Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Căn phòng—
Cuối cùng cũng trở yên tĩnh.
Chỉ còn —
Hai .
Và mùi t.h.u.ố.c sát trùng nhàn nhạt.
Hạ An mặt .
Tay cầm bông gòn.
Run nhẹ.
“Ngồi yên…”
Giọng cô khẽ.
—
Không giấu lo lắng.
Anh dựa lưng ghế.
Không .
Chỉ cô.
Ánh mắt—
Không còn lạnh.
Không còn căng.
Chỉ còn—
Một sự dịu dàng sâu.
“Đau ?”
Cô chạm nhẹ vết thương trán .
Anh khẽ nhíu mày.
—
Không tránh.
“Không.”
“Đừng dối.”
Cô cau mày.
“Máu còn ngừng…”
Anh khẽ .
“Em lo cho ?”
Cô khựng .
Một giây.
Hai giây.
“Ừ.”
Không né.
Không giấu.
Chỉ một chữ—
khiến tim rung mạnh.
Bàn tay đưa lên.
Giữ lấy cổ tay cô.
“Lại gần hơn.”
Giọng trầm xuống.
Cô kịp phản ứng—
Đã kéo nhẹ.
Khoảng cách—
Chỉ còn một thở.
“Em …”
Anh cô.
Rất sâu.
“Lúc nãy…”
“… nghĩ nếu em xảy chuyện…”
Giọng khàn .
“… thật sự sẽ mất kiểm soát.”
Tim cô thắt .
“Đừng …”
“Là thật.”
Anh né.
“Anh sợ đau.”
“Không sợ mất tất cả.”
“Chỉ sợ mất em.”
Một câu—
Đủ khiến mắt cô đỏ lên.
“Anh ngốc…”
Cô thì thầm.
“Em còn kịp ở bên lâu…”
“…làm dám biến mất.”
Anh sững .
Rồi—
Khẽ kéo cô gần hơn.
“Vậy thì ở .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/cham-vao-thuong-nho/chuong-41-neu-dau-thay-duoc-em-anh-san-sang.html.]
“Đừng nữa.”
Cô gật đầu.
Nhẹ.
chắc chắn.
“Không .”
Không khí—
Chùng xuống.
—
Không còn đau.
Chỉ còn—
Sự ấm áp len từng nhịp tim.
Anh đưa tay lên.
Chạm má cô.
Rất nhẹ.
Như sợ mạnh hơn một chút—
Cô sẽ vỡ .
“Em gầy .”
“Anh cũng .”
Cô bật nhẹ.
Một nụ —
Sau nhiều tổn thương.
“Chúng đúng là…”
“…ngốc thật.”
“Ừ.”
Anh khẽ đáp.
“Ngốc đến mức mất ba năm.”
Cô im lặng.
Rồi—
Chậm rãi đặt tay lên n.g.ự.c .
Nơi tim đang đập mạnh.
“…”
“…còn kịp.”
Một câu—
Nhẹ.
—
Đầy hy vọng.
Anh cô.
Ánh mắt—
Lần đầu tiên—
Không còn giữ gì.
Rồi—
Cúi xuống.
Nụ hôn —
Không gấp gáp.
Không cuồng nhiệt như .
Mà chậm.
Sâu.
Như bù đắp—
Từng ngày mất.
Cô khẽ nhắm mắt.
Đáp .
Không vội.
Chỉ là—
Không rời.
Khi buông —
Trán chạm trán.
“An…”
Giọng khẽ gọi.
“Ừ?”
“Ở bên .”
Không mệnh lệnh.
Là lời cầu xin.
Cô mỉm .
“Em đang ở đây mà.”
Ngoài cửa—
Ánh đèn thành phố vẫn sáng.
Cơn bão—
Dường như qua.
—
Cả hai đều —
Đây chỉ là lặng một thử thách lớn hơn.