉ đông nghỉ hè thậm chí cả ngày thường cũng cho nó học bổ túc nọ hoăc học vẽ. Anh thấy lớn thích Tuệ Phàm vì nó giỏi ngay cả mấy bạn nữ cũng thích luôn. A đúng một bạn nữ khác lớp làm quen với nó mà nhận nhầm . Kết quả đùa dai một hồ dọa cô bé luôn! Ha ha…”

Vi Vi tức giận ngắt ngang lời “Nói chuyện đàng hoàng!”

“A…” Tuệ Phàm le lưỡi tiếp tục “Sau đó là mùa hè năm nhất, đưa nó Hong Kong dự thi, thì về quê nghỉ hè. Kết quả quen cô bé tên Vi Vi… Kỳ thật cũng bạn nữ thích … Thế nhưng mấy bạn nữ trong lớp chỉ thích em trai …. Anh nghĩ nếu bạn gái của hơn của nó thì cũng hơn nó một chỗ !”

Vi Vi chỉ thở dài tính ham hư vinh của .

“Vì thế giấu đứa em tài giỏi, nếu lỡ cô bé nó so với giỏi hơn thì lẽ thích nữa! Mỗi ngày đều ở bên cửa sổ với Vi Vi vì cô bé thương chỉ thể ở trong phòng. Anh học theo bộ dáng Tuệ Phàm vẽ, mỗi ngày kể truyện cổ tích, truyện hi vọng làm cô bé vui. là trời phụ lòng , cuối cùng Vi Vi đáp ứng làm vợ nhỏ bé của

Vi Vi trợn mắt: đó là ngoài ý .

“Thế nhưng một chuyện xảy kỳ hè ngắn ngủi đó. Ngày đó sông bắt cá… em hẳn còn nhớ?”

“Chính là điều làm kết thúc kỳ nghỉ hè ngắn ngủi đó. Hôm , sông bắt cá… hẳn em còn nhớ?”

“Ừm”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/chet-duoi/chuong-12.html.]

“Thật ngoài bao lâu thì và Tuệ Phàm đến. Kết thúc cuộc thi còn mấy ngày nữa tới khai giảng Tuệ Phàm ở quê chơi vài ngày. Mẹ thì bận, đưa Tuệ Phàm đến thì trở về. Đứa em trai của hiểu vì thích mặc đồ của , chờ nó liền bộ đồ của , còn theo sông bắt cá. Nó lấy bình thủy tinh bắt cá của nhấn chìm xuống nước, đành chở về nhà lấy cái khác. Mà tìm hoài thấy thêm vệ sinh… Cho đến khi cầm một cái bình chạy thì thấy nó …”

Tuệ Phàm ngưng thật lâu giọng chở nên trầm hơn “Lúc nên nghĩ nó té xuống nước, nếu lúc đó đến bờ sông tìm thêm nữa thì lẽ…nó sẽ c.h.ế.t… Thế nhưng nghĩ nó chạy chơi chỗ khác, chạy tìm nó… Tìm một vòng vẫn thấy nó hô to “C.h.ế.t ”. Anh chạy đến thấy một chú ôm từ sông lên một đứa bé… Anh sợ đến ngây … Anh đất, cảm thấy nó đang trừng … Anh chỉ suy nghĩ: Là hại c.h.ế.t em. Ta trốn … chạy về nhà trốn trong tủ quần áo, tưởng tượng ba sẽ thương tâm thế nào khi phát hiện hại c.h.ế.t em trai sẽ trách mắng , chừng sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t …Anh khiến chán ghét. Nếu c.h.ế.t là thể sẽ đau lòng như ! Vì đồ Tuệ Phàm, ngoan ngoãn học bài… Cho đến khi bà nội chạy ôm lấy “Phàm Phàm con ở đây đừng ngoài!” cả đều mồ hôi lạnh, ngừng lập Mình là Tuệ Phàm là Tuệ Phàm”

“Bà, gia đình ?”

“Anh đoán là họ đều , bời vì họ gọi “Bình Bình”. Trở về lớp học, mỗi ngày đều lo lắng, điên cuồng học vẽ tranh giống Tuệ Phàm học bù bài tập, ở trong giả dạng làm lớp trưởng chuyện đắn chạy nhảy lung tung. Sau vượt khỏi hình tượng của Tuệ Phàm… Rồi nữa biến thành nó. Thẳng đến lúc bác sĩ Túc chuyện của em, đột nhiên cảm giác chuyện gì đó quên , nhớ mà tài nào nhớ nổi… Cho nên nhờ bác sĩ Túc thôi miên : ông khi còn nhỏ sợ hãi quá mức, ngừng ám thị thôi miên , dẫn đến cuối cùng toán biến thành Tuệ Phàm… Đem Tuệ Bình cùng Vi Vi đồng thời vùi lấp

Hai ngây ngốc mặt băng ngẩn thật lâu.

Tuệ Phàm thở dài “Sau khi Tuệ Phàm suy nghĩ nhiều. Cuối cũng đành thật với ba . Nào ngờ họ lúc qua biến cố lâu họ phát hiện… thấy cố gắng học hành cho rằng như cũng , nên vạch trần. Nghĩ nào lớn hơn một chút sẽ . Lúc lên sơ trung ba ngừng vẽ tranh, cho rằng họ chú trọng việc học, thế nhưng họ bóng dáng Tuệ Phàm cơ mà họ phát hiện Bình Bình còn, nên đành thôi…”

Vi Vi nghiêng đầu hỏi “Anh đây là đang xạo ?”

“Anh lừa em làm gì? Lúc em chuyện với bác sĩ Túc cũng đến ước hẹn nghỉ đông?” hơn nữa Phàm Phàm ngay trong mộng

Vi Vi nghĩ, cũng đúng.

Tuệ Phàm tiếp “Tuy rằng ước nghỉ nghỉ đông trễ mười mấy năm. Thế nhưng chúng nhớ , Vi Vi”

Tuệ Phàm kích động nắm c.h.ặ.t t.a.y Vi Vi. Có điều Vi Vi như đụng gián rụt về “Anh làm gì?”

“Anh… Anh thích em…” Không hiểu là do trời lạnh ngượng ngùng mà mặt Tuệ Phàm đỏ ửng lên. Trong mắt Vi Vi giống như thằng nhóc ghé cửa sổ năm đó.

“Tôi cuối cùng là con trai. Lúc thích lầm là nữ”

“Anh quản em nam nữ, cho dù là yêu quái cũng thích em”

“Anh mới là yêu quái”

Vi Vi bỏ chạy Tuệ Phàm đuổi theo “Lúc rõ ràng em thích mà”

“Đây là tình yêu trẻ con”

“Em đồng ý gả cho !”

“Đồng ngôn vô kỵ!”

Vi Vi càng chạy càng nhanh Tuệ Phàm đổi sát phía . Kết quả là hai chạy gào thét bên bờ sông.

“Nụ hôn đầu của em là

“Là hên cho

“Lần đầu tiên của em cũng là ! Anh chịu trách nhiệm!”

“Người đó

“Năm lớp một chính là em!”

Ở xa bà ngoại cùng ba hái rau ngoài vườn. Bà gặp hai đứa nhỏ rược đuổi vui vẻ “Nhìn kìa hai đứa nó đang rèn luyện thể! Ở quê khí trong lành về thường xuyên đưa Vi Vi về.”

Vi Vi chạy rừng trúc qua cây cầu dần dần đuối sức. con ác ma đuổi mà! Đột nhiên đầu gối đau nhức, nhất thời còn sức nặng nề ngã xuống.

“Vi Vi!” Tuệ Phàm đuổi theo nhanh nên dừng kịp. Theo quán tính té nhào lên Vi Vi.

Tuệ Phàm liền dậy, ôm Vi Vi lên. Cả đều bẩn cả, do sương xuống bùn đất cứng tay Vi Vi trầy ít, miệng vết thương còn rớm máu.

Tuệ Phàm đau lòng “Vi Vi đau ? Chạy nhanh để té ngã đấy”

Tên … cứ như sói đói đuổi mồi mà đuổi theo. Thế nào mà ngã chứ.

Vi Vi oán giận nghĩ, thèm để ý ! Đẩy Tuệ Phàm tự lên, nhấc từng bước chân một . Đột nhiên ôm lên trung.

“Buông! Buông !” Vi Vi hét, Tuệ Phàm lời thả xuống. Thế nhưng phía xuống “Lên, em thích bế cõng”

“Không cần”

“Vậy bế em!” Tuệ Phàm tươi dậy làm tư thế bế. Vi Vi sợ vội “Vẫn là cõng

Tuệ Phàm như ý cõng Vi Vi. Vừa về đến nhà cũng lúc ba từ vườn trở về, ông thấy Tuệ Phàm ngạc nhiên “A… Cháu là bạn trong tấm hình dán tại bàn học của Vi Vi nà! Không ngờ là Tiểu Tuệ! Lớn thật …”

“Tấm hình?” Tuệ Phàm vui mừng, chẳng lẽ Vi Vi lấy hình của để ở bàn học?

Vi Vi khẩn trương “Làm gì hình gì?”

“Là tấm hình khuôn tinh xảo đặt bàn học con đấy… bố nên hỏi …” ông hai tiếng, lẩm bẩm “Hóa là tiểu Tuệ cũng yên tâm”

Vi Vi đen mặt bảo Tuệ Phàm cõng trong, giải thích “Anh đừng hiểu lầm, trong chỉ bố chú ý thôi, chỉ họ còn ở nhà …”

“Không , chỉ cần em lấy hình để bàn học, quản em vì lý do gì. He he..” Tuệ Phàm ngây ngô.

Nhìn Tuệ Phàm ngây ngô Vi Vi . Cậu yêu mất ! Trên thế giới còn tồn tại…

“Được , về ” Vi Vi nhịn dội một gáo nước lạnh.

“Không , bà bà rủ ở ăn cơm trưa. Đến, để xem đầu gối của em” xong xổm xuống tháo giày cho Vi Vi. Vi Vi lấy chân thương ! Nào ngờ phủi m.ô.n.g “Trẻ con thật ngoan” tiếp tục tháo giày bên .

Vi Vi chán ghét đá cái nữa thế nhưng vẫn tươi. Không chút tức giận chấp nhất tháo giày.

Không !

“Anh tránh !” Vi Vi dùng hai tay đẩy , Tuệ Phàm vẫn bất động thanh sắt. Tháo xong giày thứ hai xăn ống quần của Vi Vi lên.

Vi Vi khống chế cảm giác Tuệ Phàm gần hơn chút nữa. Trên như thứ gì đó kỳ quái, cái cảm giác ngọt ngào dịu dàng! Quả thật đẩy thế nhưng tay chạm nở… Tuệ Phàm ngừng , im lặng chờ Vi Vi đẩy chờ thật lâu…

Chậm rãi, Tuệ Phàm ngẩn đầu “Cuối cùng em cũng đẩy ?”

“Không còn sức…”

Vi Vi nghiêng đầu mặc cho xoa đầu gối .

Tên thật chấp nhất chấp nhất đến đáng sợ! Còn nụ càng đáng sợ hơn.

Vi Vi quyết định trầm mặc trốn tránh, càng trốn thì tên càng đuổi! Không hiểu Vi Vi sợ hãi khi tiếp xúc với .

Cho nên thời gian ở quê , Vi Vi hề trống tránh Tuệ Phàm cũng quan tâm chăm sóc nhưng vẫn duy trì một cách.

Một ngày Vi Vi nghiêm túc với Tuệ Phàm “Tuệ Phàm cùng sẽ là bạn … loại bạn bè bình thường… ?”

Tuệ Phàm suy nghĩ lâu “Không , rõ ràng là ái nhân đời của em mà”

Vi Vi gì… đàm phán thất bại.

Đến ngày Vi Vi cùng ba chở về. Tuệ Phàm cũng cuốn gói tạm biệt ông bà xe về.

Loading...