Mãi đến khi cánh cửa phòng bao khép , mới thấy tiếng trai nữa.
Điện thoại trong túi rung lên điên cuồng, bộ đều là tin nhắn của .
[Em gái ơi, cứu , Thời Tụng cuối cùng cũng lòng đổi !]
[Anh bạn gái , bình thường !]
[Cái m.ô.n.g của cứu , em cần tìm cách bảo vệ nữa .]
[Anh vẻ quý bạn gái như vàng , che chắn kỹ trong lòng, cho ai dù chỉ một cái.]
[Bạn gái trường ? Em tiếp xúc với lâu thế, ngóng tin tức gì ?]
Tôi trả lời nhưng lực bất tòng tâm.
Tôi bàng hoàng Thời Tụng.
Tôi cả bụng lời nhưng kịp hỏi miệng thì Thời Tụng hôn tới.
Cánh môi cọ xát vành tai , lúc thì hôn, lúc mút nhẹ.
“A Huỳnh đừng sợ, thấy , sẽ cho .”
Tôi chỉ thấy lạnh cả .
Chuyện quái gì đang xảy thế !
Não đình trệ.
Linlin
Thậm chí còn chẳng ăn no, vội vàng ăn vài miếng chạy mất dép.
Lúc trở về trường, trai vẫn còn đang say sưa bàn tán về chuyện Thời Tụng bạn gái.
Nỗi buồn và niềm vui của con quả nhiên tương thông.
Tôi bỗng nhiên oà nức nở.
“Anh ơi, em ch.ó c.ắ.n !”
Tôi kể bộ chuyện hôm nay từ đầu đến cuối cho trai .
Tôi mắng: “Mấy cái đám giàu độc ác quá, lẽ nào giữa em và nhất định một hãm hại ? Hai em mà khổ thế !”
Nếu lúc nhạc nền, chắc chắn sẽ là bản nhạc buồn thê lương nhất.
Anh trai thấy lời , còn phẫn nộ hơn cả lúc dòm ngó.
Anh định tìm Thời Tụng tính sổ ngay lập tức.
Vừa , Thời Tụng cũng theo trở về.
Anh và trai đụng mặt .
Anh trai nổi trận lôi đình, hiếm khi cứng rắn một .
“Họ Thời ! Cậu tâm địa xa gì thì cứ nhắm đây , đừng bắt nạt em gái !”
Tôi: “...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/cap-cap-nhac/chuong-8.html.]
Cái m.ô.n.g của cũng quan trọng y như mà!
Vẻ mặt Thời Tụng trở nên nghiêm trọng.
Anh nắm lấy cổ tay , kéo lưng .
“Là chủ động quyến rũ cô , tất cả đều là của , liên quan gì đến cô cả.”
Cơn giận của trai bỗng chốc tắt ngóm, đầu nhảy một dấu hỏi chấm to tướng.
Tôi cũng ngơ ngác Thời Tụng.
Thời Tụng vẫn đang chìm đắm trong vở kịch của chính , tiếp tục lên án trai .
“Cậu bạn gái , hà tất gì núi trông núi nọ, cướp đoạt yêu của kẻ khác? Tôi hy vọng mối quan hệ giữa hai chấm dứt tại đây. Tôi thể bồi thường cho , nhưng đồng thời cũng hy vọng đừng nhắc chuyện với ai cả, danh dự của cô tổn hại.”
Thời Tụng kìm nén nửa ngày, nặn một câu: “A Huỳnh là một cô gái .”
Tôi: “...”
Tôi thấy mệt mỏi đến mức chẳng buồn nổi giận nữa.
Hồi đầu là ai cho " phụ nữ xa" một bài học nhỉ?
Biểu cảm của trai vô cùng phức tạp.
Anh mất một lúc lâu mới tiêu hóa hết những lời của Thời Tụng.
Anh ngập ngừng chỉ , ướm hỏi Thời Tụng.
“Cậu... Cậu thấy thế nào?”
Lông mày Thời Tụng nhíu chặt như nút thắt.
“Muốn lời thật ?”
Anh trai gật đầu.
Thời Tụng hít một thật sâu, nghiêm túc :
“Tôi thấy là một tên cặn bã, cực kỳ buồn nôn, thấy là nôn .”
Anh trai ngượng ngùng sờ sờ mũi.
Biết thế chẳng hỏi còn hơn.
Anh trai vẫy vẫy tay gọi gần.
Anh liếc Thời Tụng một cái, hạ thấp giọng hỏi : “Anh làm ?”
Tôi quệt nước mắt, ấm ức : “Anh đùa giỡn tình cảm của em.”
“Anh đùa giỡn thế nào?”
Tôi tỉ mỉ nhớ , đếm từng chuyện một: “Anh mời em ăn cơm, chuyển khoản cho em, xem phim cùng em, buộc dây giày cho em, hôm nay còn hôn em nữa.”
Anh trai bằng ánh mắt vi diệu.