Tôi bên lề đường, gọi điện cho trai: "Chỗ hẻo lánh, lái xe qua đón em về trường ."
Anh trai bảo: "Em tìm chỗ nào đợi một lát, đưa chị dâu em về , xíu nữa qua đón, tầm mười mấy phút thôi."
Tôi đáp bên đường chờ.
Mới vài phút, một chiếc Porsche màu đen dừng mặt .
Cửa xe hạ xuống, thấy gương mặt của Thời Tụng.
Anh từ đầu đến chân khách sạn phía lưng .
Đôi lông mày khẽ nhíu , nụ hờ hững thường ngày mặt cũng biến mất.
"Sao chỉ cô ở đây? Cố Dĩ An ?"
Nhìn thấy cái bản mặt của Thời Tụng là trong lòng bốc hỏa.
Cũng tại lúc đầu mờ mắt vì thèm ăn nên mới cái tên hồ ly tinh độc ác lừa gạt tình cảm.
Giọng của tự chủ mà mang theo vẻ oán trách: "Anh tìm bạn gái ."
Thời Tụng như chọc tức đến phát : "Nên cứ thế bỏ mặc cô ?"
Tôi gãi đầu, cứ thấy câu nó sai sai thế nào nhưng hình như cũng chẳng vấn đề gì lớn.
Tôi trả lời , chỉ đành đực mặt bên lề đường gì.
"Lên xe , đưa cô về trường."
Thời Tụng mở cửa xe, bảo lên.
Sau khi lên xe, quên nhắn tin bảo trai cần qua nữa, tiện đường chở về .
Tôi ở ghế phụ, sang Thời Tụng bên cạnh.
Cổ áo của Thời Tụng mở hai chiếc cúc, lộ sợi dây chuyền bạc cổ.
Linlin
Mặt dây chuyền phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo cứ lắc lư theo cử động của , ánh mắt cứ thế trượt theo mặt dây chuyền, dán chặt phần xương quai xanh lộ nơi cổ áo rời mắt .
"Tại làm chuyện ?"
Giọng Thời Tụng lạnh lùng, kỹ thể nhận cơn giận trong đó.
Tôi tưởng đang đến chuyện làm nhân viên dọn dẹp khách sạn, bắt đầu thấy chê bai công việc của .
"Mấy giàu các thì hiểu cái gì? Nếu vì kiếm tiền thì ai làm mấy việc chứ?"
Bàn tay cầm vô lăng của Thời Tụng siết chặt, nghiến răng hỏi: "Chỉ vì năm trăm tệ?"
", chỉ vì năm trăm tệ!"
Tôi trả lời một cách hùng hồn.
Dù việc bẩn mệt, thỉnh thoảng còn gặp mấy khách hàng quái đản nhưng tiền lương cao!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/cap-cap-nhac/chuong-3.html.]
Lại còn bao ăn nữa!
Thời Tụng hỏi: "Vậy những thứ đưa, tại cô nhận?"
"Tiền của là tiền âm phủ ? Tiêu một cái thì c.h.ế.t chắc!"
Tôi cũng lắm chứ!
lúc đó lý trí đột nhiên chiếm lĩnh đỉnh cao, đến khi định thần thì tiền chuyển trả mất .
Chuyện đến nước , tất nhiên thể mấy lời thiếu tiền đồ như lúc .
Tôi nở một nụ nhàn nhạt đầy khí chất: "Bởi vì phù hợp."
Thời Tụng nhắm mắt đầy tuyệt vọng, giọng nhẹ bẫng như đang lẩm bẩm một : "Vậy thì phù hợp ?"
Điện thoại trong túi vang lên.
Tiếng chuông điện thoại át câu đó của .
Tôi nhấn nút , đầu dây bên vang lên giọng của trai .
"Hạ Huỳnh, em về đến trường ? Ai đưa em về đấy?"
Tôi sang Thời Tụng.
Thời Tụng lắc đầu, hiệu cho đừng là .
Tôi đành dối: "Là một đồng nghiệp lái xe đưa em về, em với tiện đường."
Anh trai dặn về đến ký túc xá an thì báo một tiếng.
Tôi gật đầu .
Xe của Thời Tụng dừng ở cổng trường.
Sau khi cảm ơn thì mở cửa xuống xe.
Tôi định đóng cửa xe thì thấy giọng khàn khàn của Thời Tụng: "Hạ Huỳnh, cô nhất định con đường ? Những gì thể cho cô, cũng thể cho cô như ."
Cho cái gì? Lương ngày ?
Cái tên hồ ly tinh đáng c.h.ế.t , lúc nào cũng bóp đúng điểm yếu của .
Cứ nghĩ đến những lời lảm nhảm về ở ký túc xá ban ngày là thấy bốc hỏa.
Tôi dứt khoát ném một câu: "Không cần!"
Về đến ký túc xá, lướt điện thoại, thấy Thời Tụng đăng một dòng trạng thái mới.
[Cả đời tên tra nam hủy hoại .]
Tôi: "?"
Anh làm nữa ?