Cánh diều bay cao - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-01-13 10:21:38
Lượt xem: 160
Vào ngày vị hôn phu và thiên kim thật đính hôn, từng lái xe lao thẳng đó để cùng chếc với bọn họ.
ngay khoảnh khắc ý nghĩ điê n cuồng hiện lên, điện thoại bỗng reo liên hồi.
Nhấc máy, là đầu dây từ b ệnh v iện.
“Cô Tần, cô th ai ...”
Động cơ xe tắt lịm, sững sờ bất động tại chỗ.
Nửa tiếng , khi tiếng nhạc rộn rã vang lên từ lễ đường, nổ máy, đầu xe lao thẳng sân bay.
Kể từ đó, thiên kim giả của nhà họ Tần biến mất khỏi Kinh Thị đúng như tâm nguyện của .
Tôi đến Nam Thị cách xa hàng ngàn cây . Sau khi thoát ch ết trong gang tấc, sinh một cô con gái cùng huyết thống với .
Tôi cũng còn liên lạc với những đó nữa.
Cho đến tận bốn năm , từng một trong họ xuất hiện mặt .
1
Bốn năm , đầu tiên gặp Tô Trình là ở cổng trường mầm non.
Vừa đón Đóa Đóa, một phụ bên cạnh bỗng ghé sát :
“Mẹ Đóa Đóa kìa, cái ở phía đối diện mặt đường , trông giống hệt ngôi ca nhạc nổi tiếng... Tên là gì nhỉ...”
“Tô Trình!” Người đó vỗ vỗ trán, “ , là Tô Trình!”
Tôi thu hồi ánh mắt, thản nhiên đáp: “Tôi .”
Chị tỏ vẻ ngạc nhiên: “Cô nhạc ? Tô Trình đấy! Nam ca sĩ sáng tác hot nhất mấy năm nay, đạt bao nhiêu là giải thưởng!”
“Ây chà, thật lòng nhé, khuôn mặt trông cũng nét giống cô đấy, đúng là những gương mặt mỹ nhân...”
Tôi mỉm lắc đầu, nắm tay Đóa Đóa tiếp tục bước .
“Tần Thư.”
Nào ngờ từ phía , tiếng của vang lên.
Tôi chẳng buồn để tâm, vẫn giữ nhịp bước chân.
“Tần Thư!”
Đóa Đóa ngẩng đầu lên.
“Mẹ ơi, chú đằng đang gọi ạ? Tại chú gọi là Tần Thư?”
Tôi mỉm , trấn an con bé.
“Chú nhận nhầm thôi con.”
Nào ngờ khi đến bãi đỗ xe, định mở cửa thì cánh tay bất ngờ ai đó túm chặt lấy.
Tôi đầu , đập mắt là khuôn mặt đang thở hổn hển của Tô Trình.
“Tần Thư, chị... thế mà vẫn còn sống ?!”
Lời của vẫn chua ngoa, khắc nghiệt như ngày nào.
Có lẽ vì chạy quá nhanh mà vành mắt ửng hồng.
Tôi gửi Đóa Đóa ở nhà hàng xóm.
Khi xuống lầu, Tô Trình đang đó, hai tay đút túi quần:
“Sao chị sống ở cái nơi rách nát ? Nhà chị ở ? Để lên xem thử.”
Tôi lắc đầu: “Chắc là cần thiết .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/canh-dieu-bay-cao/chuong-1.html.]
Bốn năm , chính miệng rằng chị gái của chỉ duy nhất là Tô Vận.
Cũng chính khẳng định rằng, việc nhận loại như là chị em chỉ khiến thấy buồn nôn.
Lúc Tần Thịnh đuổi khỏi nhà họ Tần, Lục Cận ruồng rẫy, trong cơn đường cùng, cũng từng nghĩ đến việc tìm đứa em trai ruột .
Vào một ngày tuyết rơi dày đặc, sảnh công ty của suốt một đêm, cả gần như đông cứng.
cuối cùng, thứ nhận là câu : Nguyện vọng lớn nhất của là từng chị như .
“Nếu chị sinh , chị Tô Vận chẳng bế nhầm, cũng chịu khổ nhiều như .”
“Chị gái ư? Thật nực . Nhà họ Tần cần chị nữa, giờ định lấy quan hệ huyết thống để ăn vạ đấy ?”
“Tôi sẽ bao giờ nhận loại như chị làm chị gái .”
Lúc đó mới nhận , bất kể đối xử với thế nào, vẫn luôn ghét bỏ vì Tô Vận.
Giờ phút , vẫn dùng ánh mắt dò xét đó, nhíu mày .
“Đứa trẻ đó là con của Lục Cận đúng ? Chị bỏ chạy là để sinh con cho ?”
Tôi im lặng một lát: “Đó là con của một thôi.”
Cậu nhếch mép khinh bỉ.
“Tần Thư, đứa bé đó trông như đúc từ một khuôn với , chị nghĩ mù chắc?”
“Chẳng lẽ chị nghĩ chỉ cần lén lút sinh con là thể giành trái tim ? là cái đồ lụy tình...”
“Nực , đúng là ngu ngốc đến mức còn gì để ...”
“Tôi bảo , đây là con của riêng .” Tôi ngắt lời .
“Tôi bao giờ nghĩ đến chuyện về Kinh Thị, cũng hề ý định dùng đứa trẻ để tranh giành Lục Cận với chị gái .”
“Cậu cứ yên tâm , cũng cần ép quá đáng như làm gì.”
“Giống như lời năm đó, ngoại trừ quan hệ huyết thống , chúng thực chất chỉ là dưng. Hiện tại quan tâm đến cuộc sống của , nên cũng mong đừng chỉ tay năm ngón đời .”
Cậu sững .
“Nếu còn việc gì nữa thì .” Tôi xoay định bước .
“Chờ .” Không hiểu đột ngột giữ .
Cậu mở miệng định gì đó thôi.
“Chị... chị...”
Tôi nhíu mày: “Gì thế?”
“Rốt cuộc thì... tại năm đó chị bỏ chứ?”
Tôi bình thản .
“Chị vốn là một tiểu thư lá ngọc cành vàng, chẳng làm gì, chẳng chỉ vài câu thôi ? Thế mà cũng học đòi chơi trò mang bầ u bỏ trốn.”
“Nếu hôm nay gặp chị, chị định sống cái cuộc đời rách n át đến bao giờ? Còn nữa, bốn năm qua...”
Cậu khựng một chút.
“Chị... làm thế nào mà sống sót ?”
Đại khái là vì tức giận.
Cậu lẽ ngạc nhiên khi thấy vẫn còn sống. Mà sự tồn tại của chính là mối đe dọa đối với cuộc sống hạnh phúc của Tô Vận.
Làm thế nào để sống sót ư?
Là dùng mạng sống của để đổi lấy sự sống cho .