Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Không khí trong quán cà phê—
Vẫn còn kịp định cú va chạm .
Cánh cửa khép .
cảm giác để …
Không hề biến mất.
Hạ An im.
Trước mặt cô là tập tài liệu.
Những dòng chữ như đang bóc từng lớp ký ức cô cố chôn suốt ba năm.
“Giả mạo IP.”
“Dàn dựng tin nhắn.”
“Không Lâm Vy gửi.”
Tay cô run nhẹ.
Không vì tin.
Mà vì—
Nếu đây là sự thật…
Thì ba năm qua của cô…
Là gì?
“Em cần hết.”
Giọng vang lên phía .
Trầm.
Gần.
Cô .
Anh vẫn đó.
Không tiến thêm.
Không ép buộc.
ánh mắt —
Không cho phép cô rời .
“Anh nghĩ chỉ cần một tờ giấy là đủ ?”
Cô nhạt.
“Ba năm cũng tin chỉ một lời là đủ để bỏ em.”
Không khí khựng .
Một nhịp.
Hai nhịp.
Anh siết nhẹ tay.
“Anh sai .”
Một câu.
Rất thẳng.
Không biện minh.
Không vòng vo.
Hạ An im lặng.
Ánh mắt cô run lên nhẹ.
cô vẫn cố giữ bình tĩnh.
“ thì ích gì?”
“Em quen sống .”
Câu đó—
Như một nhát cắt.
Anh cô lâu.
Rồi bước thêm một bước.
Lần —
Không còn cách.
“Vậy thì sẽ khiến em quen .”
Cô giật .
“Anh điên ?”
Anh trả lời ngay.
Chỉ cô.
Rất sâu.
“Có thể.”
“ mất em một .”
Giọng trầm xuống.
“Lần …”
“… chấp nhận mất nữa.”
Ngoài trời—
Một chiếc xe khác dừng .
Đèn xe sáng gắt.
Trợ lý vội bước .
“Lục tổng…”
“Người vụ tin nhắn dấu hiệu xuất hiện.”
Ánh mắt lập tức đổi.
Từ mềm xuống lạnh.
“Ở .”
“Trong hệ thống cũ của Lục thị… một từng sa thải vì ăn cắp dữ liệu.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/cham-vao-thuong-nho/chuong-35-anh-khong-den-de-xin-loi-anh-den-de-gianh-lai-em.html.]
Hạ An thấy.
Khựng .
Anh sang cô.
“Em ở đây.”
Cô nhíu mày.
“Anh kiểm soát em nữa ?”
Anh tiến sát hơn một chút.
Giọng thấp.
“Không.”
“Lần bảo vệ em.”
Một câu—
Làm tim cô lệch nhịp.
cô vẫn mặt .
“Em cần.”
Anh tranh cãi.
Chỉ rút điện thoại.
Gọi một cuộc.
“Phong tỏa bộ hệ thống Lục thị.”
“Điều tra tên Trần Duy.”
Hạ An thấy cái tên đó—
Tim cô khựng .
Trần Duy.
Người từng làm việc chung bộ phận IT.
Người lén cô khi cô còn ở Lục thị.
Cô kịp gì—
Anh tắt máy.
“Em bắt đầu nhớ đúng ?”
Giọng nhẹ hơn.
“Không em sai.”
“Cũng sai .”
Anh cô.
“Là chúng sai.”
Không gian im lặng.
Lần đầu tiên—
Trong mắt Hạ An…
Có chút d.a.o động thật sự.
cô vẫn lùi .
“Dù là ai…”
“…thì ba năm đó cũng xảy .”
Anh cô.
Rất lâu.
Rồi gật đầu.
“.”
“ ba năm tới…”
“… sẽ để nó lặp .”
Anh bước lùi .
Không ép.
Không giữ.
“Anh cho em thời gian.”
“ để rời xa nữa.”
Nói xong—
Anh .
Cửa mở.
Gió tràn .
khi bước —
Anh dừng .
Không đầu.
Chỉ một câu:
“Lần …”
“…đổi là theo em.”
Cửa đóng.
Hạ An đó.
Tim đập mạnh.
Không là đau.
Hay là bắt đầu rung động.
Ở ngoài —
Anh lên xe.
Ánh mắt thẳng phía .
“Trần Duy…”
Anh khẽ lặp .
“Lần …”
“… sẽ khiến mày tự khai tất cả.”