CHẠM VÀO THƯƠNG NHỚ - Chương 44: Nếu Chậm Một Bước… Anh Sẽ Mất Em Lần Nữa

Cập nhật lúc: 2026-04-03 05:05:00
Lượt xem: 51

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Mưa

Đổ xuống bất ngờ.

Thành phố B chìm trong một màn nước trắng xóa.

Đường phố nhòe .

Cũng giống như—

Ánh mắt của lúc .

Xe dừng gấp nhà ga.

Anh mở cửa.

Chạy.

Không che mưa.

Không quan tâm.

“Cô ?!”

Anh nắm lấy một nhân viên.

“Chuyến tàu khởi hành…”

Tim

Rơi thẳng xuống.

“Đi ?!”

“Thành phố C…”

Không thêm.

Anh .

“Chuẩn xe!”

Ngay lúc đó—

Một bóng dáng quen thuộc—

Xuất hiện ở phía xa.

Dưới màn mưa.

đó.

Vali bên cạnh.

Không lên tàu.

Không rời .

Chỉ

Như đang chờ.

“An!”

Giọng vang lên.

Cô giật .

Quay .

Ánh mắt chạm .

Thời gian—

Như ngừng .

Một giây.

Hai giây.

Rồi—

Anh chạy tới.

Không dừng.

Không chậm.

Đến mặt cô—

Không gì.

Chỉ kéo cô lòng.

Siết chặt.

Như giữ cả thế giới .

“Em dám rời …”

Giọng khàn.

“…mà với một câu?”

Hạ An run lên.

“Em tưởng…”

“… sẽ đến.”

“Em tưởng?”

Anh buông cô .

Nhìn thẳng mắt cô.

“Em tưởng sẽ cưới khác?”

Cô c.ắ.n môi.

“Em vì em mà—”

“Anh bỏ hôn lễ .”

Cô sững .

“Anh… gì?”

“Anh cưới.”

Anh .

Không do dự.

“Anh bỏ tất cả.”

“Vì em.”

Mưa rơi mạnh hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/cham-vao-thuong-nho/chuong-44-neu-cham-mot-buoc-anh-se-mat-em-lan-nua.html.]

còn thấy gì nữa.

Chỉ

Câu đó.

“Anh điên …”

Giọng cô vỡ .

“Ừ.”

Anh .

“Anh .”

“Vì em.”

Nước mắt cô rơi.

“Anh …”

“…em sợ thế nào ?”

“Biết.”

còn sợ hơn.”

Anh nâng mặt cô lên.

“Anh sợ em thật sự rời .”

“Lần …”

“… chịu nổi nữa.”

.

Tất cả cảm xúc—

Vỡ .

“Em cũng …”

“…em cũng chịu nổi.”

Một câu—

Đủ .

Anh cúi xuống.

Hôn cô.

Dưới cơn mưa.

Không còn kiềm chế.

Không còn giữ .

Chỉ còn—

Sự khao khát.

Sự sợ hãi mất .

Và—

Sự chắc chắn—

Sẽ buông nữa.

Cô đáp .

Nắm chặt áo .

Như sợ—

Chỉ cần buông—

Anh sẽ biến mất.

Khi nụ hôn dứt—

Cả hai đều thở gấp.

Trán chạm trán.

“Đi nữa ?”

Anh hỏi.

Cô lắc đầu.

“Không.”

“Chạy nữa ?”

“Không.”

“Rời nữa ?”

.

Ánh mắt kiên định.

“Không bao giờ.”

Anh siết chặt cô .

“Vậy thì .”

“Vì …”

“…dù em chạy…”

“… cũng sẽ kéo em về.”

Cô bật .

Giữa cơn mưa.

Không còn là nước mắt đau.

Mà là—

Hạnh phúc.

Xa xa—

Có một ánh mắt đang dõi theo.

Ẩn trong bóng tối.

Trần Duy.

Nụ lạnh.

“Chưa xong …”

Cơn bão—

Vẫn kết thúc.

Loading...